Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc - Chương 85: Bồi Thường Tiền

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:54:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nghe hiểu , cũng chuyện gì xảy . Vốn dĩ chỉ là chuyện mấy cô gái nhỏ cãi , vấn đề lớn.

 

Chỉ là mấy nhà các chuyện bé xé to, nhân cơ hội tống tiền Lâm Thiến chứ gì! Bây giờ ép c.h.ế.t ?

 

Các thấy ? Đối với những phần t.ử như nên xử lý thế nào?

 

Thân phận của đứa trẻ Lâm Thiến đặc biệt, đều . Dù đặc biệt, chỉ là một xã viên bình thường, ép c.h.ế.t như cũng là chuyện tày trời.” Trần Thiếu Minh mặt lạnh như nước, nghiêm nghị hỏi mấy cán bộ thôn.

 

“Làm bây giờ? Báo đồn công an thôi. Ai đáng bắt thì bắt, ai đáng phán thì phán, thì . Dù cũng đầu.

 

Đội của chúng cũng giành danh hiệu tiên tiến, cần mặt mũi thì cũng chẳng cả.” Tiêu Tỏa Trụ buông xuôi.

 

đồng ý, đây là chuyện gì chứ? Vốn dĩ chỉ là chuyện nhỏ như hạt vừng mà cứ ầm lên đến c.h.ế.t . Các cứ loạn ! Khi nào tự c.h.ế.t thì mới yên.”

 

Kế toán Vương khinh bỉ mấy nhà gây rối trong thôn, còn chút hả hê, để con bé Lâm Thiến trị họ.

 

Đánh c.h.ế.t Vương Kiến Quốc cũng tin Lâm Thiến sẽ tự t.ử.

 

Đừng ông tin, Trần Thiếu Minh và những khác cũng tin, cho nên Lâm Thiến đất giả c.h.ế.t, Trần Thiếu Minh vội.

 

Ông đứa trẻ đang diễn một vở kịch để trấn áp đám yêu ma quỷ quái , thì ông sẽ phối hợp với con bé! Trong lòng thầm con cáo nhỏ !

 

Trong lòng nhưng thể hiện mặt, vẻ mặt nghiêm trọng khiến áp suất khí tại hiện trường càng thấp hơn.

 

“Đại, đại, đại đội trưởng, đừng báo cảnh sát, tuyệt đối đừng báo cảnh sát. Chúng giải quyết trong đội.

 

Ông giải quyết thế nào cũng . Cái đó, Lâm, Lâm Đại Nha đây c.h.ế.t ? Cái đó, cái đó” Điền lão nhị cái đó nửa ngày cũng gì.

 

Nói gì? Chuyện vốn dĩ họ lý. Họ vốn dĩ tống tiền . Mấy bà già trong thôn c.h.ử.i , lời lẽ khó còn nhiều hơn, lời của Lâm Thiến còn coi là văn minh.

 

Ông cũng hỏi con gái , đúng là họ nhạo Lâm Thiến , còn tôn trọng cha .

 

Bây giờ chỉ tát cho mấy cái, sai chuyện cảm thấy với Lâm Thiến, mà là vì hồ đồ như .

 

Chuyện nhỏ như con thỏ cũng thể gây án mạng, chuyện còn lớn hơn chuyện của Vương quả phụ nhiều. Đây là án mạng đấy.

 

Mấy nhà than , thì kể khổ, thì lóc t.h.ả.m thiết.

 

“Đại đội trưởng, đại đội trưởng. Nghe , đều là do bọn trẻ hiểu chuyện, mới nhận tin chạy đến.

 

là bác cả, xin Đại Nha, con vợ c.h.ế.t tiệt , về nhà sẽ đ.á.n.h nó mấy trận. Nhất định sẽ trút giận cho Đại Nha.” Trần lão đại và Trần lão tam ‘chậm rãi đến muộn’.

 

Trần lão tam thì gì, con gái từ xuống , thấy con gái thì thở phào nhẹ nhõm.

 

“Ha ha! Lâm Cường Thuận, Lâm Cương Thuận, hai đến thật đúng lúc! Gần như nửa làng đều ở đây, mà thấy một nhà họ Lâm nào.

 

Chúng thật lời giả dối, đừng diễn mặt nữa.

 

Cái thôn bé tí, đầu thôn đ.á.n.h rắm cuối thôn cũng thấy, tin vợ con các đến gây sự mà các .

 

Bây giờ là chuyện xin tha. Họ phạm pháp, phạm pháp hiểu ?” Trần Thiếu Minh càng càng tức, hôm nay ở đại hội mất mặt đang chỗ xả. Bây giờ cuối cùng cũng tìm chỗ trút giận.

 

Trước tiên túm lấy Lâm lão đại và Lâm lão tam mắng một trận, đó mắng mấy nhà gây sự.

 

Những gây sự quỳ xuống, chỉ sợ đưa đến đồn công an. Vậy thì danh tiếng cả nhà coi như xong.

 

“Được , đến đồn công an cũng . Đưa một phương án . Bồi thường cho Lâm Thiến thế nào, các tự .

 

Nếu đứa trẻ hài lòng, các vẫn tù đấy! Dù cũng là nạn nhân. dù là đại đội trưởng cũng thể quyết định.

 

Các xin sự tha thứ của nạn nhân.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-toi-70-thon-co-cuc-pham-khong-de-choc/chuong-85-boi-thuong-tien.html.]

Cuối cùng cũng đến lượt cô, thế là Lâm Thiến ‘từ từ tỉnh ’.

 

“A! thế ? Không thể nào? c.h.ế.t , cả làng đều theo .

 

Đây là xuống địa ngục cũng tha cho ?”

 

Đại đội trưởng Trần: “…” Gần , cho mày một cái thang xuống, mày còn thở dốc lên.

 

“Khụ khụ, Lâm Thiến , chuyện ? Phải xem chính cháu. Cháu thấy tha thứ thì chúng gì, còn nếu cháu tha thứ thì nhanh ch.óng đưa đến đồn công an.

 

đội cũng ý kiến gì, nhưng, dù đưa đến đồn công an thì bồi thường nhất định .” Đại đội trưởng Trần quyết tâm cho những gây rối một bài học, để họ còn gây chuyện thị phi, tìm phiền phức cho ông nữa.

 

“Đại đội trưởng, nếu đưa hết những thì vụ cày xuân đây? Đây là hơn hai mươi đấy.

 

Haiz! Những đối xử với tệ như . còn nghĩ cho khác, lòng vẫn quá mềm yếu. Không còn cách nào, lương tâm, nhân phẩm .

 

Thế ! Đều là hàng xóm láng giềng, đưa đến đồn công an cũng chút nỡ, mặc dù họ ép c.h.ế.t , một phận đặc biệt.

 

Thôi thì mỗi nhà đưa 50 đồng gọi là lệ !” Lâm Thiến nhân cơ hội vịn Trần Thanh Lộ dậy, ơi! Lão nương cuối cùng cũng dậy , m.ô.n.g lạnh buốt, bụng còn đau. Quả nhiên phụ nữ thể lạnh.

 

Mọi : “…” Còn mỗi nhà 50 đồng gọi là lệ, thế mà gọi là nỡ? Thế mà gọi là lòng mềm nhân phẩm ?

 

“Cái gì? 50 đồng? Con chổi mày dám đòi ! Cái mạng rẻ tiền của mày đáng giá 50 đồng ? Bây giờ mày treo cổ c.h.ế.t tao cho mày 50. Mày c.h.ế.t !” Vương Đại Hoa đòi 50 đồng liền nổi khùng, chỉ Lâm Thiến c.h.ử.i bới.

 

“Đại đội trưởng, các vị cán bộ thôn đều thấy đấy, nể tình mà là điều.

 

Đưa hết đến đồn công an ! Tiền cần nữa, cái đó, về nhà đây.

 

Những xử lý thế nào thì xử lý !” Lâm Thiến đầu bỏ , ! Bụng càng ngày càng đau, lúc đầu còn tưởng lạnh sắp đau bụng.

 

Sau cơn đau càng ngày càng quen thuộc. Mẹ kiếp, kiếp phát hiện cái thứ bà dì đặc biệt gây chuyện, cứ đến lúc quan trọng là nó đến.

 

Kiếp đầu tiên là ở chiến trường Tu La, nữa thì mất mặt.

 

“Thiến Thiến, đợi tớ với, ba, ba đưa sổ hộ khẩu của Lâm Thiến cho con. Con mang qua cho Lâm Thiến.”

 

Từ khi vợ chồng lão nhị Lâm , sổ hộ khẩu vẫn luôn đại đội trưởng giữ trong tay dám giao cho Lâm Thiến. Sợ nhà cũ cướp đến trấn lĩnh tiền trợ cấp.

 

Bây giờ cuối cùng cũng thể yên tâm giao sổ hộ khẩu tay đứa trẻ.

 

“Ở chỗ .” Tôn Tuyết Vi từ trong túi xách lấy sổ hộ khẩu của Lâm Thiến đưa cho con gái.

 

Trần Thanh Lộ mở sổ hộ khẩu, thấy hai chữ Lâm Thiến đó, vui đến mức khóe miệng sắp nhếch đến tận mang tai.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

 

thông báo cho các nhé! Lâm Đại Nha đổi tên , gọi là Lâm Thiến, ai còn gọi Lâm Thiến là Lâm Đại Nha hoặc Lâm Thiến Nhị Lại Tử, đừng trách Trần Thanh Lộ đ.á.n.h đó.” Trần Thanh Lộ giơ sổ hộ khẩu trong tay lên mặt , đuổi theo Lâm Thiến.

 

Trần Hi Vân cũng co giò chạy theo.

 

“Vậy , hại , Tỏa Trụ ! Cậu đạp xe của đến đồn công an trấn một chuyến báo án !

 

Không chuyện gì thì giải tán ! Tan .” Trần Thiếu Minh vung tay.

 

“Vâng, đại đội trưởng.”

 

Tiêu Tỏa Trụ nhận lấy chiếc xe đạp từ tay đại đội trưởng, đạp lên định , tư thế đó chút do dự.

 

“Đưa, đưa, đưa, đưa.”

 

đúng, đưa đưa đưa, tuyệt đối đừng , chúng đưa mà!”

 

“Tiêu đội trưởng, đừng vội, bảo vợ về nhà lấy tiền ngay.” Điền Nhị níu lấy ghi đông xe đạp cho Tiêu Tỏa Trụ .

 

 

Loading...