Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc - Chương 477: Đại Kết Cục
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:42:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Công việc kinh doanh siêu thị của Lâm Thiến cuối cùng cũng qua giai đoạn cao điểm, cô buông tay về kiếp cá muối. Vất vả bấy lâu nay cô cũng mệt , cô dành thời gian cho các con.
Thu nhập trong thời gian khiến chính cô cũng giật .
Sau khi Lâm Thiến về, cũng là lúc Trần Thanh Lộ “xuất quan” tung hoành kiếm tiền. Người cũng là do chủ nhiệm Dương tìm giúp.
Trần Thanh Lộ chép y hệt mô hình của Lâm Thiến, cô tính tình vô tư thô lỗ, tài năng sáng tạo, thì chép bài tập chắc là !
Gần đây cô đang vô cùng đắc ý.
Cô tung hoành một phen, sửa sang thêm một cái sân nữa, mở thêm một cửa hàng, đúng là đếm tiền mỏi tay.
Lâm Thiến chỉ chờ siêu thị phát triển thêm chút nữa, là thể khởi công mảnh đất “nhà ma” bên Kinh Đại. Xây nhà khách cũng là một mối kinh doanh nhỏ.
Điều đáng mừng là, nhà hàng ở Trạng Nguyên Hồ Đồng tìm cô thuê.
Lâm Thiến đưa một mức giá, đó chút do dự thuê nhà hàng, nhắm lượng khách của siêu thị và chợ rau của Lâm Thiến.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Có thể là mát ăn bát vàng.
Buổi tối Trần Thanh Vân bất ngờ trở về.
Lâm Thiến kinh ngạc, hồn , cũng quan tâm ai , cô cũng thể quản nhiều như , như một con gấu koala treo .
“Em nhớ .” Cả nhà đều ở đó, cô cũng e dè.
Trần Thanh Vân cũng e dè thể hiện tình cảm: “Anh còn nhớ em hơn. Khụ khụ, các con.”
“Ối chà! Cháu trai thứ hai của cuối cùng cũng thấy bóng dáng . Đã bao lâu gặp . Xem vợ con nhớ thế nào kìa.” Lão thái thái trêu chọc.
Tình cảm của đôi vợ chồng trẻ thật !
“Nãi nãi, ba , con ba ngày nghỉ. Sẽ ở bên thật .” Trần Thanh Vân ôm trong lòng .
Lâm Thiến tỉnh táo niềm vui. Người cô cứng đờ.
Anh cũng ? Trong lòng sớm chuẩn ? đến lúc vẫn lo lắng thôi, là chuyện nhỏ.
Trần Thiếu Minh và Tôn Tuyết Vi cũng nghĩ đến.
con trai là quân nhân, bảo vệ tổ quốc là trách nhiệm của nó.
Trần Thanh Vân cưng chiều vợ xong cưng chiều mấy đứa nhỏ.
Mấy đứa nhỏ lẫm chẫm . Mùa đông mặc dày, mấy đứa nhỏ thể hoạt động thoải mái. Đi vài bước thể sẽ ngã phịch xuống, dáng vẻ ngây ngô đáng yêu vô cùng.
Làm tan chảy trái tim cha của Trần Thanh Vân.
“Cục cưng, chúng chơi xích đu nhé! Đây là mong ước của .” Trần Thanh Vân ôm Lâm Thiến từ phía .
“Được, món quà đó từ khi tặng em, em vẫn chơi.
Hôm nay chúng cùng chơi.” Đôi vợ chồng trẻ tay trong tay, ngọt ngào như thuở mới yêu.
Hai đến sân bên.
“Lão nhị cũng sắp , con bé Thiến nhà chắc sẽ buồn lắm. Đứa trẻ đó đang cố gượng đấy.” Tôn Tuyết Vi mắt đỏ.
Hai con trai một con rể đều bảo vệ tổ quốc.
, Tạ Lam Đình may mắn như , kịp về nhà chiến trường.
Dù Trần Thanh Lộ vô tư đến cũng nhận điều , mặt Lâm Thiến mấy . Nói hối hận lúc đồng ý cho về đơn vị.
Lâm Thiến lòng đau như cắt, còn an ủi cô bạn , , quân đội Hoa Quốc của chúng hùng mạnh, nhất định sẽ thắng. Cô tuy , nhưng trong lòng cũng chắc chắn.
Lâm Thiến xích đu, Trần Thanh Vân đẩy từ phía .
“Cao hơn nữa, cao hơn nữa. Khúc khích.” Tiếng trong trẻo vang lên trong sân.
Dù thế nào, ngày chia ly vẫn đến.
Trần Thanh Vân ánh mắt dịu dàng các con và cục cưng của đang say ngủ.
Anh nghiến răng , sẽ càng nỡ. Anh mặt Lâm Thiến.
Anh nỡ để cô buồn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-toi-70-thon-co-cuc-pham-khong-de-choc/chuong-477-dai-ket-cuc.html.]
Phương đông mới hửng sáng, Trần Thanh Vân bước khỏi cổng lớn.
Mấy cảnh vệ viên đang đợi .
Anh khựng : “Sao em dậy ? Bên ngoài lạnh, mau về .”
Lâm Thiến con đường vắng .
Tuy trong lòng vô cùng nỡ, nhưng vẫn cố gượng , tự nhủ, bây giờ là vợ quân nhân , giác ngộ khác . Tuyệt đối thể vướng chân.
Lấy quân nhân thì nên chuẩn tâm lý, chồng một ngày nào đó sẽ chiến trường.
Cô mắt , nơi đó hình bóng của cô.
“Anh là quân nhân, bảo vệ tổ quốc là thiên chức của , em tự hào vì chồng em là quân nhân, nhớ kỹ, sống sót trở về nguyên vẹn cho em.
Anh dám thất hứa, lên trời xuống đất em cũng tha cho .
Cầu cho em yêu bình an trở về, cầu cho non sông đất nước hề hấn gì.”
Cô sụt sịt mũi, kéo hôn một cái thật mạnh.
“Đi ! Em đếm một hai ba, chúng cùng , đừng đầu . Em sợ đầu sẽ vướng chân .” Cô đẩy một cái.
“Một! Hai! Ba…” Lâm Thiến đếm.
Trần Thanh Vân đột ngột , sải bước đầu , cũng dám đầu .
Lúc mới hiểu thế nào là hùng khí đoản, nhi nữ tình trường.
Mãi đến khi lên xe, xe jeep khởi động, trong gương chiếu hậu thấy vợ vẫn cô đơn bên đường.
Theo chiếc xe ngày càng xa, bóng dáng đó ngày càng nhỏ, cho đến khi biến thành một chấm đen nhỏ, cho đến khi còn thấy.
Lâm Thiến yếu ớt thụp xuống. Trần Thanh Vân , lòng Lâm Thiến trống rỗng.
Cô sợ, sợ lúc ở một .
Nên cô tìm việc để , như chiếm hết thời gian sẽ còn suy nghĩ lung tung nữa.
Ngày qua ngày, tháng qua tháng, Trần Thanh Vân mấy tháng nay gọi điện về nhà, lòng Lâm Thiến dần dần chìm xuống.
Trời ấm lên, bốn đứa con của Lâm Thiến còn áo bông bó buộc, mấy đứa nhỏ vững hơn.
Mỗi sáng Lâm Thiến đều đưa mấy đứa nhỏ sân tập thể d.ụ.c.
“Trước cửa cầu lớn một đàn vịt qua, mau mau đến đếm xem, hai bốn sáu bảy tám… Nào, theo động tác của …”
Từng đứa bé như những chú chim cánh cụt nhỏ, xiêu vẹo theo động tác của .
Trần Dương nữa, trợn tròn hai mắt đen láy cổng vườn. Đột nhiên chỉ tay ngoài. “Ba ba, ba ba…”
Lâm Thiến để ý, vì lão thái thái thường xuyên lấy ảnh cho mấy đứa trẻ xem, ngày nào cũng dạy chúng gọi ba.
Kết quả mấy đứa nhỏ, lảo đảo chạy cổng vườn.
Lâm Thiến đầu , nước mắt mờ tầm , đàn ông vĩ đại đó như một ngọn núi nhỏ đó, mỉm con họ.
Trần Thanh Vân từ từ xuống, dang rộng vòng tay, mấy đứa nhỏ lao lòng .
“Ba ba.”
“Ba ba.”
Mấy đứa nhỏ tranh ôm cổ , Trần Thanh Vân ôm các con trong lòng, nhớ các con vô cùng, nhớ cục cưng của vô cùng.
Anh ngẩng đầu lên thì thấy cục cưng của mắt đẫm lệ, miệng toe toét .
“Lại đây.” Trần Thanh Vân với cục cưng của .
Lâm Thiến đến mặt mấy cha con cũng từ từ xuống, dang rộng vòng tay, ôm mấy đứa nhỏ giữa hai .
Hạnh phúc là gì, ai thể đưa câu trả lời hảo.
Lâm Thiến chỉ bây giờ cô hạnh phúc, kiếp cô thích trẻ con, kiếp cô .
Kiếp cô lấy một chồng quân nhân cũng thành hiện thực, còn bố chồng và bà nội cưng chiều cô như , thu hoạch lớn nhất là cô bạn Trần Thanh Lộ.
Giờ phút Lâm Thiến chỉ , đời hối hận khi xuyên về thập niên 70.