Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc - Chương 361: Tiền Trang Hoàng Tới Tay, Mẹ Con Cực Phẩm Bị Hố
Cập nhật lúc: 2026-02-15 00:22:25
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai con tăng tốc bước như ch.ó đuổi phía , lướt qua sân viện của Tạ Lam Đình như một cơn gió.
Tạ lão gia t.ử dẫn theo hai cảnh vệ viên từ đường trò chuyện với Trần lão gia t.ử.
Trong nhà chỉ còn Tạ Bách Thành.
“Hai con bà đây là...” Lời còn hết, ông thấy vợ và con gái “vèo” một cái qua mắt .
“Chúng xong việc , về lấy tiền.” Trong phòng truyền tiếng của Hàn Dục.
Tạ Bách Thành ở cửa phòng con gái đếm tiền, Hàn Dục thì vẫn đang móc tiền . Ông thì hiểu hành động, nhưng hiểu là tại con nha đầu đồng ý?
“Hai đợi chút, khoan hãy đếm .” Tạ Bách Thành ngăn cản hai đang phát điên, trong lòng ẩn ẩn cảm thấy bất an. Cứ cảm giác sắp chuyện xảy .
“Người đang vội lấy tiền đấy, ông tránh đừng che mất ánh sáng.” Hàn Dục đẩy Tạ Bách Thành .
Vội? Cái từ Tạ Bách Thành càng thêm bất an.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
“Hai lừa chứ? Người thể dễ dàng đồng ý thế ?” Tạ Bách Thành nhíu mày xuống, con gái vẫn ngừng đếm tiền.
“Sao thể, cô cũng chút tự hiểu lấy, bản xứng với thằng nhóc nhà họ Trần. Thân phận môn đăng hộ đối thì sống mấy năm? Sớm muộn gì cũng ly hôn, giống như Ái Quyên nhà chúng . Coi như cô thông minh.” Hàn Dục đếm tiền.
Tạ Ái Quyên đếm tiền mà khựng , cứ cảm thấy đang thông minh.
“ , hai nghĩ chuyện quá đơn giản ? Nếu để bên nhà họ Trần là chúng giở trò quỷ, ông cụ nhà còn đuổi chúng khỏi nhà . thấy chuyện lơ mơ, thế nào cũng giống như trò đùa, đáng tin chút nào.” Tạ Bách Thành bất lực lo lắng.
Trái tim ông cứ như đang treo lơ lửng chạm đất , xảy chuyện chỉ là ông cụ nổi giận mà còn gây họa cho con trai, một già một trẻ ông đều chút sợ.
Đến lúc đó cả nhà ba bọn họ thu dọn tàn cuộc thế nào?
“Hầy, cái ông cần lo, thương lượng xong với con nhỏ đó , là con nha đầu đó tự đề nghị từ hôn, liên quan gì đến chúng , sớm phủi sạch sẽ . việc ông còn yên tâm ?” Hàn Dục tự tin phất tay.
Chính vì hiểu bà mới yên tâm đấy.
Tạ Bách Thành khuyên , chỉ thể trơ mắt hai phụ nữ c.h.ế.t cầm tiền, hưng phấn bừng bừng đưa tiền cho .
Thở dài một , ông chẳng chủ ai cả, cứ ! Cái gì đến sẽ đến.
Lâm Thiến chống cằm, hai con hùng hùng hổ hổ .
“Lâm Thiến, đây là 1500 đồng, cô cầm lấy, đây là giấy b.út cô cái giấy biên nhận.” Hàn Dục gấp, thở hồng hộc.
Lâm Thiến “Bốp”, đập bàn một cái: “Các sỉ nhục đấy ? Biết rõ là kẻ mù chữ còn bắt giấy biên nhận gì chứ, hai chữ biên nhận còn chẳng mặt mũi nó . Không bán nữa.” Cô đầu , từ chối giao dịch.
Hai con một trận bĩu môi khinh bỉ, thấy ai tự nhận mù chữ mà năng hùng hồn lý lẽ như , cứ như mù chữ là vinh quang lắm .
“Mẹ, thì , cái thứ đó cũng là bằng chứng, lỡ cẩn thận để ông nội và cả thấy, chúng trăm cái miệng cũng giải thích rõ , đúng ?” Tạ Ái Quyên ghé tai Hàn Dục nhỏ.
Hàn Dục nghĩ nghĩ, cũng đúng là đạo lý , thì cần nữa, bỏ con tép bắt con tôm. Lượng con nha đầu c.h.ế.t tiệt cũng dám giở quẻ.
“Cô đếm tiền , theo yêu cầu của cô đều là tiền chẵn.” Hàn Dục cẩn thận từng li từng tí lấy một ngàn năm trăm đồng từ trong túi.
Lần ngoài mang theo bốn ngàn đồng, trong nhà tổng cộng chỉ hơn 1 vạn tiền tiết kiệm, cho nên bốn ngàn cũng là một khoản tiền khổng lồ, vì con gái bà cũng liều mạng.
Lâm Thiến cầm lấy tiền đếm một : “Ừm, tệ.”
Chỉ là tệ thôi ? Cái các bà cần là lời hứa.
“Cô đồng ý đấy, chuyện từ hôn cô tự giải quyết, còn nhanh lên.” Tạ Ái Quyên nhắc nhở Lâm Thiến một nữa.
“Yên tâm, điều các nhanh lên, Tạ Lam Đình và Trần Thanh Vân sắp về đấy, bọn họ mà nghi ngờ... Ha ha. Chuyện lộ tẩy thì trách , hậu quả các tự chịu, tiền trả .”
Tạ Ái Quyên: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-toi-70-thon-co-cuc-pham-khong-de-choc/chuong-361-tien-trang-hoang-toi-tay-me-con-cuc-pham-bi-ho.html.]
Hàn Dục: “...”
Nhìn đồng hồ quả nhiên sắp đến trưa ! Hôm qua hai sáng nay hoặc trưa nay sẽ về đến nhà.
Hai con chột một cái, vội vàng lôi kéo chạy ngoài.
Lâm Thiến hí hửng bỏ tiền túi, tiền trang hoàng nhà cửa .
Chắp hai tay nhỏ lưng dạo trong sân con bò.
Hôm nay quá hưng phấn, tâm trạng chăn bò.
Bàn tay nhỏ vung lên, ném con bò núi trong gian cho ăn cỏ, ăn no cũng chỉ mất mười phút, lát nữa thả là .
Tuy rằng một ngàn năm trăm đồng đối với cô mà chẳng là cái gì, trong gian bao nhiêu thùng giấy là tiền, bản cô đếm cũng xuể, nhưng tiền đến quá dễ dàng nha.
Hai kẻ ngốc lừa một cái là mang tiền đến tận tay.
Mẹ nó chứ, cô chợ đen bán cả đống lương thực to đùng mới một ngàn rưỡi. Vẫn là l.ừ.a đ.ả.o “tiền” đồ hơn a!
Đợi Trần Thanh Vân về, cô kể cho chuyện , để cũng vui vẻ một chút.
Còn về cái gì mà của Tạ Lam Đình các loại, lấy tiền thì đừng mơ, tay Lâm Thiến cô, một xu cũng đừng hòng lấy về, quản bà là ai ai ai.
Mẹ bà và em gái bà ngu thì trách chắc? Không hổ chia rẽ vợ chồng cưới nhà còn bỏ tiền mua, trách nhiệm thuộc về cô.
Trong lòng gánh nặng, Lâm Thiến cô chỉ thích mấy kẻ ngốc nhiều tiền.
Không ngoài dự đoán, khi ăn cơm trưa Tạ Lam Đình và Trần Thanh Vân thật sự về. Đánh xe ngựa là một thanh niên trong thôn.
Tạ Lam Đình bỏ tiền thuê.
Trên xe ngựa chất ít đồ đạc, đều là chuẩn dùng cho hôn lễ ngày , thẳng đến sân viện của Tạ Lam Đình để dỡ hàng.
Tạ Ái Quyên thấy Trần Thanh Vân về, liền giống như chim nhỏ vui vẻ “bay ”.
“Thanh Vân, về ? Vất vả , để xuống , để trai em bọn họ dỡ là , , nhà uống ngụm nước. Em chiên cho hai quả trứng ốp la.” Mắt Tạ Ái Quyên sáng rực, tim đập như nai con chạy loạn.
Khác với mấy ngày , bây giờ là của cô . Đương nhiên lẽ thẳng khí hùng.
Trần Thanh Vân đầu với Tạ Lam Đình: “ đón vợ về nhà ăn cơm, chỗ tự dỡ !” Nói xong đầu cũng ngoảnh mà thẳng.
“Mày uống lộn t.h.u.ố.c ?” Tạ Lam Đình đen mặt, đứa em gái da mặt dày hơn tường thành .
“Anh khuyên mày đừng rước họa , đến lúc đó cứu mày .” Tạ Lam Đình đầy ẩn ý, nha đầu là dễ chọc ?
Chọc giận cô thì lục nhận, căn bản quan tâm mày là ai, xử lý ai xem tâm trạng.
Tạ Lam Đình sống lớn thế từng thấy nào như .
Tính cách hỉ nộ vô thường, khó mà nắm bắt. Mày căn bản tưởng tượng con cô thể chuyện gì, bao giờ bài theo lẽ thường.
Tính tình còn cổ linh tinh quái, đoán chuẩn, cũng thấu.
Thứ sống c.h.ế.t dám chọc cái sát tinh .
Hàn Dục vội vàng kéo con gái : “Nó ý , từ nhỏ quen , coi như trai thôi. Đi, đừng ảnh hưởng cả con dỡ hàng.”
Tạ Ái Quyên ruột mắng Trần Thanh Vân mất mặt, bĩu môi vui kéo .
Hai con cứ thế mất, ý định giúp đỡ, Tạ Lam Đình tức giận hít sâu một .
Tạ Bách Thành vội vàng giúp đỡ, bù đắp chút tình .