Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc - Chương 328: Cầm Tiền Cút Khỏi Trần Đoàn
Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:32:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Thiến nhếch mép thành tiếng, thì ! Đây là tự cô đó nhé. Có chuyện gì xảy đừng trách .
Chu Mẫn qua sân nhà. Vào trong nhà quanh, phòng khách ngoài hai chiếc ghế dài thì gì, qua cửa bếp thấy bên trong chỉ một chiếc bàn vuông cũ và hai chiếc ghế.
Trong đầu hiện lên một chữ, ‘nghèo’.
Xem Trần Thanh Vân cũng coi trọng phụ nữ nhà quê lắm! Vậy thì dễ , nghèo thích gì? Tiền chứ gì, nghĩ đến hai trăm đồng trong túi.
Cằm càng hếch cao hơn, chắc phụ nữ cả đời cũng từng thấy hai trăm đồng. Chuyện hôm nay chín phần mười sẽ thành công.
Cho dù cô đồng ý cũng đả kích đến khi cô đồng ý. Dù so với c.h.ế.t, hàng so với hàng vứt, cô lấy điều kiện gì để so với em gái .
Vừa nghĩ, bếp, xuống chiếc ghế bên bàn ăn.
Chỉ chiếc ghế còn : “Ngồi xuống, với cô một chuyện.”
Hay thật, hổ là giáo viên, cái điệu bộ như đang huấn luyện học sinh tiểu học.
Lâm Thiến tươi xuống.
Cánh tay chống lên bàn, tay nhỏ chống cằm, đôi mắt hoa đào phụ nữ từ xuống một cách tùy tiện.
Ánh mắt đó như đang một loài động vật quý hiếm.
Điều khiến Chu Mẫn nhớ đến con khỉ trong sở thú, cô dẫn con sở thú chơi, con trai cô cũng con khỉ như .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
‘Xoạt’, cảm giác ưu việt lập tức giảm một nửa, cô giảm, là phụ nữ đối diện áp chế.
Tức chịu .
“Rời khỏi Trần đoàn, hợp với cô. Với điều kiện của cô, ngay cả nữ binh bình thường trong quân đội cô cũng bằng.
Chưa kể đến em gái , cô nghĩ cô điều kiện hơn em gái ?”
Người phụ nữ đối diện vẫn mỉm như , tùy tiện cô , vẫn gì.
Hít sâu một : “ cũng là vì cho cô, cô xem cô là nông thôn, điều kiện so với Trần đoàn cách xa vạn dặm, cho dù cô xinh một chút.
con , đặc biệt là phụ nữ, cuối cùng cũng ngày sẽ già. Lúc đó cô ngay cả nhan sắc cũng còn, cô nghĩ còn thể thích cô như ?
Người tự , , tự cô hiểu ý gì nhỉ? giải thích cho cô…”
Người phụ nữ đối diện vẫn giữ tư thế đó, vẫn biểu cảm đó, vẫn gì?
Mẹ nó, đây là vấn đề về não ? Không hiểu tiếng ? Chu Mẫn cảm thấy mệt tim, đầu tiên gặp như .
“ đang chuyện với cô, cô hiểu ?” Ngón tay gõ lên mặt bàn tức giận .
“ chỉ hiểu tiếng thôi, tiếng ma quỷ thì hiểu!” Lâm Thiến vẫn ha ha.
Chu Mẫn suýt nữa thì tức hộc m.á.u.
“Thôi, cũng giảng đạo lý gì với cô, cô cũng hiểu.
Thế , thẳng, cô rời khỏi Trần đoàn, cho cô 200 đồng.
Đối với cô mà đây là một khoản tiền khổng lồ, về quê thể xây một căn nhà tươm tất, còn thể tìm một nhà chồng .
Cố trèo cao sẽ kết cục , cũng khổ tâm khuyên cô , cô đủ. Người bình thường thèm xen chuyện .”
“Hóa cô chia rẽ đang yêu , còn cảm ơn cô .
Là ngốc, là đầu óc cô vấn đề? Trần Thanh Vân nhà chúng , một tháng lương hơn một trăm, sẽ để ý đến chút tiền của cô, bố thí cho ăn mày .” Lâm Thiến 200 đồng đó, khinh thường bĩu môi.
Chu Mẫn: “…” Thôn cô còn chê ít? Một cô gái nông thôn giá mà cô còn chê ít?
“Cô đừng đằng chân lân đằng đầu, hai trăm cô còn chê ít? Cô ở nông thôn, cả năm kiếm mấy đồng? Chừng đủ cho cô tiết kiệm mười năm tám năm .” Chu Mẫn cảm thấy phụ nữ điều tham lam vô độ.
“Không bán, Trần Thanh Vân nhà , gia thế , trai, công việc , tiền đồ vô lượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-toi-70-thon-co-cuc-pham-khong-de-choc/chuong-328-cam-tien-cut-khoi-tran-doan.html.]
đồng ý với cô mới là bệnh.” Lâm Thiến lườm một cái.
“Cô, cô.” Chu Mẫn bất đắc dĩ từ trong túi lấy một xấp tiền, từ trong đó đếm 50, ‘bốp’ một tiếng vỗ lên bàn.
“Hai trăm năm mươi đồng, đồng ý nữa là điều. Cô đáng giá .” Chu Mẫn mắt đỏ hoe, 250 đồng đối với nhà họ cũng ít.
“Không , ít quá, Trần Thanh Vân nhà hai tháng là kiếm .
Không việc gì thì về ! Hử? Cô là giáo viên ? Bây giờ là giờ lên lớp mà cô bỏ học sinh quản, giáo viên thật nhàn hạ.
Các em đều là tự học thành tài nhỉ.” Ra vẻ dậy.
Chu Mẫn thấy cô , , cô khó khăn lắm mới nhân lúc Trần Thanh Vân ở đây.
Hai ngày nay cô ít dò la hành tung của hai , phụ nữ hổ quấn lấy Trần đoàn hai ngày mới thả , em gái cô phụ nữ là hồ ly tinh, lời sai.
“Cô đừng , , điều kiện gì mới rời . Suy nghĩ kỹ , nếu cô dám đồng ý nữa, nhà họ Triệu chúng cũng là dễ bắt nạt, cô tự cân nhắc .
Nhà họ Triệu chúng là mà một thôn cô như cô thể đắc tội.” Chu Mẫn vẻ mặt hung dữ Lâm Thiến.
Chậc chậc, quan lớn, mà vẻ cũng nhỏ.
Lâm Thiến chỉ túi của Chu Mẫn.
Chu Mẫn theo bản năng che : “Cô đừng đằng chân lân đằng đầu. Nhiều nhất thêm 10 đồng.”
“Trong túi cô hết, thiếu một xu cũng .
Lời cô uy h.i.ế.p , sẽ kể thiếu một chữ cho Trần Thanh Vân, để tìm nhà các tính sổ.
Nhà họ Trần chúng cũng dễ bắt nạt, cô đừng quá đáng.” Lâm Thiến xong tự cũng bật , nhe hàm răng trắng với Chu Mẫn.
Chu Mẫn: “…”
Xem hôm nay mất m.á.u là .
“Cô lấy tiền chắc chắn sẽ rời khỏi Trần Thanh Vân?”
“Phải, mấy ngày nữa sẽ về .” Cô cũng dối, mấy ngày nữa là về Dương Thụ Truân, nhưng là hai cùng về.
Chu Mẫn đáng để .
Run rẩy lấy hết tiền trong túi , nhắm mắt , từ từ đặt tiền lên bàn.
“Hehe, cô cũng chịu chi thật, Trần Thanh Vân đáng giá nhỉ.
Cô buông tay ! Để đếm xem đủ .”
Lâm Thiến vui, sáng sớm thế , chuyện vui ngớt, mở cửa mang tiền đến.
Lâm Tú Tú là mệnh nương nương gì, cô đây mới là mệnh nương nương. Lâm Thiến vui vẻ tự sướng trong lòng.
Gom hết tiền vuốt thẳng, đập xuống bàn cho ngay ngắn, “phì” một tiếng hai ngón tay.
Chu Mẫn nỡ , hừ, đúng là tác phong của nông thôn.
“Năm mười, mười lăm hai mươi, gì ! Sao tiền lẻ?
xứng tờ mười đồng ? Hay là Trần Thanh Vân chỉ đáng giá mấy đồng tiền lẻ ?”
Chu Mẫn: “…” Cô cũng c.h.ử.i thề, nhưng cô là giáo viên còn giữ vẻ trí thức.
Cô thể giống như một thôn cô, hạ thấp phận của .
“Phì, xem kìa, tiền lẻ quá, lãng phí bao nhiêu nước bọt của .” Lâm Thiến như bà địa chủ, phì ngón tay, đếm tiền, phàn nàn.
“Ba trăm bốn mươi hai đồng năm hào sáu xu. Trời ạ, giá của Trần Thanh Vân còn lẻ chẵn. Được , tiền cũng đưa, tiễn khách, còn chăm sóc đất nữa.
Đâu thời gian chuyện phiếm với cô.” Lâm Thiến gấp tiền nhét túi, điên cuồng đến mức ngay cả mấy xu tiền xu cũng tha.
Chu Mẫn trơ mắt tiền của đều túi , bây giờ túi cô còn sạch hơn mặt.