Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc - Chương 264: Người Thân Của Trần Hiểu Hiểu

Cập nhật lúc: 2026-02-14 02:31:47
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai đàn ông từ phòng của Tôn Nguyệt và Trần Hiểu Hiểu , một bốn mươi tuổi, một hai mươi.

 

“Mấy ăn mặc tồi, cả một miếng vá, chắc là thành phố đến!”

 

“Ừm, quan hệ gì với Trần tri thanh?”

 

“Bất kể quan hệ gì, dọn hết đồ của , thế ! Hơn nữa còn đồ của Tôn tri thanh nữa.

 

Thế thì , như khám nhà , chừa chút nào.

 

Nhìn giống .”

 

, đây là cướp trắng trợn mà, những lời bà tin.”

 

Các xã viên xem náo nhiệt xì xào bàn tán.

 

“Mẹ, trong phòng còn gì nữa. Chúng thôi! Lôi nó lên xe.” Người đàn ông trẻ tuổi cầm sợi dây thừng với phụ nữ.

 

“Đây là định trói ! Thật là vô pháp vô thiên.”

 

, thành phố thì ghê gớm lắm ?”

 

Các xã viên thấy bộ dạng kiêu ngạo của gia đình ba cũng chịu . Cái quái gì , coi Dương Thụ Truân của họ là nơi nào chứ?

 

“Bà, bà bắt nạt , các dựa mà cướp đồ của chúng . Hơn nữa, Hiểu Hiểu tỷ như bà ! Nếu các gả chị cho một gã nát rượu qua một đời vợ thì chị chạy trốn?

 

Gã nát rượu đó đ.á.n.h c.h.ế.t một vợ , các ý đồ gì?” Tôn Nguyệt cũng sợ, nhưng bảo vệ Trần Hiểu Hiểu trở thành bản năng của cô.

 

“Phì, con nhãi ranh nhà ngươi là cái thá gì, nuôi nó, nó sống là nhà họ Trần của , c.h.ế.t cũng là ma nhà .

 

Bà con ơi, đừng con Trần Hiểu Hiểu lừa, nó hiền lành đều là giả vờ cả.

 

Cha nó c.h.ế.t sớm, vợ chồng chúng đón nó về nhà cưng chiều.

 

Nuôi con ch.ó nó còn báo ơn, đây chính là một con sói. Không những bỏ , còn trộm tiền của nhà …”

 

, bà vu khống , hu hu hu, tiền của là tiền trợ cấp thanh niên trí thức hạ hương. Hu hu hu.

 

xin các tha cho ! Hu hu hu.” Trần Hiểu Hiểu nức nở.

 

Tại trốn đến nơi mà họ vẫn tìm , tại chịu buông tha cho cô.

 

Sống thật khó, sống cũng thấy hy vọng, tại còn sống. Trong phút chốc, Trần Hiểu Hiểu lòng như tro tàn, chui ngõ cụt.

 

“Cô bây giờ là phận thanh niên trí thức, hộ khẩu ở đại đội Dương Thụ Truân của chúng . Tức là dân làng của đại đội Dương Thụ Truân.

 

Bất kể bà là ai của cô , bà cũng lẽ. Không sự đồng ý của đại đội, bà đừng hòng đưa .

 

Cưỡng ép lấy đồ của , đó là phạm pháp.” Trần Lăng Vân .

 

Anh nợ cô một ân tình, nếu Trần Hiểu Hiểu, thể Từ Tuệ và bà ngoại ruột của tính kế.

 

Bây giờ thể thành tân lang , ân tình trả.

 

Cho dù chuyện Trần Hiểu Hiểu giúp , thấy cũng quản, đều là thanh niên trí thức, thể khoanh tay .

 

“Yo, thằng ch.ó mày là cái thá gì? Cũng dám quản chuyện nhà tao.

 

Tao thấy mày chán sống .” Người đàn ông trẻ tuổi hai mươi nổi khùng, còn đưa tay đẩy Trần Lăng Vân, kết quả đẩy .

 

Một đàn ông thấp hơn cả nửa cái đầu, đẩy một cao hơn nhiều như , còn đẩy , thật là hổ.

 

Vốn định oai một chút, dọa đám nhà quê , kết quả tự mất mặt.

 

Anh tự cho thành phố, từ trong lòng coi thường những kẻ chân lấm tay bùn từng thấy sự đời .

 

“…”

 

“Phụt.” Trần Thanh Lộ nhịn .

 

“Làm gì ! Bắt nạt ! Còn vương pháp ?

 

Ôi trời, thôn các bắt nạt ngoại tỉnh .

 

Sao nào? Thanh niên trí thức thì kết hôn ? Kết hôn , cô vẫn là thanh niên trí thức của cô . Không vi phạm quy định, dựa mà các ngăn cản?

 

Hơn nữa, những thứ đó là của cô , thì là của nhà ? lấy đồ của nhà , quản cũng rộng thật.” Người phụ nữ phun nước bọt mấy Trần Lăng Vân.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-toi-70-thon-co-cuc-pham-khong-de-choc/chuong-264-nguoi-than-cua-tran-hieu-hieu.html.]

“Bà dối, còn đồ của các cũng cướp, kiện các .

 

báo công an.” Tôn Nguyệt tức giận đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn phồng lên.

 

“Cứ kiện , còn kiện nó trộm tiền nhà nữa.

 

Còn cô, cô là ai! Dù cũng là bá mẫu của nó, cô là cái gì của nó mà giúp nó.

 

Trần Hiểu Hiểu, đồ hổ, mày thằng là nhân tình của mày ?

 

Mày nhà chồng , còn ở bên ngoài lẳng lơ với đàn ông? Quả nhiên là cha sinh mà cha dạy.” Người phụ nữ trung niên chỉ Trần Lăng Vân mà mắng Trần Hiểu Hiểu.

 

“Đừng bậy, chúng đều là thanh niên trí thức, đồng chí giúp đỡ lẫn , đoàn kết với gì sai?

 

Đồng chí, tư tưởng giác ngộ của bà vấn đề đấy!” Tạ Lam Đình mỉa mai .

 

Người phụ nữ ba đàn ông dung mạo xuất chúng, mắt còn lời nữa, cứ đảo qua đảo ba , đó tỏ vẻ như hiểu điều gì.

 

Hình như bà hiểu chuyện gì đó.

 

“Ồ~~~ hiểu , thảo nào mày chạy đến đây, tao sắp xếp cho mày một mối mày chịu.

 

Hóa ở đây nhiều đàn ông để mày lẳng lơ, giống hệt con c.h.ế.t của mày, đúng là một đồ tiện nhân. Mẹ mày năm đó cũng quyến rũ bố mày, bà còn…” Người phụ nữ đắc ý định vạch trần ‘bí mật’.

 

“Bà, liều mạng với bà.” Trần Hiểu Hiểu phụ nữ sỉ nhục liền như phát điên lao phụ nữ.

 

cũng sống đủ , sợ c.h.ế.t thì còn sợ gì nữa? Trước đây phụ nữ đ.á.n.h sợ, trong lòng bóng ma, dường như sinh sợ bà .

 

bây giờ cô tỉnh ngộ, cha chính là giới hạn của cô.

 

Người phụ nữ vẻ mặt chế giễu, cái hình nhỏ bé mà dám đ.á.n.h bà ? Hôm nay bà dạy dỗ con tiện nhân một trận, nếu sẽ quản nữa.

 

Đánh cho nó phục thì nó sẽ ngoan ngoãn. Thấy lao tới, bà vung tay tát mặt Trần Hiểu Hiểu.

 

Kết quả một bàn tay giữ .

 

“Ấy dà! Vị dì , dì bớt giận, nó còn trẻ hiểu chuyện, dì nhường nó một chút .” Lâm Thiến nắm lấy bàn tay đang vung lên của phụ nữ.

 

Trần Thanh Lộ lúc cũng tiến lên giữ lấy cánh tay trái của bà . “ , đúng , dì đại nhân đại lượng. Đừng chấp nhặt với nó.”

 

Cứ như , phụ nữ Trần Thanh Lộ và Lâm Thiến mỗi một bên giữ c.h.ặ.t.

 

Lúc Trần Hiểu Hiểu lao tới, túm tóc phụ nữ cào mặt.

 

Lâm Thiến: “…”

 

Trần Thanh Lộ: “…”

 

Cứ tưởng sẽ tát mặt, ai ngờ cào thẳng.

 

Trần Hiểu Hiểu cảm thấy tát mặt quá tốn sức, để di chứng. Thật là đáng tiếc. Thế là cô đổi thành cào cấu, chiêu là học từ Trần Tĩnh.

 

‘Xoẹt’ một tiếng, mặt cào năm vệt m.á.u sâu hoắm.

 

“A!!! Đau quá, mặt, mặt của . Đồ tiện nhân, tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày. Lão Trần, con trai, đ.á.n.h nó.

 

Kéo hai con ranh c.h.ế.t tiệt cho tao.” Người phụ nữ thoát khỏi sự kìm kẹp của Lâm Thiến và Trần Thanh Lộ, nhưng sức của Lâm Thiến lớn, bà giãy giụa thế nào cũng vô ích, bà sững sờ một lúc, đúng! Sức của bà nay nhỏ, đẩy nổi hai cô gái nhỏ ?

 

Chỉ mê man một lúc, trong lúc bà gọi chồng và con trai, Trần Hiểu Hiểu cào thêm mấy phát mặt bà .

 

“Buông bá mẫu của mày , đồ bất hiếu, mày dám ? Bà là trưởng bối của mày đấy.” Người đàn ông lớn tuổi thấy vợ bắt nạt, thế thì còn gì bằng.

 

Mắt ông trợn trừng, mặt méo xệch như ăn tươi nuốt sống.

 

Con ranh c.h.ế.t tiệt đây cũng dám, xuống nông thôn trở nên hoang dã thế .

 

“Mẹ kiếp, lão t.ử xử lý mày.” Người đàn ông trẻ tuổi và bố định lao lên bắt Trần Hiểu Hiểu.

 

Trần Lăng Vân và Trần Thanh Vân tiến lên chặn hai .

 

Hai hình cao lớn như ngọn núi chắn mặt hai cha con.

 

“Làm, gì, đ.á.n.h ! Lại đây! Xem lão t.ử sợ .” Người đàn ông trẻ tuổi xắn tay áo lên vẻ như sắp xông , nhưng thì cứ nhảy tại chỗ dám tiến lên, chỉ cái mồm mép.

 

“A! Mau đến cứu ! Làm gì ?” Người phụ nữ Trần Hiểu Hiểu che khuất, thấy chồng và con trai chặn .

 

Chỉ một lúc chậm trễ, mặt bà cào như một con mèo hoa.

 

 

Loading...