Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc - Chương 201: Trần Thanh Vân Mời Cơm, Nghe Danh "chị Dâu"

Cập nhật lúc: 2026-02-14 02:29:45
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Hi Vân và Triệu Phong hai lén lút khỏi quân khu, hôm nay là ngày nghỉ, lén lút nhét cho bọn họ tờ giấy nhỏ.

 

Hai vốn dĩ định chủ nhật ngoài dạo, tìm một tiệm cơm quốc doanh cải thiện bữa ăn, nào ngờ...

 

Chạy khỏi quân khu một đoạn xa, quả nhiên thấy bên đường một chiếc xe Jeep quân dụng đang đậu.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Nhìn ngó , ai, từ cửa sổ xe Jeep thò một cánh tay, bàn tay vẫy vẫy hiệu cho bọn họ lên xe.

 

Chỉ thấy hai thằng nhóc con vèo một cái mở cửa xe nhanh ch.óng chui tọt lên.

 

Người phía khóe miệng nhếch lên.

 

"Biểu ca thứ hai."

 

"Anh hai, tìm hai đứa em việc gì thế."

 

Người đàn ông ném đầu mẩu t.h.u.ố.c lá trong tay ngoài cửa sổ xe.

 

"Cho hai đứa bây cải thiện bữa ăn." Xe Jeep khởi động, phía đ.í.t xe để một làn bụi mù mịt.

 

Xe Jeep chạy đến cửa một quán ăn gia đình trong thành phố thì dừng .

 

"Xuống xe, tiệm cơm tiếng tăm tệ, thường xuyên đến. Mùi vị chắc hai đứa sẽ thích." Trần Thanh Vân cũng cổ hủ gì, cái gì mà tư nhân buôn bán, đều là nhảm.

 

Anh chướng mắt nhất chính là cái tính cổ hủ cứng nhắc của cả nhà . Điều là, cả nhà từ khi đến thôn Dương Thụ đầu óc cũng linh hoạt , cũng còn cổ hủ nữa.

 

Đó là một nơi cực phẩm đầy đất, thần kỳ vô cùng.

 

Trước mắt là quán tư gia thái, nhưng biển hiệu, từ bên ngoài thì chính là nhà dân bình thường, bên trong càn khôn khác.

 

Chỗ đều là mở chui, một quen đến ủng hộ. Người lạ căn bản cho .

 

Vén rèm cửa lên, cửa thấy một cô gái xinh hai mươi tuổi, đeo tạp dề hoa đang cầm khăn lau bàn. Thấy Trần Thanh Vân mắt sáng lên: "Anh Trần đến , lâu gặp." Nói nở nụ ngọt ngào đón tiếp.

 

"Hôm nay phòng đơn nào trống ? Cho một phòng."

 

"Có." Cái đó chắc chắn , khác nhất định, nhưng Trần thì nhất định .

 

"Đi theo em nhé!" Cô phục vụ phía dẫn đường.

 

Dẫn ba một phòng bao, Trần Thanh Vân cởi mũ xuống, nới lỏng cúc áo ở cổ. Bộ dạng đầy vẻ thư giãn.

 

Cô phục vụ xinh đưa thực đơn lên, Trần Thanh Vân hất cằm về phía Trần Hi Vân và Triệu Phong, hiệu đưa cho hai họ gọi món.

 

Nhận lấy thực đơn, Triệu Phong cùng Trần Hi Vân gọi món.

 

Cô gái bên cạnh cầm cuốn sổ nhỏ và b.út chờ ghi chép.

 

"Cứ gọi thoải mái, đừng tiết kiệm tiền." Trần Lão Nhị vẫn hào sảng như khi. Móc hộp t.h.u.ố.c lá rút một điếu, ngậm miệng. Cô phục vụ nhanh nhẹn châm lửa cho , động tác nhanh ch.óng thành thạo.

 

Trần Thanh Vân dựa lưng ghế, vắt chéo chân rít một t.h.u.ố.c, đó kẹp điếu t.h.u.ố.c giữa hai ngón tay từ từ nhả khói. Cái bộ dạng lười biếng giống hệt Tạ Lam Đình, hổ là bạn cùng mặc quần thủng đ.í.t lớn lên.

 

Cô phục vụ đến ngây , mỗi Trần Thanh Vân đến, cô đều tranh giành để tiếp đãi. Quán cơm là do mở, cô thể chủ một nửa.

 

Người khác tranh với cô .

 

Trần Hi Vân và Triệu Phong bộ dạng si mê của cô phục vụ, một cái, tất cả đều hiểu rõ trong lòng mà cần . Lại dời mắt thực đơn.

 

Nói chứ quán cũng khá tâm, còn cả thực đơn, chắc là học theo nhà hàng phương Tây đây mà!

 

Hai gọi món xong, cô phục vụ bếp đưa thực đơn.

 

Vừa khỏi cửa, Trần Hi Vân và Triệu Phong liền trêu chọc hỏi Trần Thanh Vân cô gái là ai thế!

 

Trần Thanh Vân hút t.h.u.ố.c thèm để ý đến hai đứa nó.

 

Triệu Phong và Trần Hi Vân liền tiếp tục bát quái, Triệu Phong còn trêu chọc vị biểu ca thứ hai , đây là kim ốc tàng kiều !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-toi-70-thon-co-cuc-pham-khong-de-choc/chuong-201-tran-thanh-van-moi-com-nghe-danh-chi-dau.html.]

 

Trần Hi Vân liền phụ họa: " thế! Anh hai, cái điệu bộ của cô gái , hai ... Ba chúng ?"

 

Trần Thanh Vân cuối cùng cũng thẳng hai đứa nó một cái: "Không quen, . Ăn phần của hai đứa ."

 

Thực tế là lời thật, đối với cô gái chẳng ấn tượng gì. Nếu khỏi quán cơm , đổi một cảnh khác gặp cô gái , cũng chắc nhận .

 

Người để ý thì nhớ gì. Đây chính là Trần Lão Nhị.

 

Món ăn lục tục bưng lên.

 

Sáu món một canh bày bàn, cô phục vụ vẫn lui xuống.

 

Trần Thanh Vân nhíu mày một cái, mặt vô cảm cô gái : "Ở đây cần cô nữa, việc của cô !"

 

Cô gái tình nguyện ngoài.

 

"Ăn ! Nếm thử món ăn gia đình đặc sắc của quán . Mùi vị đều tệ. Tiếc là buổi chiều việc thể uống rượu, hai đứa ?"

 

"Không, cần, em cũng khoái món đó." Triệu Phong thích uống rượu.

 

Trần Hi Vân thì bình thường uống hai ly với ba, nhưng hai đều uống thì cũng thôi.

 

Nếm thử một miếng thịt heo xào tương, "Cũng thường thôi, kém xa Lâm Thiến ."

 

"Ừm, đúng thật, món cà tím om dầu cũng chuẩn vị, vẫn là cô nhóc ngon hơn, cô mà chịu đầu bếp, thì còn chỗ cho khác chắc."

 

"Haizz! Em nhớ món ăn cô quá, ăn nữa ?"

 

"Chắc nhỉ! Tết về nhà chẳng sẽ ăn ?"

 

Hai một câu một câu, chê bai từng đĩa thức ăn một lượt, đó thì đủ kiểu khen ngợi cái tên Lâm Thiến .

 

Mặt Trần Thanh Vân đen sì, hai thằng nhóc thối, trời cao đất dày. Món chẳng ngon hơn nhà ăn trong quân đội nhiều ? Nhìn xem hai đứa nó ngông cuồng kìa. Nhất định đả kích một chút.

 

"Hai đứa là tân binh, trong vòng hai năm về nhà."

 

Quả nhiên thấy hai đứa em trai kêu gào t.h.ả.m thiết, Trần Lão Nhị viên mãn .

 

Có điều cái tên Lâm Thiến là ai? Hai thằng nhóc con ba câu thì rời .

 

Trần Lão Nhị hiếm khi nổi lên lòng hiếu kỳ: "Lâm Thiến là ai?"

 

"Lâm Thiến , hì hì..." Hai cứ như kể chuyện cổ tích giới thiệu cho Trần Lão Nhị về những chiến công vĩ đại của Lâm Thiến.

 

Trần Thanh Vân tổng kết con Lâm Thiến : Không chịu thiệt, nấu ăn ngon, săn thú, một thể một phát g.i.ế.c c.h.ế.t heo rừng, cô gái? Hai đứa chắc chắn đây là một cô gái?

 

Sau đó, hai mãi mãi đột nhiên nhớ tới Lâm Lão Đại, vẫn cho hai chuyện cả trở về.

 

"Anh hai, cả về . Năm đó chúng đều hiểu lầm cả , mắc một loại bệnh về tinh thần chiến trường, khó chữa.

 

Đã chữa trị cả năm nay , năm nay đỡ nhiều.

 

Còn tin , quân tịch của cả vẫn còn, là sợ chúng lo lắng nên lúc đầu ."

 

Vừa nhắc tới những chuyện , cả hai đều ảm đạm xuống.

 

Trần Thanh Vân vẻ mặt nghiêm túc, bệnh cả mắc , trong quân đội mắc bệnh nhiều.

 

Hóa cả chịu đựng nhiều như , về nhà xem .

 

Trong lòng quyết định Tết sẽ về nhà. Sáu năm cuối cùng cũng thể về nhà thăm .

 

"Tết về nhà, tranh thủ xin nghỉ phép dài hạn."

 

"A!" Trần Hi Vân kêu gào t.h.ả.m thiết một tiếng, cũng về mà!

 

 

Loading...