Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc - Chương 196: Từ Tuệ Bị Vả Mặt & Cuộc Gặp Gỡ Với "diêm Vương"

Cập nhật lúc: 2026-02-14 02:29:34
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dì, dì Tôn, chú Trần, xin, xin , cháu mạo , ăn , cháu về điểm thanh niên . Lát nữa sẽ thăm hỏi.” Còn lễ phép cúi chào một cái, xoay chạy trối c.h.ế.t.

 

Suýt nữa đ.â.m Tưởng Tuyết đang xem náo nhiệt. Cũng kịp nghĩ phụ nữ bò ở cửa gì, cô bây giờ một lòng chạy trốn.

 

Lý Nhiễm bưng bát cơm ở cửa chái nhà phụ nữ lóc chạy .

 

Trong lòng càng thêm khinh bỉ, thật mấy cân mấy lượng, đuổi chứ gì, đó nghĩ đến ngày mai là chuyển .

 

Cô và ông xã tương lai về mặt tình cảm chẳng chút tiến triển nào.

 

Đều tại cái cô Lâm Thiến , dạo “vợ chồng” Trần Thanh Lộ và Lâm Thiến cứ quấn lấy Trần Lăng Vân, mấy cứ dính lấy , khiến cô tay từ , căn bản là cơ hội. Chuyển ngoài càng cơ hội.

 

Làm đây? Sầu quá!

 

Lâm Thiến: “...” Oan uổng quá, là những cứ sán gần đấy chứ.

 

“Chậc chậc, cô còn là ai nhỉ! Từ Tuệ, cô chính là Từ Tuệ, kịch để xem .”

 

Tưởng Tuyết thưởng thức bộ dạng như sét đ.á.n.h của Lý Nhiễm, ha ha, cho cô đắc ý.

 

Vui vui vẻ vẻ xới cơm ăn thôi.

 

Nói chứ, đến điểm thanh niên thể tự một phòng, tự nấu nướng ở chung ăn chung với khác nhỉ!

 

Như thể lén ăn đồ trong siêu thị.

 

Khá lắm, ăn một bát mì tôm cũng , mùi thơm quá nồng, cô dám, chỉ thể lén ăn sống mì tôm cho đỡ thèm.

 

Lúc Lý Nhiễm màng đến sự hả hê của Tưởng Tuyết, trong đầu chỉ một giọng , cô là Từ Tuệ, cô là Từ Tuệ, cái ả Từ Tuệ tâm ngoan thủ lạt , cô ngu xuẩn đến mức nào mà với Từ Tuệ là con dâu cả nhà họ Trần.

 

“Tiêu đời”, đây là tiếng lòng của cô. Không, cô họa thủy đông dẫn. Không thể để phụ nữ đối phó , cô đối thủ. Không cô hèn, mà là hiện thực bày mắt.

 

Người nhà họ Trần đều trầm mặc.

 

“Ha ha, cái cô Từ Tuệ đầu óc bệnh ? Anh cả con đều ghét cô thấu xương , còn như miếng cao da ch.ó , xé cũng . Cái da mặt con từng thấy ai dày như thế. Từ nhỏ con thích cô , còn đáng yêu bằng Lục Giai Giai . Từ Tuệ từ nhỏ thích đ.â.m lưng khác, cô bạn của cô ít chịu thiệt thòi vì cô , cái gọi là gì nhỉ? Gọi là Bạch Liên Trà Xanh nhỉ? Chiều nay con hỏi Thiến xem, với con , con quên mất. Phải bảo bổ túc cho con, còn cả cách nhận điếm, đỡ cho con chịu thiệt. Không khéo trúng chiêu của cô .” Trần Thanh Lộ là đầu tiên phá vỡ sự im lặng.

 

thì, Bạch Liên cũng , Trà Xanh cũng , tâm cơ điếm cũng thế, Từ Tuệ chạy thoát khỏi mấy loại , đều chẳng thứ lành gì.

 

Mọi : “...”

 

Tuy rằng những thứ hai đứa nhỏ nghiên cứu khiến chút cạn lời, nhưng, hình như cũng khá lý.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

“Thiếu Minh, chuyện ông thấy thế nào?”

 

“Có thể thế nào? Nhà chúng ở đây, chỉ cần cô ở Dương Thụ Truân, tin cô dám gì, nào nào nào ăn cơm, đừng để liên quan ảnh hưởng.”

 

Đại đội trưởng vẫn là quá tự tin . Chuyện khiến tất cả đều kinh ngạc đến rớt cằm.

 

Để một đống lông gà vỏ tỏi.

 

Từ Tuệ chạy khỏi nhà họ Trần, một chạy thẳng về nhà cũ họ Lâm.

 

Các thanh niên trí thức đang ăn cơm. Thấy cô về, Trần Hiểu Hiểu vội vàng dậy chào hỏi: “Thanh niên trí thức Từ cô ăn cơm nhỉ! lúc trong nồi còn, qua đây cùng ăn !”

 

“Tại cho , tại , cô tâm địa gì? Cô ...”

 

Mọi : “...” Người phụ nữ bệnh !

 

“Thanh, thanh niên trí thức Từ, cô hiểu, cô thế là...” Trần Hiểu Hiểu ngơ ngác.

 

“Cô chính là cố ý, cố ý xem trò , cố ý cho nhà họ Trần ở ngay Dương Thụ Truân...” Cô giận chỗ trút, giận cá c.h.é.m thớt lên Trần Hiểu Hiểu.

 

“Cô bệnh ! Chẳng tự cô , cô là đối tượng của đồng chí Trần Lăng Vân ? Vậy cô còn nhà chồng cô ở đây? Tôn Nguyệt như quả pháo nhỏ nổ tung, bình thường cô chuyện, một chút cảm giác tồn tại cũng .

 

thể giẫm giới hạn của cô, giới hạn của cô chính là Trần Hiểu Hiểu.

 

Trần Hiểu Hiểu hồn, vội vàng kéo Tôn Nguyệt lưng , bài học của chị em Vân Tĩnh vẫn còn sờ sờ đó, cô sợ đây là một kẻ điên.

 

Lời của Tôn Nguyệt ngược nhắc nhở Từ Tuệ, cô bình tĩnh , thể để khác xem trò , càng thể để khác và nhà họ Trần bất hòa.

 

“Xin , nãy gặp chuyện vui, tâm trạng , cứ từ từ ăn, đói.” Xoay về phòng, cô bình tĩnh nghĩ đối sách.

 

Từ bao giờ cô mất bình tĩnh như thế ?

 

Nhìn Từ Tuệ phòng, một nam thanh niên trí thức nhịn oán thầm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-toi-70-thon-co-cuc-pham-khong-de-choc/chuong-196-tu-tue-bi-va-mat-cuoc-gap-go-voi-diem-vuong.html.]

“Cô là máy khâu đầu t.h.a.i ! Biết đạp thế. Hồng mềm thì nắn, cũng là một kẻ đơn giản.”

 

“Thôi bỏ , dễ chung sống thì chung sống, khó chung sống thì tránh xa chút. Mọi ăn cơm, chiều nay còn việc, tối nay chuyển đồ đạc sang viện thanh niên ! Đỡ cho ngày mai đồ đạc nhiều khó chuyển.”

 

“Lời tán thành, buổi tối hơn buổi sáng, nếu sáng mai hai con qua đây, chừng thiếu cái gì đó. Không lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân t.ử ha.”

 

“Ừ, cũng tán thành cách .”

 

“Có thể thiếu cái gì? Sợ nhất là thiếu sự trong sạch, đúng ! Ngô Triều Dương.”

 

“Ha ha ha ha ha.”

 

“Ha ha ha ha.” Mọi ồ lên.

 

Các thanh niên trí thức nhất trí tán thành, buổi tối chuyển đồ đạc chuẩn chuyển nhà.

 

Từ Tuệ bên mép giường lò bình tâm trạng kích động phiền não.

 

Bình tĩnh mới nhớ một chuyện cô bỏ quên. Người phụ nữ gặp ở cổng nhà họ Trần là ai? Còn tự xưng là con dâu cả nhà họ Trần?

 

“Vút” Từ Tuệ bật dậy, từ từ xuống. Nơi nông trường lúc , ở đó cô chút quan hệ. Đối phó với tiện nhân dễ như trở bàn tay.

 

Đây là địa bàn của nhà họ Trần, cô hiện giờ tự chui đầu lưới, thì bàn bạc kỹ hơn. Không thể hành động lỗ mãng.

 

Nguy hiểm nheo mắt , cô suy nghĩ thật kỹ, suy nghĩ thật kỹ.

 

Trần Lăng Vân cô nhất định , thì khiến nhà họ Trần biến mất, đúng, tiếc bất cứ giá nào.

 

Nỗ lực bao nhiêu năm nay uổng phí ? Không, cô thể buông tay trắng tay như .

 

………………………………………………………

 

Mấy chiếc xe tải lớn màu xanh quân đội chạy quân khu XX.

 

Trần Hi Vân và Triệu Thương Bắc hai , từ lúc khám sức khỏe ở huyện đội xong là lên xe tải, ngoại trừ ăn cơm vệ sinh, còn đều xe.

 

Mấy ngày trời đấy, sắp rã rời cả , cho dù là hai trai trẻ cũng sắp chịu nổi nữa.

 

Hai dựa mơ mơ màng màng, nửa tỉnh nửa mê, đột nhiên xe dừng theo quán tính khiến hai lao về phía , hai em tỉnh hẳn.

 

Tấm bạt thùng xe mở : “Đến , xuống xe, tập hợp, nhanh, tốc độ.”

 

Một đám tân binh lượt nhảy từ xe xuống.

 

Trần Hi Vân nhảy xuống xe, liền đối diện với khuôn mặt nghiêm túc lạnh lùng .

 

Không gọi , trong thư , thể vì trai là đoàn trưởng mà hưởng đặc quyền.

 

Phải huấn luyện giống như tất cả các tân binh khác. Cũng cho bất kỳ ai quan hệ của họ.

 

Hai chỉ đó một cái, chẳng khác gì lạ. Vội vàng chạy xếp hàng.

 

“Toàn thể chú ý, nghỉ, nghiêm.”

 

Trần Hi Vân bóng lưng cao lớn xa, mắt chút ươn ướt.

 

Đó chính là hai của , gánh vác cả Trần gia, Trần Thanh Vân. Người gần ngay mắt thể nhận .

 

Đối với hai , mấy cái nhất.

 

Anh là đứa con trai nhất nhà họ Trần, hồi nhỏ cũng là đứa nghịch nhất, với Tạ Lam Đình đến mức mặc chung một cái quần.

 

Có một Tạ Lam Đình bắt nạt, cũng chẳng quan tâm đối phương mấy , cũng chẳng quan tâm đều lớn hơn , cứ thế đ.á.n.h cho mấy đứa lớn hơn sợ mất mật, đều gọi là đại ca.

 

Cho dù tiếng đại ca đổi bằng cả đầy thương tích.

 

Còn một cái nhất nữa, chính là giống ông cụ Trần nhất.

 

Đừng ông cụ bây giờ hiền từ, híp mắt.

 

Theo lời bố , ông cụ lúc trẻ chính là một khuôn mặt giận mà uy.

 

Tóm hai , là sợ kính phục trong nhà họ Trần, cái khí thế uy áp đó khiến sợ hãi.

 

Cậu tương lai cũng trở thành như , nghĩ đến đây, Trần Hi Vân ưỡn thẳng lưng lên.

 

 

Loading...