Xuyên thư xong ở show hẹn hò nổi điên chỉnh đốn nội ngu - Chương 7: Chuyện liên quan đến con người thì cái gì cô cũng không làm...

Cập nhật lúc: 2026-01-04 12:57:16
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cụ chủ quán cứ như thấy lời Ôn Vân Tri , vẫn mải miết đóng gói hải sản.

 

Đóng gói xong đống nghêu, cụ đặt lên cân: "Ba cân là hai trăm tệ, tính cô chín nút, bớt cho cô còn một trăm tám."

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Đến lúc Ôn Vân Tri mới tìm cơ hội để mở miệng.

 

Có điều cô cũng chẳng gì thêm.

 

Lão chủ quán rõ ràng là thấy họ hiền lành nên mới định "chặt c.h.é.m" khách đây mà.

 

Ngay từ đầu cụ là bán, cứ lấp lửng ám chỉ là tặng thêm cho họ để mờ mắt, đến cuối cùng mới đưa cái giá trời. Nhiều vì nể mặt hoặc ngại ngùng nên sẽ nỡ từ chối.

 

Hơn nữa, cái giá cho đống nghêu đắt một cách vô lý, rõ ràng là cụ cố tình hét giá cao.

 

Thủ đoạn điêu luyện như thế, chắc hẳn "vặt lông" bao nhiêu khách du lịch .

 

Ôn Vân Tri ngờ lão già mặt dày đến thế, giờ còn định tiếp tục nữa.

 

"Còn c.o.n c.ua hoàng đế nữa nè, tươi lắm đó nha, nếu cô thích thì mang luôn cho đủ bộ."

 

【 Không thể nào, cứ tưởng ông lão hiền hậu lắm, nhất định là cơ chứ. 】

là treo đầu dê bán thịt ch.ó mà, Ôn Vân Biết chèn ép tức c.h.ế.t. 】

 

Ôn Vân Biết liếc c.o.n c.ua hoàng đế một cái, vặn hỏi ngược : “Ông cho rằng là kẻ ngốc lắm tiền ?”

 

Lão chủ sạp rõ ràng khựng một chút, nhưng vẫn giữ bộ mặt từ tốn hỏi: “Cô bé, cô là ý gì chứ?”

 

Ôn Vân Biết chỉ tay c.o.n c.ua hoàng đế trong tay lão, bình thản mở lời: “Con cua của ông tứ chi rũ rượi, rõ ràng là đồ cũ còn tươi. Ông bảo nó là đồ tươi sống, định bán cho kẻ ngốc chắc?”

 

Cô tuy ăn thịt heo nhưng cũng từng thấy heo chạy .

 

Tất cả cảm ơn lão sếp lòng hiểm độc, chuyên vắt kiệt sức lao động của nhân viên . Lần nào lão cũng bắt cô tiếp khách xã giao, những hạng đó khoác lác, dần dà cô cũng học lỏm vài chiêu.

 

Huống chi, việc cô im lặng nãy giờ là định ngậm bồ hòn ngọt.

 

“Cô bé, lời bậy nhé, chúng đều là tiểu thương ăn lương tâm cả đấy.” Lão chủ sạp mắng ngược .

 

Ôn Vân Biết hừ nhẹ một tiếng.

 

“Cái gì liên quan đến đạo là ông món nào cả nhỉ? lời nào là xem ông vô sỉ đến mức nào, nhưng ngờ ông ngần tuổi mà còn thể mặt dày như . Tôm hùm bông ông bỏ thêm ba con, cua thêm hai con, hàu cầm dư tám con, còn ngao hoa ít nhất cũng thừa một cân. Riêng móng tay với c.o.n c.ua hoàng đế ươn thì ông định cưỡng mua cưỡng bán, ông dùng chiêu hố bao nhiêu khách du lịch ?”

 

“Quên cho ông , chúng đang phát sóng trực tiếp đấy. Giờ chắc khán giả cả nước đều thấy rõ bộ mặt của lão chủ sạp lòng đen tối . Ông định ỷ việc da mặt mỏng, dám từ chối để càn đúng ? Vậy thì cho ông ...”

 

“Tất cả những thứ , chúng — lấy — nữa!”

 

Ôn Vân Biết một lèo hề vấp váp, tốc độ nhanh ngang ngửa một rapper.

 

Nếu những món thể bào chữa là ông lão đếm nhầm, dùng hai chữ “vô tình” để lấp l.i.ế.m qua chuyện, thì những hành động đó rõ ràng là cố tình và cả nước trông thấy sóng trực tiếp.

 

Lão chủ sạp còn đường nào để giải thích.

 

【 Trời ơi quá! Xem mà sướng hết cả . 】

【 Nói thật cũng dám từ chối , nhưng giờ học . 】

【 Ôn Vân Biết những lời hả quá . 】

thấy cô cũng cần thiết thế, từ đầu từ chối là mà, thế ông lão mất mặt quá. 】

【 Lầu bớt cái lòng thánh mẫu nhé, đây lão lừa mất 600 tệ thấy bạn đau lòng cho ? Vân Biết trút giận, từ qua đường chính thức thành fan luôn! 】

【 Dù thế nào cũng hy vọng thể dũng cảm từ chối sự bất công! 】

 

Lão chủ sạp xong lời Ôn Vân Biết thì mặt đỏ gay, nhưng vẫn cố cãi chày cãi cối: “ đóng gói hết cho cô , vả cô lục lọi thế là đồ còn tươi nữa, bán cho ai ? mặc kệ, cô bồi thường cho .”

 

“Mặt ông đúng là dày hơn tường thành thật đấy.”

 

Ôn Vân Biết định lên tiếng thì bên tai vang lên giọng của Bùi Tư Mặc.

 

đầu Bùi Tư Mặc — nãy giờ vẫn luôn im lặng, cảm thấy sốc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-xong-o-show-hen-ho-noi-dien-chinh-don-noi-ngu/chuong-7-chuyen-lien-quan-den-con-nguoi-thi-cai-gi-co-cung-khong-lam.html.]

Ai thể cho cô , đây là vị Bùi tổng lạnh lùng, cao ngạo trong sách ?

 

cô còn kịp hồn thì Bùi Tư Mặc bồi thêm: “Ống kính ghi hết . Nếu ông cảm thấy thiệt hại thì thể liên hệ với bộ phận pháp lý của , nhưng khuyên ông khi gọi thì nên lên mạng tra xem bộ phận pháp lý của tập đoàn Bùi thị lợi hại thế nào .”

 

Ôn Vân Biết im lặng.

 

Ừm, câu mới giống một chút.

 

【 Bộ phận pháp lý của tập đoàn Bùi thị là một 'khúc xương cứng' đấy. 】

【 Ai mà chẳng đến danh tiếng bộ phận pháp lý mạnh nhất của họ chứ. 】

【 Ông lão chắc chắn dám , nếu là cuốn gói chạy từ lâu . 】

 

Lão chủ sạp thấy quả thực thể xoay xở nữa, vội vàng xua tay đuổi khéo: “Đừng nữa, đừng nữa, mau cho khuất mắt .”

 

Ôn Vân Biết cũng định dây dưa thêm, cô rảo bước sâu bên trong.

 

Động tích hề nhỏ, nhiều tiểu thương đều kéo đến xem náo nhiệt, nhưng ít hẳn những lời mời chào chèo kéo khách.

 

Cô tiếp tục về phía cho đến khi dừng chân quầy của một cặp vợ chồng.

 

Đôi vợ chồng rõ ràng cũng chuyện xảy , vội vàng đính chính ngay: “Hàng nhà chủng loại nhiều nhưng đảm bảo tươi sống, cái cân chị cũng thể kiểm tra luôn, chúng trò mèo .”

 

【 Nhìn họ cuống quýt giải thích trông hài chịu . 】

【 Giờ thì tin Ôn Vân Biết thực sự sành sỏi chuyện chợ . 】

【 Các bạn ơi, 'đầu tư' Biết Biết của chúng chỉ lãi lỗ thôi. 】

 

Ôn Vân Biết quan sát hải sản sạp, xác định tất cả đều tươi mới mới chọn mua một ít.

 

Nhờ vụ việc lúc nãy mà chủ hàng nào dám c.h.é.m nữa, chuyến chợ của họ diễn vô cùng thuận lợi.

 

Trở "ngôi nhà tình yêu", Thẩm Tế Xuyên và Tống Dĩ Tinh đang quét dọn ngoài sân. Hai họ trông như trải qua một cuộc đại chiến thế giới, quần áo lấm lem, mặt mũi bám đầy bụi bẩn.

 

Thẩm Tế Xuyên thấy Ôn Vân Biết xách hải sản về liền ló đầu hỏi: “Còn món gì phía cần xách nữa ?”

 

Ôn Vân Biết cũng chẳng khách sáo: “Có đấy, giúp Bùi Tư Mặc một tay .”

 

Trong khi đó, Tống Dĩ Tinh đặt cây chổi xuống nhưng cũng ý định giúp đỡ. Cô nàng vẫn giữ vẻ cao ngạo như cũ, xoay định thẳng trong sân.

 

Chỉ là ngay lúc xoay , dẫm thứ gì mà trượt chân. Đôi tay quờ quạng, Tống Dĩ Tinh hét lên một tiếng, cơ thể mất đà đổ nhào phía .

 

Ôn Vân Biết quá xa, cô nhanh tay lẹ mắt lao tới đỡ lấy Tống Dĩ Tinh.

 

Tống Dĩ Tinh theo quán tính ngã nhào lòng Ôn Vân Biết.

 

Khi hồn , cô nàng ngước Ôn Vân Biết với ánh mắt đầy kinh ngạc.

 

【 Thế giới thể thiếu con gái ! 】

, tuy Tống Dĩ Tinh chuyện với Ôn Vân Biết nhưng lúc mấu chốt vẫn tay giúp đỡ. 】

【 Chắc chính cô cũng ngờ Ôn Vân Biết xông tới nhanh như . 】

【 Dĩ Tinh hãy rời xa Ôn Vân Biết ơn. 】

còn đang Vân Biết tránh xa cô đây . 】

 

Ôn Vân Biết thấy Tống Dĩ Tinh vững liền xách túi hải sản định nhà.

 

Tống Dĩ Tinh bỗng đổi thái độ, bước tới bên cạnh giật lấy túi đồ trong tay cô: “Để giúp cô.”

 

Thế là hai tay Ôn Vân Biết bỗng chốc trống .

 

Thật là kỳ quái.

 

Theo thiết lập trong nguyên tác, Tống Dĩ Tinh vốn luôn coi thường và lạnh nhạt với nguyên chủ. Cô hại nguyên chủ chẳng qua vì bao giờ đặt đối phương trong mắt.

 

Thế nhưng với tính cách đó, giờ cô nàng chủ động giúp đỡ nhỉ?

 

---

 

Loading...