Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 56: Phiên ngoại 3

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:41:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fcBhQxM6L

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái kiểu cứ xuất hiện lúc nơi như … thật sự thể chỉ gọi là “ái mộ” nữa, nó phần biến thái.

Chỉ vì trai mà bỏ qua cho hành vi ư? Không . Hạ Hiểu Lộ tự thấy rộng lượng đến thế. Bị phiền suốt một thời gian dài, dù là đại mỹ nam, cũng chẳng khiến mềm lòng .

“Làm ơn, biến cho nhờ! Đồ biến thái!!”

Gương mặt Hạ Hiểu Lộ bốc lửa, giọng lạnh tanh, ánh mắt như băng giá thẳng Tiêu Thu Mính.

Tiêu Thu Mính đó, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo. Màn tỏ tình mà chuẩn kỹ lưỡng bao nhiêu, giờ phá tan hoang chỉ trong chớp mắt. Ai mà chẳng tức?

Trong lòng , việc dành thời gian sắp xếp một màn tỏ tình như thế … chính là cách thể hiện sự nâng niu và yêu thích tuyệt đối dành cho một cô gái.

Nếu đối phương từ chối, thì trong mắt do đối phương, là do cô điều.

Tiêu Thu Mính ngẩng đầu lên, về phía ký túc xá, nơi đang chen kín những sinh viên hóng chuyện. Anh hét lớn: “Tạ Vân! Làm bạn gái ?!”

Rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía cửa sổ, nhưng… duy nhất thể trả lời , Tạ Vân, từ đầu đến cuối hề xuất hiện.

Chỉ một cái chớp mắt, mà với Tiêu Thu Mính, như cả một thế kỷ trôi qua.

Anh giữa hoa hồng và ánh nến, giọng khàn : “Làm bạn gái ?”

Giọng của “nam thần” quả thật dễ , nhẹ nhàng như suối chảy trong khe núi, lúc đượm thêm sự chân thành, khiến cho sức cuốn hút càng tăng lên gấp bội.

Dù cho Tạ Vân đáp , nhưng tầng ký túc xá, ít nữ sinh cô hò reo: “Được! Được! Được! Bọn em sinh con cho luôn!!”

Trước cảnh tượng , Hạ Hiểu Lộ càng thấy Tiêu Thu Mính vô cùng chướng mắt, liền lạnh lùng buông một câu châm chọc: “Hoa? Nến? Anh cảm động bản ?”

Đám … đừng là Tạ Vân, dù là Hạ Hiểu Lộ đây, mới chỉ “nửa chừng” dấn giới influencer, cũng thể đặt nguyên một màn hoành tráng gấp mười như thế.

Thuê công ty tổ chức cầu hôn thì còn lãng mạn gấp bội.

Nghe cô , ánh mắt Tiêu Thu Mính thoáng nheo , đầy nguy hiểm. Sau khi liếc đám đông vây xem xung quanh, mới khẽ cong môi, nở một nụ dịu dàng: “Cô là Tạ Vân, nên thể trả lời .”

Gió đêm bắt đầu thổi mạnh, thời tiết cũng dần lạnh hơn.

Hạ Hiểu Lộ nhạt, phản đòn: “Anh ? Giờ con gái còn thích kiểu đàn ông ‘điều hòa trung ương’ nữa .”

Cứ như là yêu tinh hồ ly trong chuyện xưa , mê hoặc cả thế giới bằng “tình si và mộng ảo”.

Giờ ai cũng sống thực tế cả , chẳng ai thì giờ đóng phim ‘Liêu Trai Chí Dị’ với .

mà Tạ Vân vẫn xuống.

Còn Tiêu Thu Mính, cũng chịu rời .

Anh mặc áo sơ mi mỏng manh cùng vest ký túc xá, tay ôm bó hoa lớn, như một tượng đá nguyền rủa.

Người xem náo nhiệt thì một hồi cũng chịu nổi, bắt đầu tản dần , còn gỡ trang điểm ngáp ngắn ngáp dài.

Đèn ký túc xá sắp tắt, ai rửa mặt là lén lút mò trong bóng tối.

Còn Hạ Hiểu Lộ, khi trở về phòng, thì càng thêm bực bội, trong lòng như lửa đốt.

“Nghe …” Cô , giọng nghiêm túc hẳn: “Cậu đừng đồng ý với Tiêu Thu Mính. Hồi xa thì thấy vẻ , nhà điều kiện, tính cách cũng , thỉnh thoảng lạnh lùng một tí cũng .”

thật đúng là cái điều hòa trung ương chính hiệu. Lúc nào cũng bày vẻ đạo mạo, chuyện tính toán kỹ như lập trình.”

“Như chuyện hôm nay, tớ dập mặt đến ? Vẫn mỉm . Nhìn tớ như thể tớ là con bé con hồ nháo hiểu chuyện gì hết.”

Hạ Hiểu Lộ càng càng bực: “Cái vẻ lạnh lùng , đúng là giả trân. Không chừng từ đầu đến cuối chỉ là diễn trò.”

Rồi cô chốt một câu, rõ ràng như đóng đinh ván: “Cho dù gặm cái khúc xương khó nhằn là Quý Cảnh Lẫm nữa, thì cũng đừng đụng Tiêu Thu Mính!”

mà Tạ Vân Hạ Hiểu Lộ đang Quý Cảnh Lẫm là ai, vì thế suy nghĩ của cô kéo sang hướng khác, liền tò mò hỏi: “Người đó là ai ?”

Hạ Hiểu Lộ đang cầm quả táo tay thì suýt rơi xuống đất.

Cái gì?! Cô đến cả Quý Cảnh Lẫm là ai cũng ?!

Nhìn đứa nhỏ mà xem… đúng thật là học hành đến mức lú luôn .

“Để tớ cho hiểu, nếu Tiêu Thu Mính gọi là nam thần của trường, thì Quý Cảnh Lẫm chính là nam thần đỉnh cấp trong tất cả nam thần! Như chắc hiểu chứ?”

Anh là kiểu nhân vật “thần thoại”, gần như thể chạm tới, tồn tại như một truyền thuyết.

Về phần tại nổi tiếng bằng Tiêu Thu Mính, đơn giản là vì thực sự cao lãnh, lạnh lùng theo nghĩa đen.

Không kiểu cao lãnh giả trân như Tiêu Thu Mính, mà là… đối với con gái chút phản ứng nào, càng đừng tới kiểu bán manh tỏ đáng yêu gì đó, nghĩ thôi cũng đừng nghĩ!

Trong mắt , con trai với con gái chẳng khác gì , lẽ chỉ khác về… mặt giải phẫu học.

“Cậu , là thiên tài y khoa đấy! Trời đất ơi! Thật thể tin nổi!”

Hạ Hiểu Lộ xuýt xoa vài tiếng, đem hết thông tin về Quý Cảnh Lẫm dốc mặt Tạ Vân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-56-phien-ngoai-3.html.]

Tạ Vân tùy tiện qua vài dòng, ánh mắt đột nhiên dừng , nhúc nhích.

“Hình như… tớ từng gặp đó.”

Vừa , cô dùng đầu b.út gõ nhẹ lên cằm, nhíu mày suy nghĩ.

Câu thốt , Hạ Hiểu Lộ suýt nữa té xỉu tại chỗ: “Tiêu Thu Mính gặp cũng y chang như đó! Trời đất ơi! Cậu đừng mà… giống nữa nha!”

kích động mặt, thật lòng khuyên nhủ: “Gặm khúc ‘xương ’ là Quý Cảnh Lẫm để gì chứ? Anh một chút cũng thương hoa tiếc ngọc . Dù dáng xinh thế nào, trong mắt cũng chỉ là… các bộ phận giải phẫu mà thôi!”

là loại hủy diệt ảo tưởng lãng mạn!

Sau đó, Hạ Hiểu Lộ bắt đầu “giáo d.ụ.c khoa học” cho Tạ Vân, kể hết mấy việc gây phẫn nộ trời đất của Quý Cảnh Lẫm:

Ví dụ, nữ sinh vấp ngã ngay mặt → Anh hề đỡ.

Có nữ sinh nước mắt rưng rưng bảo là đói lắm → Anh bảo ngoài mà ăn.

Nếu cô vặn trẹo chân gì đó → Anh lập tức nắn xương, bẻ khớp ngay, một câu dư thừa.

Còn lãng mạn mộng mơ gì đó? → Quên cho lẹ.

Nghe xong, Tạ Vân chỉ gãi gãi cằm, nhẹ giọng : “Những chuyện đó… chẳng đều là điều bình thường ? Là thao tác tiêu chuẩn mà.”

Không ngờ bạn của là một “nam thẳng hoa” (ý là suy nghĩ thẳng đuột, cứng nhắc như đàn ông), Hạ Hiểu Lộ cạn lời, gì, chỉ còn kéo tay Tạ Vân ngoài.

“Tớ , một tiệm Nhật mới mở, ăn ngon lắm luôn! Tớ dẫn ăn nhé!” Hạ Hiểu Lộ vỗ vỗ ví tiền của .

Dạo kiếm ít tiền, mà tất cả bước ngoặt đều bắt đầu từ khi Tạ Vân. Cho nên hôm nay cô ất trang trọng đãi công thần một bữa mới .

Dù cô rằng chút tiền cô kiếm chẳng đáng gì trong mắt Tạ Vân, nhưng đó là tấm lòng và cô tự thể hiện điều đó.

Nói thật, quán ăn cô cũng thèm nhỏ dãi từ lâu

“Được thôi, nào.”

Tạ Vân cũng từ chối. Giữa hai họ, những chi tiêu nhỏ nhặt thế bao giờ tính toán rạch ròi.

Từ nhỏ Tạ Vân lo nghĩ gì về tiền bạc, nên với cô, những chuyện thật sự chẳng đáng bận tâm.

Hạ Hiểu Lộ mời cô một bữa đồ Nhật vài trăm tệ, hôm Tạ Vân liền trả bằng mấy cây son xịn, coi như thứ hòa .

Là một beauty blogger, Hạ Hiểu Lộ cũng chút chạnh lòng, vì dù nữa thì kho trang điểm của cô cũng thể nào so với Tạ Vân.

Phần lớn mỹ phẩm cô , từ khi mới bắt đầu blogger đến giờ, đều nhờ Tạ Vân hỗ trợ tích lũy từng chút một.

Còn với Tạ Vân, mỗi các thương hiệu lớn sản phẩm mới, tự động mang đến tận tay cho cô dùng thử.

Tuy các cô vẫn đang ở ký túc xá, nhưng ngay cạnh trường cũng một căn hộ riêng. Căn hộ đó ban công rộng lớn, gian hợp tới hơn 200 mét vuông. Ba của Tạ Vân còn thường xuyên càu nhàu là "ngược đãi công chúa nhỏ của quá ".

Phòng ngủ thì rộng khỏi , chỗ còn dư đều tận dụng để chứa đồ đạc và phụ kiện.

Trang sức, mỹ phẩm, dưỡng da, quần áo, giày dép, đủ tất cả nhiều đến mức khiến hoa cả mắt.

Tạ Vân thì quen với những thứ từ nhỏ. Đối với cô, mấy loại mỹ phẩm dưỡng da trang điểm, cô lười chẳng buồn động . Nhiều nhất cũng chỉ rửa mặt bằng sữa rửa mặt, vỗ chút nước hoa hồng thôi.

Son môi các kiểu, đa để đến hết hạn. Nếu vì công việc, Hạ Hiểu Lộ cũng hiếm khi đụng đến những thứ . Cô thà dùng máy cạo đầu (ý cực kỳ tối giản) còn hơn là đ.á.n.h mất nguyên tắc tiết kiệm của .

Lúc Hạ Hiểu Lộ đang ngơ ngác ngắm , bỗng dưng mắt cô sáng rực như đèn pha.

Ánh mắt khiến Tạ Vân thấy kỳ lạ, tò mò hỏi: “Sao ?”

Hạ Hiểu Lộ chỉ chỉ bàn bên cạnh, chống cằm khúc khích: “Sau khi thần tượng ‘nam thần Tiêu Thu Mính’ của tớ sụp đổ, nam thần mới trong lòng tớ cũng sắp sụp nốt …”

Thật sự… khó điều gì.

Tạ Vân theo ánh mắt cô bạn, lúc đầu cũng quá để ý. khi đến góc nghiêng hảo của , gương mặt tinh xảo, sắc nét, trong lòng cô đột nhiên một cảm giác khó chịu tên.

Kiểu như ai đó đ.â.m nhẹ một cái, âm ỉ, khó chịu cực kỳ.

“Anh … Hình như tớ gặp ở .” Tạ Vân khẽ .

Tạ Vân một nữa buột miệng : “Hình như từng gặp …”

Hạ Hiểu Lộ xong thì trợn trắng mắt, trong lòng cũng chẳng còn sức để phản ứng nữa.

Cô nàng liền nắm lấy mặt Tạ Vân, ép cô đầu : “Ngoan nào, đàn ông đều là lũ heo to khoác lác, nhất nên tránh xa loại như .”

Cô nàng một loại cảm giác nguy cơ mãnh liệt trỗi dậy, trực giác mách bảo rằng Tạ Vân sắp rời xa , một cách xa, cách biệt.

Trong lòng Hạ Hiểu Lộ, ai xứng đáng với Tạ Vân, bạn như nữ thần của cô nàng. Kể cả là Quý Cảnh Lẫm, nổi tiếng như thần thoại trong trường, cũng , vì như là đang bẩn "tiểu khả ái" của cô .

 

 

Loading...