Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 53
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:38:12
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g64nEfD1e
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 53:
Tạ Vân cảm thấy nhiệm vụ , thật sự thành quá dễ dàng.
càng gần đến thời khắc rời , trong lòng nàng dâng lên nhiều cảm xúc bất định, mơ hồ, tiếc nuối, và cả luyến lưu rõ tên.
Hình ảnh Quý Cảnh Lẫm trong khoảnh khắc sinh t.ử, lao về phía nàng chút do dự, vẫn ngừng hiện lên trong đầu, như một vết mực thấm mãi phai, xóa .
Còn bốn đứa trẻ , với ánh mắt trong veo ngây thơ luôn nàng đầy tín nhiệm...
Đây là lựa chọn của nàng. Là những đứa trẻ nàng mang trong lòng đầy yêu thương sinh ,
cho dù thế nào nữa, nàng cũng nỡ rời xa.
Quý Cảnh Lẫm hề , trong đêm tưởng chừng bình thường , trải qua nguy hiểm đến nhường nào.
Hắn vẫn giống như thường ngày, thong thả bước phòng nàng, nhẹ nhàng vén rèm lên, nhoẻn miệng hỏi: “Muốn ngoài dạo một chút ?”
Tạ Vân gật đầu, khẽ .
Hai sóng vai bước con đường quanh co của Ngự Hoa Viên. Nơi , đêm tối như bao phủ bởi một lớp màn nhung êm dịu, khiến cho cảnh vật đều trở nên đặc biệt nên thơ, đặc biệt yên bình.
Tạ Vân đưa tay hái một cành hoa đào, khẽ cầm trong tay, nhẹ nhàng đung đưa qua như thể đang nghịch hoa, mà cũng như đang nghịch vận mệnh của chính .
Quý Cảnh Lẫm cúi đầu nàng, trong mắt ánh lên nét dịu dàng, khẽ : “Nhìn nàng thế ... còn kiều diễm hơn cả hoa đào đang nở rộ.”
Tạ Vân cúi đầu, gì, chỉ nhẹ nhàng xoay cành hoa trong tay.
Bỗng lên tiếng, giọng trầm trầm như gió nhẹ thổi qua đêm xuân: “Ngươi còn nhớ , đây... trẫm từng hỏi ngươi, bao giờ mơ thấy chuyện kiếp ?”
Câu hỏi bất ngờ khiến nàng khựng trong thoáng chốc, nhất thời nhớ nổi đó là lúc nào.
Phải mất một lúc, nàng mới khẽ gật đầu, đáp chậm rãi: “Có... cũng từng mơ vài . hiện tại thì đều mơ hồ nhạt nhòa cả .”
Quý Cảnh Lẫm giơ tay xoa nhẹ đầu nàng, dịu dàng: “Vậy thì quên là .”
Trong lòng Tạ Vân khẽ thắt . Nàng cảm giác điều gì đó như thể còn nhiều điều , nhưng giấu kín.
Lẽ nào... điều gì? Hay là… chuyện may , cũng từng trải qua trong giấc mộng?
Quả nhiên, lâu , nàng thấy giọng khẽ khàng vang lên trong đêm, giọng trầm thấp như pha lẫn gió xuân và nỗi buồn xa xăm: “Những giấc mộng như thế... trẫm cũng từng mơ qua.”
Hắn ngừng một lát, nhẹ nhàng tiếp, như thể là một tiếng thở dài: “...Thực xin .”
Lời mơ hồ như khói, nhẹ đến mức tưởng chừng thể gió cuốn bay bất cứ lúc nào…
Trong lòng Tạ Vân chợt dâng lên một nỗi khó chịu mơ hồ.
Người câu “thực xin ” … dường như còn là mặt nàng nữa.
Nàng thể nổi một câu " ", cũng thể thật lòng trấn an rằng: "Ta nàng ".
Bởi vì chính nàng cũng rõ bản hiện tại… rốt cuộc là ai.
Nàng cố gắng nặn một nụ , giọng pha chút bông đùa, cố gắng dịu bầu khí: “Đó chỉ là một giấc mộng thôi mà. Nói chừng, mà ngươi xin … là . Trên đời hai chiếc lá giống , mỗi là một phận khác biệt… nên cũng sẽ gặp những con khác biệt.”
Nàng nhẹ, như thể đang đùa giỡn để giấu sự bối rối trong lòng.
Quý Cảnh Lẫm im lặng. Hắn cụp mắt, hai con ngươi sâu thẳm như ẩn chứa điều gì đó, trầm giọng : “ . Nàng đúng… nàng là nàng .”
Câu thốt , tim Tạ Vân như siết c.h.ặ.t.
Không nàng ?
Ý là gì?
Chẳng lẽ… điều gì đó?
Tạ Vân dám hỏi.
Nàng chỉ cảm thấy khí quanh họ bỗng chốc đông đặc , như một điều gì đó vô hình đang chắn giữa hai .
Trong lặng , giọng của Quý Cảnh Lẫm chậm rãi vang lên, mang theo sự chân thành dịu dàng từng thấy: “Vân Vân… Từ nay về , quãng đời còn … Nàng nguyện cùng trẫm nắm tay hết con đường ?”
Sau lưng là bầu trời đầy lấp lánh, nhưng trong mắt Tạ Vân, ánh mắt của còn rực rỡ hơn cả những vì tinh tú .
Ngay khoảnh khắc , giọng của hệ thống vang lên: “Ký chủ, xin chào. Cánh cổng thời mở. Xin hỏi tiến hành xuyên ?”
Cả hai thế giới đều đang chờ nàng lựa chọn.
Tạ Vân cảm thấy thể dứt bỏ bất cứ bên nào, bên bốn đứa con, “Tiểu Hương Heo” mà nàng yêu thương, tất cả đều đang đợi nàng trở về.
Trong lòng đầy do dự, nàng hỏi hệ thống: “Cánh cổng thời … thể tồn tại trong bao lâu?”
Hệ thống im lặng vài giây trả lời: “Vĩnh viễn. Cho dù ngài ở thế giới vài chục năm, cánh cổng vẫn sẽ chờ ngài.”
Tạ Vân ngẩng đầu về phía : Bên trái là Quý Cảnh Lẫm đang đưa tay về phía nàng, ánh mắt chân thành chờ đợi. Bên là đường hầm thời tỏa ánh sáng bạc, cánh cửa dẫn về hiện đại.
Nàng c.ắ.n môi. Trong lòng tràn đầy nỡ, đặc biệt là với các con.
Nàng nghĩ, đợi thêm vài năm nữa, khi bọn trẻ lớn hơn, còn phụ thuộc nhiều như bây giờ, đến lúc đó hiện đại… chắc vẫn muộn.
Nhìn cánh cổng thời dần biến mất trong đêm tối, cuối cùng, Tạ Vân kìm nữa, nàng bật thành tiếng.
Nước mắt lăn dài, nàng c.ắ.n tay Quý Cảnh Lẫm một cái, nức nở : “Sau … ngươi nô lệ của , nếu sẽ hối hận c.h.ế.t mất!”
Làm một vị hoàng đế mà "tiểu nô lệ" cho nàng, đúng là Tạ Vân dám nghĩ, dám thật.
Quý Cảnh Lẫm đáp lời, chỉ lặng lẽ đưa tay vuốt mái tóc của nàng, động tác nhẹ nhàng như an ủi.
Tạ Vân càng nghĩ càng thấy chua xót, nước mắt cứ thế tuôn rơi cách nào kìm .
Mãi đến lúc , nàng mới thật sự cảm nhận cảm giác của một … kết hôn, đem tương lai và cuộc đời gửi gắm cho một khác.
Nàng khẽ thở dài một tiếng.
Tạ Vân nghĩ, rốt cuộc nàng vẫn là một sống vì tình cảm, mà tình cảm sâu sắc nhất hiện giờ, là dành cho các con.
…
Bảo Châu hề rằng mẫu hậu suýt chút nữa rời xa mãi mãi. Khi thấy cha cùng đó, bé vui sướng chạy tới như một quả pháo nhỏ, nhào ngay vòng tay Tạ Vân.
Ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, Bảo Châu hỏi: “Mẫu hậu ơi, con là xinh nhất ?”
Tạ Vân mỉm gật đầu, dịu dàng dỗ dành: “Phải , Bảo Châu nhà chúng là xinh nhất.”
Bảo Châu nhướng mày, chu môi tiếp, giọng đầy tự hào: “Vậy mẫu hậu yêu con nhất ? Con chắc là mà! Bởi vì Bảo Châu yêu mẫu hậu nhất!”
Nghe đến đây, trái tim Tạ Vân mềm nhũn, nước mắt âm thầm lăn dài má, là vì hạnh phúc, vì tình yêu bé nhỏ thuần khiết từ con gái.
Quý Cảnh Lẫm đưa tay lớn nhẹ nhàng nhấc Bảo Châu khỏi lòng Tạ Vân, dỗ dành:
“Hôm nay mẫu hậu vui, cần phụ hoàng ôm một cái. Con mau về ngủ ngoan nhé.”
Bảo Châu phụng phịu, chu môi bất mãn: “Lúc nào cũng giành mẫu hậu với con, con ném luôn cho . Bảo Bảo vui !”
Minh Châu bên cạnh gật đầu nghiêm túc đồng tình.
“Mẫu hậu, chúng con thể ném phụ hoàng ạ?”
Hai tiểu bảo bảo ánh mắt tràn đầy mong đợi Tạ Vân, chỉ đợi nàng gật đầu là lập tức tay.
Tạ Vân nhịn , đành giả vờ nghiêm túc mà lắc đầu: “Đó là phụ hoàng của các con mà, thể ném chứ.”
Nàng suy nghĩ một chút, cố tình trêu ghẹo: “ mà… cũng thể ném mẫu hậu , đổi một mẫu hậu mới.”
Lời dứt, hai đứa nhỏ lập tức căng thẳng, một trái một ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay nàng, giọng non nớt mà lo lắng : “Không ! Không thể ném mẫu hậu ! Chúng con yêu mẫu hậu nhất!”
Những lời non nớt, thành thật chẳng khác nào một liều t.h.u.ố.c chữa lành, dịu vết thương trong lòng Tạ Vân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-53.html.]
sắc trời cũng dần muộn, nàng dịu dàng thúc giục: “Được , mau ngủ thôi nào, ngày mai còn dậy sớm.”
Thanh Lưu hiểu chuyện, chẳng cần ai nhắc nhở, cứ đến giờ là tự giác leo lên giường ngủ.
Dù thì… đãi ngộ như hai tiểu công chúa.
Mỗi gặp chuyện, tiểu công chúa thì dỗ dành ngọt ngào, còn … chỉ lôi giảng đạo.
Thật đúng là “chiến binh giữa bãi chiến trường bi t.h.ả.m”, xét đến việc kế vị, Tạ Vân cũng quá can thiệp cách dạy dỗ của .
Chỉ là thỉnh thoảng rảnh rỗi, nàng chơi đùa cùng một chút, an ủi tâm hồn nhỏ bé dễ tổn thương.
Bảo Châu và Minh Châu bịn rịn vẫy tay chào, cái dáng vẻ tội nghiệp khiến Tạ Vân nhịn mà bật thành tiếng.
Quay đầu , nàng thấy Quý Cảnh Lẫm đang mặt vô cảm chằm chằm .
“?”
Tạ Vân ném một dấu hỏi lớn cho bằng ánh mắt, thì giọng chút ghen tị mà mở miệng: “Khi nào ngươi mới thể dịu dàng với trẫm như với đám tiểu hài t.ử ?”
Trong trí nhớ của , nàng từng đối xử dịu dàng với như thế… nhưng hiểu , về liền biến mất.
Tạ Vân nghiêng đầu, nhướng mày , trêu: “Vậy ngươi thử gọi một tiếng 'mẫu hậu' xem?”
Bị liếc một cái xem thường, Tạ Vân lòng rửa mặt.
Đã đưa quyết định, những ngày tháng … nàng cũng sống cho thật .
Tạ Vân nghĩ , khuôn mặt nhịn mà nở nụ hài lòng.
Không ai ngờ , lựa chọn kéo dài đến mấy chục năm.
Cho đến khi cả hai đầu tóc đều bạc trắng vì sương gió năm tháng, hai lão nhân với gương mặt vẫn còn phảng phất nét năm nào, đối diện mái hiên, thủ thỉ trò chuyện những lời nhỏ nhẹ.
Con một khi già , sẽ đủ thứ bệnh vặt.
Quý Cảnh Lẫm cũng , thích ăn trái cây, càng ngọt càng mê.
trái cây theo mùa, lúc nào cũng thể ăn là ?
Huống chi còn vận chuyển từ xa về, đến nơi thì hương vị còn nguyên vẹn.
Ngày càng kén chọn đồ tươi mới, Quý Cảnh Lẫm vỗ đùi, đưa một quyết định lớn: “Trẫm cùng nàng, Mạc Bắc ăn nho, ăn dưa Hami. Rồi đến Lĩnh Nam ăn vải thiều. Tóm là đến tận nơi sản xuất, uống ngụm rượu nồng nhất, ăn miếng dưa ngọt nhất!”
Tạ Vân xong chút bất đắc dĩ, ở kinh thành nấu nướng quanh năm, nàng cũng ngoài du ngoạn một chuyến.
Bốn đứa con giờ đều con cháu đầy nhà, còn hai bọn họ, ngược phần cô quạnh.
Ra ngoài một chuyến cũng , xem thử giang sơn Đại Sở rộng lớn thế nào.
Hai là , báo cho đám con cái một tiếng, lặng lẽ “trốn nhà” mà .
Đám nhỏ mà , thể nào cũng dong dài, cái cha , cái cũng nên . là họ già… nhưng trái tim thì vẫn còn trẻ lắm.
Khi phát hiện cha “chuồn mất”, Bảo Châu và Minh Châu gần như phát điên.
Hai “lão tiểu hài” (trẻ con già đầu) đúng là danh xứng với thực, thật sự khó quản!
hai tỷ , ánh mắt lóe lên đầy ẩn ý.
Và thế là, sáng hôm , cháu trai của Thanh Lưu bỗng phát hiện: Không chỉ cụ ông cụ bà “bốc ”, mà cả ông bà nội ngoại của cũng “bốc ” theo.
Với tư cách là “trông nhà” duy nhất, liền lệnh canh giữ nghiêm ngặt cha , cho ai ngoài thêm nữa.
Kết quả? Chưa hai ngày, đến cha cũng chuồn mất.
Không sót một ai. Mà còn chạy trốn gọn gàng, cực kỳ ăn ý!
Tân đế (vị vua mới) quanh kinh thành vắng lặng, đột nhiên cảm thấy… thật cô đơn.
Nghĩ cũng gói ghém tay nải theo đoàn du ngoạn một phen.
Tiếc là việc nước bộn bề, trong thời gian ngắn thể nào rời khỏi hoàng cung.
Còn về phần “hai kẻ đầu trò” là Quý Cảnh Lẫm và Tạ Vân thì vui như tưởng tượng.
Ngày đầu tiên trốn , gặp hai cô con gái cưng, đúng là chuyện khiến vui mừng khôn xiết.
Ai ngờ ngày thứ hai, thêm… hai con trai đầu bạc đến nhập hội, ép họ "tiếp nhận".
Đến lúc họ mới hiểu: Vì chỉ vài ngày, mà đám con cháu kéo đến đầy nhà như .
Tính sơ sơ… mấy chục đứa!
Đừng xem nhẹ gen di truyền sinh đôi, ban đầu chỉ ba đứa là khá bất ngờ . Đến khi ai nấy đều đẻ hai, ba đứa một … thì đó trở thành chuyện quá bình thường.
Thế nên, hậu duệ của hai họ bao nhiêu, thực sự nhiều đến mức… đủ để tạo thành một ban đại hợp xướng.
May mà Tạ Vân trời sinh trí nhớ , nếu thì chỉ trong một năm thêm mười mấy đứa trẻ, còn là em họ hàng, gương mặt na ná thì đúng là nhớ nổi ai với ai.
Nghĩ tới đó, một đám trẻ nhỏ ríu rít chạy tới chạy lui, Tạ Vân đau đầu hạnh phúc.
Bởi vì…chấp niệm của nàng, cuối cùng cũng thỏa mãn.
Một đoàn từ già tới trẻ, bước chân vững chãi qua từng tấc đất của Đại Sở.
Bọn họ dùng chính đôi giày của , một nữa đo đạc non sông Đại Sở.
Trong một buổi sớm mai ngắm mặt trời mọc, Tạ Vân và Quý Cảnh Lẫm , trong mắt cả hai đều lặng lẽ hiện lên một sự thấu hiểu.
Thời gian của họ… còn nhiều nữa.
cả hai ai điều đó, chỉ âm thầm đầu, hướng về phía kinh thành.
Dù thì… nhà của họ, vẫn là nơi .
Tất cả ký ức nhất, ấm áp nhất… đều ở nơi .
Lá rụng về cội, lẽ là lựa chọn thể hơn.
Khi họ trở kinh thành, vị tân hoàng năm nào nay chòm râu chín chắn cằm.
“Đêm nay mở tiệc đoàn viên .” Quý Cảnh Lẫm khẽ mấp máy môi.
Tuổi tác cao, còn quá nhiều.
Tuổi già đến, cơ thể dần hỏng hóc, chẳng hạn như… rụng mất một cái răng hàm, để một lỗ trống đen sì.
Từ đó về , ít hơn, nhưng nhiều hơn.
Thế nhưng, một ít như vàng như , trong buổi tiệc rạng rỡ lạ thường, nụ luôn hiện gương mặt đầy nếp nhăn.
Tạ Vân lặng lẽ đưa tay lau khóe mắt ươn ướt, tiến lên nắm lấy tay .
Nàng , thời gian dành cho họ… thật sự sắp hết.
Quả nhiên, tối hôm đó, hai cạnh giường. Đến nửa đêm, trong cơn ngủ say, Quý Cảnh Lẫm chợt xoay , ôm nàng thật c.h.ặ.t.
“Vân Vân…” Hắn nhẹ nhàng gọi.
“Ừm.” Nàng đáp nhỏ: “Ngủ .”
Giấc ngủ … chính là vĩnh viễn.
Tạ Vân ôm thật c.h.ặ.t một cái, cũng nhắm mắt , theo cùng .
(Toàn văn kết thúc.)