Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 52
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:38:11
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày xuân, vạn vật sinh sôi, đồng cỏ xanh mướt, chim oanh bay lượn, cảnh tượng khiến khỏi yêu thích.
Tạ Vân dạo, cảm thấy tâm trạng giãn nhiều.
Chẳng chỉ là nhiệm vụ thôi ? Sống thêm một ngày cũng là lời , còn điều gì để hài lòng nữa?
Chỉ là… nghĩ đến mấy đứa nhỏ của , nàng thật sự nỡ rời xa.
Tạ Vân khẽ thở dài, nhẹ giọng hỏi: “Hệ thống, nếu trở về hiện đại, sẽ là tình huống thế nào?”
Trong giọng nàng chứa đầy thấp thỏm và lo lắng.
Hệ thống Cổ Ngôn trầm mặc một hồi, đó mới chậm rãi đáp: “Bất kể ngài trở về lúc nào, thể chuẩn sẵn cho ngài… đều sẽ là 18 tuổi, thanh xuân rực rỡ, đầy sức sống.”
Nghe đến đây, Tạ Vân thật sự chút hài lòng.
Mười tám tuổi … Lúc nàng 18 tuổi, đang gì nhỉ?
Nửa năm đầu, nàng buộc khăn vải lên trán, lao học hành điên cuồng, còn tham gia đại hội thề nguyện kỳ thi đại học.
Nửa năm là mùa thu hoạch, nàng đậu một trường danh tiếng, bắt đầu một hành trình học tập căng thẳng mới.
Nghĩ đến những tháng ngày khổ cực khi thi đại học, Tạ Vân khỏi thắc mắc: “Là nửa năm đầu nửa năm ?”
Hệ thống ngừng một lúc, như thể bất lực câu hỏi của nàng, mới đáp: “Ngẫu nhiên thôi, thể chính xác đến .”
“Thế thì cần ngươi ích gì chứ!” Tạ Vân cực kỳ hài lòng.
Hệ thống: “…”
tất cả những chuyện đó là chuyện của . Tạ Vân kéo tâm trí trở thực tại nhanh.
Bởi vì cái tên cẩu hoàng đế Quý Cảnh Lẫm giở trò , đ.á.n.h úp nàng!
Một đôi tay yên phận cứ lén lút dò dẫm khắp nơi, như nhóm lên từng đốm lửa khiến khác chịu nổi. Tạ Vân chau mày, khẽ từ chối: “Có đó.”
Không chỉ là “ ”, mà thực là nhiều !
Họ đang xe ngựa, xung quanh còn cả một vòng thị vệ dày đặc bao vây, phòng ngừa bất trắc.
Trong chiếc xe ngựa yên tĩnh, thậm chí còn thể rõ tiếng bước chân thị vệ di chuyển, cùng với âm thanh lưỡi đao chạm giáp trụ loạt soạt vang lên.
Quý Cảnh Lẫm mỉm , áp trán lên trán nàng, dịu dàng : “Ngươi còn sợ chuyện ?”
Mỗi hai mật, bên ngoài đều nhiều cung nhân hầu hạ, nghĩ nàng quen .
Tạ Vân liếc một cái, ánh mắt như làn nước sóng sánh.
Cung nhân thì đành chịu, chứ thị vệ thì khác chứ! Một đằng là tránh khỏi, một đằng thì thể tránh !
“Được , đừng nghịch nữa, lát nữa còn leo núi đó.”
Tạ Vân tựa lòng , giọng mềm mại nũng nịu.
“Ừm, ngươi hôn một cái , thì trẫm sẽ tha cho ngươi.”
Khóe môi Quý Cảnh Lẫm cong lên, lộ nụ xa.
Tạ Vân liếc thêm cái nữa, cuối cùng cũng chiều ý , chu môi hôn nhẹ một cái.
khi thấy dấu son môi in rõ mặt , nàng mới sực nhớ , kêu lên: “Trời ơi! Hôm nay mặc nam trang mà còn tô son đ.á.n.h phấn nữa, kỳ lắm! Lát nữa rửa sạch mới !”
Quý Cảnh Lẫm cẩn thận ngắm nàng một lúc, đó mới khẽ nhướn mày : “ là chút kỳ lạ, nhà ai mà tiểu công t.ử xinh như hoa thế chứ?”
Miệng lưỡi trơn tru, lời ngọt ngào đến nỗi khiến Tạ Vân đỏ cả mặt, giận dỗi mắng khẽ một tiếng. Rồi nàng vén rèm xe lên bên ngoài, cảm thấy càng lúc càng điểm dừng là gì.
Nàng bỗng dưng nhớ Quý Cảnh Lẫm ngày , kẻ luôn cao lãnh lạnh lùng, thể liếc nàng một cái thôi cũng là ân huệ lớn lắm .
Đến khi xe dừng , Tạ Vân thoáng sững .
Nàng từng thấy vườn mai, vườn đào… nhưng từng thấy qua vườn hạnh hoa. Không ngờ thể đến mức .
Giữa khu vườn mênh m.ô.n.g, những cánh hạnh hoa đang nở rộ xen kẽ với những cành còn kịp bung nụ, tạo nên một bức tranh hữu tình như đời : vinh, suy, khô, tươi.
Trước mắt nàng là cả một biển trắng mênh mang. Những cây hạnh cao lớn như che lấp hết tầm mắt, đưa nàng chìm gian chỉ là sắc trắng thuần khiết, tinh khôi.
Tâm tình Tạ Vân chợt nhẹ bẫng như trôi , nàng mở chiếc quạt xếp trong tay, vui vẻ dạo bước trong “biển hạnh hoa”.
Hương hạnh ngào ngạt như hoa đào, cũng chẳng thanh nhã như hoa mai.
giữa mảnh đất mênh m.ô.n.g rộng lớn, hàng trăm mẫu đất đều phủ kín bởi hạnh hoa, tạo nên vẻ kỳ vĩ đến ngỡ ngàng.
“Thích ?” Quý Cảnh Lẫm phía hỏi khẽ.
“Thích.” Nàng mỉm đáp, ánh mắt ánh lên sự dịu dàng chân thật.
Chờ Tạ Vân chơi đùa thỏa thích một lúc, hai mới cùng trong đình nghỉ chân. Những cánh hạnh hoa nhẹ nhàng rơi xuống theo gió, đậu vai, tóc của họ.
Cả hai trò chuyện, thể rằng, trong những lúc đè nén, chỉ cần ngắm một khung cảnh đẽ như thế cũng là một phương t.h.u.ố.c chữa lành tâm hồn tuyệt vời.
Tạ Vân mỉm , định gì đó, thì chợt thấy phía lưng Quý Cảnh Lẫm, từ trong lùm cây bỗng mấy bóng đen vụt .
Một nhóm hắc y nhân, tay cầm trường kiếm đen nhánh, chỉ liếc qua là tuyệt đối ý .
Chúng mai phục gần. Tạ Vân kỹ thì nhận , bọn chúng đào rỗng mảng cây cỏ quanh đình từ , phủ bằng một lớp đất mỏng như hề gì bất thường.
Lúc , nàng chẳng thể gì, chỉ thể yên bên cạnh, lòng căng thẳng đến cực điểm.
Quý Cảnh Lẫm phản ứng cực nhanh, đám thị vệ cũng hành động gần như ngay lập tức. Trong lúc Tạ Vân còn đang sững , bộ thích khách khống chế, xử lý gọn gàng.
“Không , đừng sợ.”Quý Cảnh Lẫm dịu dàng xoa đầu nàng trấn an, như sắp nở nụ để nàng yên lòng…
Thì ngay lúc đó, sắc mặt bỗng dưng đổi, vô cùng nghiêm trọng. Hắn đột ngột đẩy Tạ Vân sang một bên, lao lên để chắn đường thích khách cuối cùng bất ngờ phản.
vẫn kịp. Lưỡi d.a.o lạnh lẽo sắc bén đ.â.m thẳng n.g.ự.c .
Tạ Vân mũi d.a.o gần như cắm trọn n.g.ự.c Quý Cảnh Lẫm, cảm giác như thở nổi.
Sao chuyện xảy … Rõ ràng bọn họ mới cùng vui vẻ, uống , ngắm hoa mà…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-52.html.]
“Đồ khốn!” Hai mắt Tạ Vân đỏ rực, giận dữ túm lấy chiếc ghế đá bên cạnh ném mạnh tên thích khách.
Còn Quý Cảnh Lẫm, chỉ lặng lẽ đó, bất động… bất kỳ phản ứng gì.
Nước mắt Tạ Vân cuối cùng cũng rơi xuống, từng giọt, từng giọt ngừng trào .
“Ngự y ?! Mau gọi Lận Chính tới!” Vừa lau nước mắt, nàng hét lên đầy hoảng loạn.
Quý Cảnh Lẫm đang thương, ai đến gần cũng nàng ngăn . Chỉ đến khi Lận Chính vội vã chạy tới, nàng mới để họ bước đến kiểm tra.
Sau đó, bọn họ nhẹ nhàng bế Quý Cảnh Lẫm lên xe ngựa, cẩn thận động vết thương.
Lận Chính chau mày, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng. Nhìn Tạ Vân nước mắt giàn giụa chạy đến, cũng chỉ thể bất đắc dĩ : “Lần thực sự nguy hiểm… Chỉ lệch tim một tấc thôi. Có thể cứu … thật sự khó .”
Với điều kiện y tế thời , lời "khó " chơi, là sự thật trần trụi.
Mọi xung quanh đều im lặng. Không ai dám hứa hẹn điều gì.
Tạ Vân lau nước mắt, hít một thật sâu, giọng khẽ khàng nhưng kiên định: “Ta hiểu… trách ai cả. Cứ cố hết sức mà cứu .”
Tạ Vân lớn tiếng dặn dò bên ngoài: “Tất cả cảnh giác cao độ! Phái thêm quân dự đến đây ngay!”
Lúc bọn họ rời cung, chỉ mang theo một đội thị vệ chính quy, mà còn cả một nhóm quân dự cùng.
Việc Quý Cảnh Lẫm thương vì bảo vệ nàng, là ngoài dự tính.
Sau khi tên thích khách g.i.ế.c c.h.ế.t một thị vệ, trang phục lẻn hàng ngũ thị vệ, trộn mà ai phát hiện. Chỉ một sơ suất ngắn ngủi, mà khiến cơ hội tay.
Tạ Vân Quý Cảnh Lẫm đang bất động, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Gương mặt vốn luôn điềm tĩnh, lúc cau c.h.ặ.t.
Nhìn thôi cũng thấy rõ, đang đau đớn.
Dù bất tỉnh, lông mày vẫn hề giãn một chút nào.
Trên đường về, họ còn gặp vài đợt ám sát nữa. thị vệ sẵn sàng, bộ đều tiêu diệt tại chỗ.
Đến khi về tới hoàng cung, tất cả ngự y đều đợi sẵn, chuẩn cấp cứu chậm trễ một khắc.
Tạ Vân lập tức gọi Quý Cảnh Hành đến chủ trì bộ đại cục, bởi hậu cung còn ai thích hợp hơn để thế.
Bọn trẻ nàng đều giao cho Thái hậu chăm sóc, còn cung T.ử Thần canh phòng nghiêm ngặt, để bất kỳ ai tuỳ tiện.
Thậm chí cả kinh thành cũng lệnh giới nghiêm, để tránh xảy bất kỳ chuyện ngoài ý nào khác.
Quý Cảnh Lẫm… thể chịu thêm bất kỳ nguy hiểm nào nữa. Dù chỉ là một chút, cũng .
Đêm khuya tĩnh lặng, khi đều chìm giấc ngủ, Tạ Vân vẫn bên cạnh , lặng lẽ khuôn mặt trắng bệch chút huyết sắc của Quý Cảnh Lẫm.
Nước mắt nàng ngừng rơi, từng giọt lách tách, lạnh lẽo và đau đớn.
Lần thật sự dọa nàng sợ c.h.ế.t khiếp.
Nàng từng nghĩ rằng sẽ liều che chắn cho nàng, dùng cả thể để đỡ nhát d.a.o đó.
Chẳng trong lòng đế vương, bản luôn là quan trọng nhất ?
Cớ … thể vì nàng mà bất chấp như ?
Nghĩ mãi cũng , nàng chỉ thể thở dài một tiếng, lặng lẽ lấy t.h.u.ố.c chữa thương từ hệ thống , cẩn thận bôi lên vết thương của .
Sợ rằng nửa đêm phát sốt, Tạ Vân c.ắ.n răng chịu đựng nỗi xót xa trong lòng, lấy cả Tẩy Tủy Quả ép nuốt xuống.
Xem như là… trả ơn cứu mạng.
Từng thời gian mới tích góp một quả Tẩy Tủy Quả, giờ dùng hết một cách đột ngột. Cái cảm giác đau lòng thể kìm nén , như ai bóp nghẹt lấy n.g.ự.c nàng, thật sự khiến nghẹt thở.
Đến khi thấy nuốt xuống , nàng mới chợt nhớ: Thứ đó… thể chia ăn mà!
Nó đan d.ư.ợ.c, cần dùng hết một !
Càng nghĩ càng tiếc đứt ruột, liệu cách nào moi nó …
, ánh mắt nàng dịu xuống.
Bởi vì nàng thấy sắc mặt Quý Cảnh Lẫm bắt đầu hồng hào hơn, thở cũng định hơn một chút. Ngay cả miệng vết thương trông cũng còn quá đáng sợ nữa.
Tạ Vân lúc mới dần thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng yên tâm một chút .
Sáng sớm hôm , khi Tạ Vân còn đang say giấc, nàng bỗng cảm thấy nhẹ nhàng vuốt tay . Mơ màng mở mắt … là Quý Cảnh Lẫm tỉnh , đang nàng mỉm .
Giọng khàn khàn, yếu nhưng vẫn dịu dàng: “Sao ngủ gọc ở đây? Không lên giường cho đàng hoàng?”
Tạ Vân ngạc nhiên mừng rỡ, lập tức hôn lên tay một cái, nhoẻn miệng : “Chỉ ngươi một chút thôi… , ngủ mất tiêu luôn.”
Hắn bật , khẽ mắng một tiếng: “Ngốc quá.”
Nàng khúc khích như một đứa trẻ khen.
Hắn tỉnh … thật sự tỉnh !
Cả nàng như hồi sinh, niềm vui dâng trào trong từng thở.
Nàng vội vàng gọi Lận Chính đến khám , xác nhận xem qua khỏi giai đoạn nguy hiểm . Trong lòng nàng chỉ mong mau mau khỏe , khỏe tới mức thể tay đ.á.n.h trâu cũng !
Không bao lâu , Thái hậu cũng dẫn theo mấy đứa nhỏ chạy tới.
Bảo Châu là với phụ hoàng nhất, thấy đang giường liền mở to đôi mắt long lanh hỏi: “Phụ hoàng, ? Người cũng bệnh ạ?”
Quý Cảnh Lẫm nhẹ nhàng xoa đầu từng đứa nhỏ, trấn an từng đứa một. Hắn mỉm : “Phụ hoàng , nghỉ ngơi chút là chơi cùng các con .”
Lúc , sự lo lắng và sợ hãi trong ánh mắt bọn trẻ mới dần dần biến mất.
“Ngoan nào.” Hắn nhẹ nhàng dỗ dành, giọng chứa đầy yêu thương.
Tạ Vân bên cạnh cũng kìm mà ôm từng đứa lòng hôn một cái.
Lần , quả thực là dọa sợ đến phát khiếp.