Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 51
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:38:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triều thần từng bước gây áp lực.
Khi liên quan đến lợi ích của bản , họ đặc biệt đoạn kết, đồng lòng như từng bất đồng.
Phần lớn trong đó vốn dĩ cũng thật sự quan tâm, chỉ thuộc phe trung lập. Số còn mới là những ủng hộ Quý Cảnh Lẫm vô điều kiện.
Không ai cũng hiểu vì Hoàng thượng từ chối tuyển mỹ nhân.
Từ xưa đến nay, vua thích mỹ nữ vốn là điều hiển nhiên, một lẽ thường tình cần giải thích.
Nếu Hoàng đế là háo sắc, còn thể lấy cớ mà khuyên ngăn. Đằng , chỉ là chuyện nạp phi bình thường mà cứ nhất quyết , khiến thể nghi ngờ.
Nghĩ đến đây, trong triều đình bắt đầu xuất hiện luồng dư luận yêu cầu nạp phi vang lên khắp nơi.
Quý Cảnh Lẫm vẫn điềm nhiên như , mặc kệ cho các đại thần tranh luận sôi nổi. Đến khi cảm xúc đám đông dâng cao, gần như bùng nổ, mới chậm rãi chỉ đích danh cha của Quý phi bước .
Lão thần vốn thuộc phe trung lập, tính tình ôn hòa, bo bo giữ . Lúc gọi tên, ông còn chút mơ hồ hiểu chuyện gì xảy .
Mấy ngày gần đây, triều đình chẳng việc gì cấp bách, chỉ bàn luận chuyện nạp phi. Ông cứ nghĩ chuyện chẳng liên quan gì đến , nên thường xuyên thả hồn .
Bất ngờ gọi tên, may mà bản lĩnh chính sự vững vàng, nên ông mới giữ bình tĩnh, tỏ quá bất ngờ.
"Trẫm thấy, trong hậu cung nuôi mười mấy phi tần thế đúng là quá sức. Chi bằng… để họ xuất cung, khanh thấy thế nào?"
Quý Cảnh Lẫm nheo mắt, ánh sắc bén như d.a.o phóng thẳng về phía phụ của Quý phi.
Phụ Quý phi chỉ cảm thấy đúng là xui xẻo, gì cũng kéo . Quả thật là đang yên đang lành "trúng đạn".
mà… con gái ông hiện giờ ở trong cung sống , còn Hoàng hậu đặc biệt yêu quý. Cũng sắp đến ngày nở mày nở mặt, nhường đường cho kẻ khác?
Vì thế ông nghiêm nghị đáp: "Hoàng thượng, thần nguyện vì Người chia sẻ nỗi lo, tuyệt đối dám để Người vì hậu cung mà thêm phiền lòng. Nếu quả thực là , thì thần c.h.ế.t cũng thể trốn tránh trách nhiệm."
Quý phi giỏi ăn , là do di truyền từ ông. Ông ba hoa chích chòe từ sớm đến giờ, nhưng nhiều đến mấy thì ý chính cũng chỉ một: Tất cả đều do Hoàng thượng quyết định.
Bọn họ thần t.ử, chỉ theo sự phân phó, dám để Hoàng thượng thêm phiền lòng chứ? Như thật nên.
Để thể hiện lòng trung thành, ông thậm chí còn thật: "Thần chỉ là một chút buôn bán nhỏ, trong nhà cũng tích trữ kha khá lương thực. Thương xót bá tánh khổ cực, thần đặc biệt quyên góp một phần, để góp sức cho sự nghiệp giáo d.ụ.c do Hoàng hậu nương nương đầu. Không ý Hoàng thượng thế nào?"
Còn thể thế nào nữa, chắc chắn là thể gì .
Bao nhiêu ngày qua qua như , triều thần ai nấy cũng hiểu rõ quyết tâm của Quý Cảnh Lẫm, và cũng thấy rõ thực lực của .
Trong lúc ai để ý, âm thầm trưởng thành, trở thành một đại thụ che trời, tán lá rậm rạp phủ kín cả Đại Sở, khiến khác còn cách nào chống .
Việc tuyển phi chẳng những giải quyết gì, ngược còn phản đòn, dọa sẽ giải tán bộ hậu cung.
Mãi đến lúc , mới sững sờ nhận : Thì lời đồn rằng hậu cung một ai thị tẩm... là thật.
Con gái của họ ở trong cung tốn bao thời gian và tuổi xuân, mà đến một chút oán trách cũng dám hé răng.
Có thể giữ chân Hoàng đế, vị Hoàng hậu tuyệt đối đơn giản như vẻ ngoài tưởng tượng.
Hoàn giống những lời đồn đây nàng chỉ an bài chu đáo, hiền lành dịu dàng, tất cả đều là giả. Bọn họ lừa .
Hoặc đúng hơn là, chính suy nghĩ trong lòng đ.á.n.h lừa. Vì ai dám tin rằng, một vị đế vương thực sự thể bỏ mặc cả hậu cung đầy mỹ nhân mà sủng hạnh một ai.
Ai cũng nghĩ, thế nào cũng sẽ vài trường hợp ngoại lệ.
Rồi cũng đến lượt con gái nhà thôi.
Dù đưa cung, tất nhiên đều là tài sắc vẹn , nổi bật nhất trong những tiểu thư khuê các.
…
Lúc đang âm thầm nuối tiếc và nghiến răng tiếc hận, thì Quý phi bất ngờ quỳ sụp xuống mặt Tạ Vân, nức nở.
Nàng là con gái thế gia, một tiểu thư danh môn thực sự, phận vốn cao quý. chính vì xuất như , càng xem trọng môn đăng hộ đối, càng coi trọng sự trong sạch, thuần khiết.
Chỉ khi giữ những điều đó, nàng mới thể lấy chồng ngang hàng như những tỷ xung quanh.
Có thể cha chồng nhà khác hiền lành dễ chịu hơn, thì nhà nàng thể phu quân tuấn tú hơn một chút. Dù gì cũng đến nỗi quá thiệt thòi.
bây giờ thì khác. Nếu “cho xuất cung” (ý chỉ gả theo cách tự nguyện, như ban hôn), thì cả đời nàng chỉ còn con đường chôn c.h.ặ.t tuổi xuân bên ngọn đèn xanh và tượng Phật, sống một kiếp cô độc, tàn lụi.
Dù thì nàng (Quý phi) cũng từng là nhập cung, giờ mà để nàng vợ kế cho một vị quan tầm thường, thì đúng là mất hết thể diện, thật sự thể nào ngẩng đầu lên nổi.
Tạ Vân Quý phi nước mắt nước mũi tèm lem, chỉ thấy đau đầu.
Nói thật, việc đúng là do Quý Cảnh Lẫm tự quyết định, hề bàn bạc gì với nàng cả. mà lời dù , cũng chẳng ai tin.
Ngay cả Thái hậu cũng cho rằng đây là chủ ý của nàng xúi giục Hoàng đế .
với Thái hậu mà , con dâu nào cũng là thịt tay, thiên vị ai , nên bà chọn cách im lặng. Thậm chí còn lấy cớ cáo bệnh, gặp ai trong đám phi tần tiến cung thỉnh an.
Tạ Vân cũng cảm thấy tiện thêm gì nữa. Dù thì lợi lộc đều rơi tay Quý phi cả , nếu nàng mở miệng thêm điều gì, thì sẽ cho là nhỏ mọn, ghen ghét.
Chẳng lẽ để chiếm hết lợi ích, còn cúi đầu khen ngợi những điều nữa ? Thế thì khỏi quá miễn cưỡng.
Tạ Vân nghĩ như , nhưng Quý Cảnh Lẫm thì hề đồng tình. Lúc Quý phi đang lóc kể lể thì vội vàng bước .
Chưa đợi Tạ Vân kịp dậy tiếp đón, tự chọn chỗ xuống.
Cung nữ cận Lệ Chi hiện giờ quá quen việc tiếp đón Hoàng đế, đến mức chỉ cần thoáng qua sắc mặt của ngài là ngay nên dâng loại nào. Mọi việc thuần thục đến mức cứ như nhà.
Tạ Vân cứ tưởng rằng đến là để giúp nàng giải vây. ai ngờ Quý Cảnh Lẫm chẳng một lời, chỉ lặng lẽ đó.
Chỉ lát , nàng hiểu lý do.
Toàn bộ phi tần trong hậu cung đều kéo đến, ai bệnh thì che mặt bằng khăn mỏng.
Bao nhiêu mỹ nhân tụ họp một chỗ, líu lo ríu rít, khiến đại điện Vị Ương Cung sáng bừng hẳn lên, rộn ràng như hoa xuân nở rộ.
Không khí trong điện căng thẳng đến mức nghẹt thở, tất cả lặng lẽ quỳ xuống, ai dám lên tiếng.
Quý phi quỳ ở hàng đầu, cúi đầu thật thấp, im lặng một lời.
Quý Cảnh Lẫm liếc mắt các phi tần một lượt, ung dung uống một ngụm mới chậm rãi mở miệng: “Gọi các ngươi đến đây, chắc các ngươi cũng đoán lý do.”
Giọng lạnh lẽo như băng từ chín tầng trời rơi xuống, từng chữ đều mang theo sát khí ngầm.
Chưa để ai kịp phản ứng, tiếp lời: “Những năm gần đây, nhất cử nhất động của các ngươi trong hậu cung, trẫm đều rõ.”
Hắn dứt lời, một bắt đầu lúng túng, vô thức siết c.h.ặ.t khăn tay trong tay.
Trong hậu cung, bao giờ chuyện thật sự yên . Tạ Vân thể bình yên vô sự đến giờ, chẳng qua là nhờ Quý Cảnh Lẫm, Quý Cảnh Hành, và cả Thái hậu che chở.
Còn những đang quỳ ở đây, ai mà chẳng vài điểm yếu trong tay, tất cả đều sớm Quý Cảnh Lẫm nắm .
Đến lúc cần, chỉ cần giơ một cái là đủ để áp chế họ .
Và giờ, chính là lúc dùng đến những thứ đó.
Khi đại thái giám bước , mang theo những món đồ liên quan và lượt đặt mặt các phi tần, sắc mặt các nàng lập tức trắng bệch như tro, suy sụp khuỵu xuống đất.
Tạ Vân híp mắt , nàng việc đến đây là coi như kết luận. trong lòng nàng cảm thấy vô cùng khó chịu.
Không ngờ rằng, trong những … chẳng ai thật sự sạch sẽ cả, ngay cả Quý phi cũng ngoại lệ.
Kể cả những như Nhu tần, Trinh quý nhân , cũng giống như thế.
Tạ Vân khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt về phía hai cũng tràn đầy thương cảm.
Hai mắt Quý Cảnh Lẫm híp , dải băng buộc trán màu trắng ngà đính một viên ngọc dương chi mịn màng, càng tôn lên gương mặt tuấn tú như điêu khắc của . cũng chính vì thế mà vẻ mặt lạnh lùng của càng trở nên rõ ràng và sắc bén.
Hắn chậm rãi mở miệng: “Rời khỏi cung, nếu các ngươi thành , trẫm sẽ can thiệp. tất cả những gì từng xảy trong cung, hãy để nó chôn sâu trong lòng các ngươi. Nếu còn thấy bất kỳ tin đồn nào liên quan đến các ngươi… thì tự hậu quả.”
Nói xong, Quý Cảnh Lẫm phất tay áo.
Những phi tần vốn im lặng , lúc ma ma đưa ngoài, chút lưu tình.
Quý phi siết c.h.ặ.t miếng ngọc bội trong tay, đột nhiên bật lên một tiếng gào giận dữ: “Nếu ngài sớm tình cảm, thì khi xưa còn đưa chúng thần cung gì? Sao đạp đổ hết tương lai của chúng ?”
Miếng ngọc bội đó là do nàng yêu tặng, hai từng thề ước sẽ lấy ai khác ngoài . Thế nhưng, kể từ khi nàng bước hậu cung, tất cả hóa thành bọt nước trôi .
Chàng trai áo trắng mà nàng luôn khắc ghi trong tim, trai từng dịu dàng mỉm với nàng , giờ đây lấy khác, thậm chí cũng hai đứa con.
Nghĩ đến đó, nước mắt Quý phi trào ngăn nổi.
Quý Cảnh Lẫm vẫn giữ thần sắc lạnh lùng, đáp : “Về việc các ngươi sẽ về , trẫm sắp xếp thỏa, cần lóc thương tâm gì. Nếu ngươi thật sự hỏi trẫm, thì trẫm cũng chuyện hỏi ngược .”
Ánh mắt trở nên sắc như băng: “Đại Sở tuyển phi luôn chú trọng hai bên tình nguyện, đều là các gia đình tự ghi danh cho con gái. Có ai ép buộc ngươi cung ?”
Tiếng của Quý phi bỗng nghẹn . … Việc ghi danh cung là do chính nàng chủ động.
Trước khi nàng nhập cung, trai áo trắng trong lòng nàng sớm cưới khác, bên cạnh còn chỗ cho nàng nữa.
Nàng bật , những còn cũng kìm , lượt òa lên theo. Cả một đại điện đầy mỹ nhân, bỗng chốc chỉ còn tiếng nức nở vang vọng.
Tạ Vân mà lòng rối như tơ vò. Suy cho cùng, chuyện bắt nguồn từ nàng. Chính nàng phá hỏng cuộc sống yên của họ.
Nếu lúc nàng lương thiện mở miệng xin giữ họ hậu cung, thì nàng cũng thể nên lời.
Ra khỏi cung, mỗi sẽ cuộc đời của riêng . Còn ở nơi , chẳng qua cũng chỉ là những vật trang trí mà thôi.
Đối với Tạ Vân mà , mười mấy phi tần chẳng khác gì những mỹ nhân xà, lúc nào cũng rình rập c.ắ.n nàng một miếng, kéo nàng xuống khỏi ngôi vị Hoàng hậu.
Huống chi nàng còn mấy đứa con, trong bụng đang mang thai, một đứa cũng thể để mất. Những phi tần , ai cũng là mối nguy tiềm tàng.
Cũng giống như việc nàng sẽ bao giờ thánh mẫu để mở miệng xin giữ họ , thì nếu cơ hội, bọn họ cũng sẽ chẳng bỏ qua nàng.
Nàng khẽ thở dài một tiếng, nhẹ nhàng vỗ vai Quý Cảnh Lẫm, trách móc nũng nịu: “Đều là tại ngươi cả.”
Quý Cảnh Lẫm chỉ bất đắc dĩ , đổ hết lên đầu chứ, đúng là tai bay vạ gió!
Hắn vị vua đầu tiên chỉ lập một Hoàng hậu, nhưng chắc chắn là vị vua đầu tiên "giải tán" bộ hậu cung.
Tạ Vân “Yêu hậu” (Hoàng hậu sủng ái), trong lòng cũng là mãn nguyện.
Chỉ điều hậu cung giờ trống trải hơn hẳn, khiến quen.
Phi tần hết , những hầu theo các nàng cũng thả tự do.
Trước đây ai hầu hạ ai, giờ đó rời cung thì nô tỳ cũng theo.
Kết quả, hậu cung mười phần thì thiếu đến bảy tám.
Tạ Vân buồn một chút, nhưng cũng chỉ trong chốc lát, nhanh ch.óng cảm thấy thoải mái và vui vẻ.
Đối với nàng, thật còn nhiều nơi , chỉ là khi hậu cung còn quá nhiều , nàng tiện bước chân ngoài mà thôi.
Bây giờ thì , còn điều gì bất tiện nữa. Mọi chuyện đều do nàng quyết định, gì cũng thoải mái và dễ chịu.
…
Bụng nàng ngày một lớn lên, nhưng m.a.n.g t.h.a.i khác với những . Tạ Vân cảm thấy chắc chỉ sinh một đứa.
Quả nhiên, đến khi tuyết đầu mùa rơi, nàng hạ sinh một tiểu Hoàng t.ử bụ bẫm đáng yêu.
Em bé nặng bảy cân bảy lạng, vì thế đặt nhũ danh là Thất Thất.
Thất Thất ngoan hơn cả các tỷ , ăn no thì ngủ, ngủ xong ăn, lúc nào cũng vui vẻ, dễ nuôi.
Không hề chút bệnh vặt nào.
Khi Minh Châu, Bảo Châu và Thanh Lưu , ba đứa liền chạy đến xem, vây quanh bé ríu rít thôi.
Bọn trẻ bây giờ hai tuổi, tuy thật trôi chảy, nhưng về cơ bản thì đều hiểu lời lớn.
“Mẫu hậu, chuyện ạ?”
“Mẫu hậu, gọi con là trưởng tỷ?”
“Mẫu hậu, mở mắt con ?”
“Hừ hừ hừ ~”
Ba tiểu bảo bối líu ríu như chim non, cùng một con tiểu lợn đồ chơi vây quanh giường em bé, tạo thành một vòng tròn, chằm chằm Thất Thất như đang… thẩm vấn.
Bọn trẻ như một vạn câu hỏi “vì ” chờ đợi Tạ Vân giải đáp.
Nàng đau đầu dở dở , nhưng cũng thể qua loa , lỡ ba đứa cảm thấy lãng quên, sinh ganh tị với thì càng rắc rối.
Thế nên, nàng đành kiên nhẫn trả lời từng câu một.
Sau khi Bảo Châu thỏa mãn trí tò mò, thấy tiểu thể chơi đùa cùng , liền nhanh ch.óng cảm thấy chán, chạy ngoài chơi tiếp.
Minh Châu thì vô cùng thích thú với ề, cứ sờ tới sờ lui mãi thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-51.html.]
Thất Thất chẳng hề khó chịu, chỉ phun bong bóng nước bọt dùng đôi tay nhỏ tròn vo đẩy nhẹ tỷ tỷ, khiến Minh Châu vui mừng reo lên như bắt vàng.
Còn Thanh Lưu thì từ đầu tới cuối vẫn lặng lẽ quan sát , đây là một thật sự, một giống hệt như .
Tương lai thể mặc quần áo giống , chơi những món đồ chơi giống .
Không cần giống hai tỷ tỷ, chơi cái gì cũng chẳng hợp gu, lúc nào cũng thấy lạc lõng.
Thật đúng là một bi kịch của đời .
Cậu bé chống cằm tròn trịa của mà thầm ước: Ước gì mau lớn, để thể chơi cùng !
Mấy ngày đầu, ba tiểu bảo bối cứ như hẹn , phiên đến "xác nhận hiện trường", hận thể hoa từ , ai cũng tranh đến ngắm.
Thế nhưng mười ngày trôi qua, vẫn chỉ giường ngủ, khiến hứng thú của bọn nhỏ cũng dần giảm .
Không còn giống lúc đầu, mỗi đến là cả nửa ngày chán, mà giờ thì chỉ ghé qua xem thử một chút .
Có thời gian thì mới nhớ đến việc chạy thử cục cưng bé nhỏ của .
Con heo nhỏ đặc biệt yêu quý Thất Thất. Nó thường rúc bên cạnh bé ngủ, đó chính là điều khiến nó cảm thấy vui vẻ nhất đời.
Tạ Vân luôn cảm thấy, con heo nhỏ chắc là coi bản là một chú cún con, còn nghiêm túc “vệ sĩ riêng” cho tiểu chủ nhân mới.
Đáng tiếc là thể giao tiếp với nó, nên nàng cũng chẳng rốt cuộc nó thật sự nghĩ gì trong đầu nữa.
Tuy nhiên, heo nhỏ lanh lợi, thể hiểu những mệnh lệnh đơn giản, bản nó cũng vô cùng thông minh. Có đôi khi, nó còn tỏ nhanh nhạy hơn một chút so với ba đứa trẻ , khiến thể yêu quý và đặt nó trong lòng mà cưng chiều.
Tạ Vân bật , Thất Thất đang lăn lộn giường em bé, kiềm nở một nụ dịu dàng.
Lúc sinh , Thất Thất còn bụ bẫm hơn cả các chị. Bé lớn nhanh, mới đầy tháng mà trông như vượt qua tỷ vài tháng tuổi.
Đến giai đoạn , sự khác biệt giữa sinh ba và sinh đơn cũng còn rõ rệt nữa, chỉ còn chút khác biệt về thể chất mà thôi.
Nghĩ , khóe môi nàng nở nụ dịu dàng.
Khi soi gương, nàng cảm thấy bản lúc vô cùng ý.
Thạch Lựu b.úi tóc cho nàng , kiểu tóc tầng tầng lớp lớp như mây cuộn, cực kỳ hợp với ý nàng.
Trong nét dịu dàng mang theo vẻ thanh nhã, đúng là hợp với phong thái của nàng hơn bất cứ điều gì.
…
Hôm nay là tiệc đầy tháng của Thất Thất. Dù hiện tại nàng còn là tâm điểm quy tụ của các mỹ nhân trong hậu cung như , nhưng vẫn còn các tông phụ, mệnh phụ (những gia đình quan và quý tộc) tham dự. Ai mà trở thành tâm điểm trong yến tiệc chứ?
Tạ Vân cũng ngoại lệ, nàng vẫn mang chút tính cách đời thường như .
Nghĩ đến đây, nụ gương mặt nàng càng thêm hòa nhã và rạng rỡ.
Bây giờ cuộc sống quá yên bình, tự nhiên nàng cũng cảm thấy vô cùng vui vẻ.
trong yến tiệc hôm nay, xảy chuyện khiến nàng bất ngờ. Mà thật , cũng là chuyện gì.
Chỉ là, nàng thấy hai ba gương mặt quen thuộc… Không là các phi tần thì còn là ai?
Xem , những đó đối với Quý Cảnh Lẫm quả thực lòng tin và tín nhiệm. Đến mức , khiến Tạ Vân cũng khỏi cảm thán trong lòng.
Nghĩ , gương mặt nàng vẫn hề chút khác thường nào, vẻ đoan trang hảo đến mức khiến những kẻ định đến để xem trò , cuối cùng thấy… chẳng còn gì để xem nữa.
Chớp mắt một cái, nàng thấy thất thiếu nãi nãi - phu nhân Trần Sanh.
Chuyện của họ lúc , khiến nàng cảm thán ít.
Về những gì xảy càng khiến nàng thêm phần cảm khái.
Trần Sanh… quả nhiên là… khi chịu đè nén quá lâu, rốt cuộc phát rồ lên.
Trước đó thất thiếu nãi nãi quan hệ mờ ám với vài , thì cũng chẳng gì, cưới luôn mấy nàng .
Ngày ngày, Trần Sanh bắt thất thiếu nãi nãi hầu hạ chuyện giường chiếu, xong việc mới sủng ái nàng .
Loại ghê tởm như , thật nhắc tới. Sau khi uống loại t.h.u.ố.c tăng cường sinh lực, liền trở nên "mạnh mẽ" bất thường, khả năng sinh sản cũng theo đó mà tăng vọt.
Mấy nàng và thất thiếu nãi nãi, nối tiếp đều mang thai, khiến khỏi bằng con mắt khác.
Hiện tại trong viện của Trần Sanh, lượng con cái nhiều đến mức vượt hẳn thường.
Không chỉ mỗi sinh một đứa, mà hết vòng đến vòng khác đều mang thai, chẳng khác gì giống ngựa chọn để nhân giống.
Quan trọng là, thất thiếu nãi nãi vốn từng là phóng khoáng, thích hưởng thụ tình cảm dịu dàng, mà vẫn chịu rời khỏi .
Danh nghĩa thì vẫn là thất thiếu nãi nãi, nhưng thực tế thì sớm hòa ly (ly hôn theo lễ nghĩa), cho dù ngoài , bản nàng thể hiểu rõ?
Vì , lưng nàng ít chế giễu, ai cũng lúc nàng nên quyết đoán hơn một chút, chứ để đến bây giờ rơi cảnh khó xử như .
Thất thiếu nãi nãi thì tự cho là hài lòng với cuộc sống hiện tại. So với những ngày tháng khổ cực mà tưởng tượng, thì hiện tại đối với nàng chẳng khác gì sống cuộc sống thần tiên.
Có một chồng "công cụ" sức khỏe sung mãn, dù bao nhiêu thất tranh giành ân sủng thì ? Ít nàng còn danh phận chính thất, địa vị rõ ràng, còn mấy chỉ là , bằng nàng .
Cuộc sống mập mờ như , cũng là do chính nàng lựa chọn từ .
Nghĩ đến đây, những đêm khuya yên tĩnh, nàng cũng tránh khỏi cuộn thầm trong chăn.
Cả tấm lòng của nàng đều đặt lên Trần Sanh, mà đối phương ngày càng trở nên tà mị, thành một kẻ tra nam khiến diễn tả cho hết, cũng khiến nàng thể nào thoát nổi.
Những điểm của nam nhân mà nàng từng mơ tưởng, Trần Sanh đều đủ. Ngay cả những điều nàng từng nghĩ tới, cũng khiến nàng bất ngờ đầy thích thú.
Thậm chí, nàng còn từng oán trách bản khi xưa cẩn thận, chuyện như (ám chỉ chuyện chia tay, phản bội, hoặc cãi vã với ).
Ai ngờ, ngọt ngào đều đến ở phía , tất cả đều là những chuyện khiến dằn vặt đau lòng nữa.
Tạ Vân rõ chi tiết cuộc sống của nàng , nhưng chỉ cần trong hậu viện nhiều con cái thứ xuất như , liền hiểu rằng cuộc sống của nàng chắc chắn dễ chịu gì.
Bình thường, vợ lẽ sinh con thứ là khó tránh, nhưng mà đông như một tổ ong, sinh liên tục ngừng thế , đúng là đầu tiên thấy.
Nhất là đây động tĩnh gì, mà đột nhiên nạp , con cái cứ thế đời, khỏi khiến khác nghĩ rằng. Có là do thất thiếu nãi nãi đây thể sinh, mới chữa khỏi?
Nhiều chuyện đồn đoán như , cũng hết.
Tạ Vân liếc nàng một cái, nhanh ch.óng rời .
Cuộc sống của khác thì để khác sống, còn cuộc đời của nàng cũng hảo.
…
Tạ Vân luôn cảm thấy Quý Cảnh Lẫm điều gì đó đúng lắm. Trước nàng nghĩ chắc là suy nghĩ quá nhiều, nên cũng truy hỏi tới cùng.
bây giờ nghĩ , hóa là nàng nghĩ quá, mà quả thật là gì đó.
Nếu vấn đề gì, tại đột nhiên quyết định giải tán hậu cung?
Hơn nữa, cách hành xử, cách việc… thực sự giống một thiếu niên chút nào.
Những điều , nàng thể mở miệng hỏi. Bởi vì nếu hỏi, chẳng khác nào thừa nhận trong lòng nàng nghi ngờ . Thế thì giải thích kiểu gì cũng xuôi .
Chỉ thể chờ… chờ đến khi nào chính tình nguyện . Khi đó, mới thể thật lòng với nàng.
Tạ Vân nghĩ , nhưng trong lòng thở dài: Ngày đó, e là sẽ chẳng bao giờ tới.
Dù thì, với loại bí mật như thế, ai dễ dàng thổ lộ cả.
Giống như nàng . Dù thể yêu Quý Cảnh Lẫm sâu đậm đến mức nào, nhưng phận “xuyên sách” của nàng, nàng cũng sẽ bao giờ .
Đây là một nút thắt thể tháo, mà nàng cũng tháo.
Tạ Vân nghĩ tới đây, khỏi thở dài một .
Khi giữa hai tồn tại một bí mật thể chia sẻ, thì hai trái tim… dù cố gắng thế nào, cũng khó mà thiết, gắn bó.
Trước nàng vốn mong cầu điều đó. Được ở bên một vị đế vương, cần lúc nào cũng lo sợ “gần vua như gần cọp”, như là đủ . Đó là may mắn lớn lắm .
Nếu như nàng còn những mong cầu xa vời khác, chẳng là tự chuốc họa ?
Tạ Vân quý trọng mạng sống của , nên những điều cấm kỵ như , nàng tuyệt đối chạm đến.
Hơn nữa, nàng yêu Quý Cảnh Lẫm. Cho dù đôi lúc chút rung động nhỏ, thì cũng chẳng liên quan gì đến tình yêu.
Chỉ là những cảm xúc thoáng qua khi cảm thấy cô đơn.
Có lẽ… chỉ là hormone trỗi dậy mà thôi.
Trong lòng nàng, bản luôn xếp ở vị trí đầu tiên. Bốn đứa con xếp thứ hai. Thái hậu ở vị trí thứ ba. Thứ tư là “ thành nhiệm vụ” mà nàng gánh vác. Còn Quý Cảnh Lẫm… chỉ thứ năm.
Một bảng xếp hạng thẳng thắn, khiến cảm thấy chua chát.
Nàng lúc nào cũng canh cánh nghĩ đến nhiệm vụ, sống qua giai đoạn con ba tuổi là một thành tựu.
Chỉ còn một năm nữa.
Nàng đến lúc Tiêu Thu Mính t.ử vong, và hậu cung “giải tán”, liệu phát sinh biến cố nào khác ?
Liệu đến khi , nàng thể thành nhiệm vụ vẫn là một ẩn .
Dù nàng thành nhiệm vụ, nhưng cũng tính đến khả năng xảy các tình huống bất ngờ.
Buổi tối, khi Quý Cảnh Lẫm trở về liền thấy nàng đang cạnh cửa sổ, lặng lẽ cây chuối ngoài sân.
Mùa đông đến, lá chuối héo úa ít, chẳng còn vẻ xanh tươi như mùa xuân.
Nói đúng thì… cũng chẳng gì cho cam.
Thế nhưng Tạ Vân chăm chú như thể đó là một cảnh tượng đáng quý.
Quý Cảnh Lẫm bước tới, vòng tay ôm lấy vòng eo thon thả của nàng từ phía , giọng khàn khàn nhẹ hỏi: “Làm ? Không vui ?”
Tạ Vân lắc đầu, tựa đầu hõm vai , cảm nhận hương gỗ quen thuộc từ , khẽ nhắm mắt .
Quý Cảnh Lẫm cũng gì thêm, chỉ điều chỉnh tư thế, để nàng dựa thoải mái hơn.
Điều khiến nàng bất ngờ là, chỉ hai ngày , nội quan mang đến mấy bộ y phục nam, may theo đúng đo của nàng. Rõ ràng là… nàng mặc chúng.
Khi còn đang mừng rỡ trong lòng, nàng thấy một thái giám khác mang tới một bức thư tay.
“Ngày xuân dạo chơi, hoa hạnh bay đầy trời. Không ái khanh, nguyện ý cùng trẫm thưởng xuân ?”
Chữ nghiêng thanh thoát, son đỏ mực vàng, như một bông hoa rực rỡ nở rộ mắt.
Tạ Vân khẽ cong môi, bật khẽ: “Được.”
Thấy đại thái giám còn yên rời , nàng liền hiểu, đây là đang chờ nàng thư hồi âm.
Dở dở , nàng lấy một mảnh hoa tiên, chậm rãi câu trả lời.
“Sơn hữu mộc hề, mộc hữu chi.”
(Nghĩa bóng: Trong núi cây, cây cành. Ẩn ý rằng lòng , .)
Một câu thổ lộ ngầm, mơ hồ chân thật, hợp với tâm trạng nàng lúc .
Dù là lời mập mờ đưa tình, nhưng nàng cũng nỡ từ chối chút lòng thành .
Nói thì mạnh miệng , nhưng khuôn mặt nàng vẫn đỏ bừng, thở cũng rối loạn.
Sáng sớm hôm , nàng còn đang lơ mơ ngái ngủ thì Quý Cảnh Lẫm kéo dậy.
“Chuyện gì …” Nàng ngái ngủ hỏi.
“Ngắm hoa chứ gì nữa.” Hắn hôn nhẹ lên khóe môi nàng, giọng nhẹ nhàng vang lên: “Dậy , ngoan nào.”
Chữ “ngoan” nhả chậm rãi, ngữ điệu trầm thấp, như mật ngọt rót tim.
Tạ Vân xong, lòng bỗng ấm áp lạ thường, khẽ “ừ” một tiếng, liền lập tức tỉnh táo hẳn.
Nàng cũng ngờ tâm trạng ngắm hoa, đúng là hiếm thấy.
Cứ như thể nàng đang dần khám phá một mặt khác của mà ai , một mặt còn mê hơn cả lúc mặc nữ trang.
“Ngươi mặc nữ trang nữa ?” Tạ Vân cố ý trêu.
Quý Cảnh Lẫm trừng mắt liếc nàng một cái, vẻ mặt như gõ nhẹ đầu nàng: “Đừng linh tinh.”
như nhớ gì đó, lầm bầm bổ sung: “Trẫm vĩnh viễn bao giờ mặc nữ trang nữa!”