Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 50
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:37:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy uống ánh nắng mùa đông ấm áp chiếu xuống, thoải mái thưởng mai, tâm trạng đều thư thái.
Lần ngoài, Tạ Vân cảm thấy vô cùng vui vẻ. Quả nhiên, tiếp xúc với những đàn ông khác sẽ khiến lòng cũng bớt trống vắng nhiều.
Không là nàng ý nghĩ gì xa. Chỉ là, quanh năm suốt tháng chỉ tiếp xúc một Quý Cảnh Lẫm, nàng thật sự cảm thấy thẩm mỹ của bắt đầu bóp méo.
Cứ "nghẹn" như thế mãi, sớm muộn gì cũng biến thái mất.
Tạ Vân mê nhất là những dung nhan tinh xảo, loại vẻ dễ thời gian phai nhạt.
Mà điểm thì Quý Cảnh Lẫm đúng là , vẫn luôn giữ chắc danh hiệu " nhất mỹ nam Đại Sở".
Chỉ là, là đế vương, khí chất quá chính trực, nghiêm nghị, luôn toát uy nghiêm khiến khác dễ đến gần.
Cũng chính vì thế, Tạ Vân càng khiến lộ những mặt ít tới.
Ví dụ như... bắt cải trang nữ chẳng hạn.
nàng vẫn từng thực sự tay. Mở một mặt từng của , đương nhiên là chuyện thú vị. Thế nhưng nếu thật sự khiến cũng sa trong đó, chẳng mệt mỏi nhất sẽ là nàng ?
Rốt cuộc, nàng cũng địch lòng hiếu kỳ đang rục rịch trong tim. Trong một đêm gió lớn trăng mờ, Tạ Vân liền đem Quý Cảnh Lẫm áp lên “chiếc thuyền giặc” mà nàng chuẩn sẵn.
Quý Cảnh Lẫm phản đối, tỏ rõ sự đồng ý. Đường đường là một nam nhi đội trời đạp đất, thể cam lòng mấy chuyện thế ?
Tạ Vân đưa tay nhéo nhẹ gương mặt tuấn tú đến mức còn tinh xảo hơn cả nàng mấy phần, trong mắt xoay chuyển tia ranh mãnh, bắt đầu tính kế.
Nàng mất bao công sức, ăn bao linh d.ư.ợ.c linh quả mới giữ diện mạo như hôm nay. Vậy mà thì ? Mới sinh thế, trời sinh dung mạo xuất chúng…
là… khiến hâm mộ, tức giận!
Trước đây, khi sinh ba đứa trẻ đầu tiên, Tạ Vân luôn canh cánh một chuyện, nếu diện mạo của con cái giống nàng khi xưa, so với Quý Cảnh Lẫm thì quả thật là một trời một vực.
Chỉ thể tự an ủi rằng: Giữa một đám mỹ nhân, ai cũng nét riêng, nhưng chẳng ai hảo tuyệt đối. Mỗi đều chút khuyết điểm nào đó, xem như bù trừ cho .
Quý Cảnh Lẫm thì khác. Hắn như thể phủ một tầng “bộ lọc mỹ nam”, giữa muôn vàn gương mặt thanh tú, vẫn nổi bật tựa trăng sáng giữa đêm. Dung mạo , quả thực quá ch.ói mắt.
Với một mê sắc đến nghiện như nàng, cưỡng sức hấp dẫn chẳng khác nào chống bản năng. Thật sự là quá khó.
Tạ Vân nghĩ liếc trộm sắc mặt Quý Cảnh Lẫm, chờ xem phản ứng .
Không ngờ vẫn giữ vững lập trường, một mực cự tuyệt, chịu phối hợp. Bộ dạng đúng là giống hệt liệt nữ giữ tiết.
Chính cái dáng vẻ càng kiên quyết càng khiến trêu chọc. Ban đầu nàng chỉ chút ý nghĩ đùa vui, nhưng càng nghiêm túc, nàng càng thấy … “bẻ cong”.
“Ai da…” Tạ Vân xoa bụng, liếc một cái đầy hàm ý.
Quả nhiên thu hút, nàng liền chu môi nũng: “Người vì ngươi mà sinh con đẻ cái, chịu đủ cực nhọc. Vậy mà ngươi chịu dỗ lấy một câu, đến khiến vui cũng chẳng thèm để tâm…”
Nói , nàng còn cố tình giả giọng yểu điệu như đang diễn kịch, vẻ cực kỳ đáng thương.
Quý Cảnh Lẫm cuối cùng cũng chịu nổi, đành mang vẻ mặt bất đắc dĩ mà xuống bàn trang điểm, giống như một vị tráng sĩ bước lên pháp trường, hy sinh vì nghĩa lớn.
Thấy thế, Tạ Vân bật nghiêng ngả.
Hắn chịu phối hợp, nàng dĩ nhiên sẽ khách khí nữa.
Sau khi cho cung nhân lui hết, nàng liền bắt tay “hành sự”. Không mài d.a.o mổ heo mổ dê gì, mà là… đích “trang điểm” cho vị bệ hạ tôn quý của .
Nhìn gần mới thấy, nàng càng thêm cảm thán, đàn ông đúng là thiên đạo ưu ái, như thể tạo từ khuôn mẫu mỹ nhất.
Nàng thậm chí ngờ rằng, khi tác giả nên , chắc chắn lấy tiêu chuẩn “chồng lý tưởng” của nữ nhân mà dựng lên.
Càng kỹ càng thấy rõ: Từng đường nét khuôn mặt đều hảo, làn da trắng mịn như sứ, đến cả một vết nhỏ cũng .
Tạ Vân thầm ghen tị trong lòng, tiếp tục tay, chẳng hề ngừng dù chỉ một chút.
Tạ Vân thuần thục bôi son điểm phấn, vẽ lông mày tô môi cho . Một bên , một bên âm thầm tán thưởng. Từng đường nét nàng tỉ mỉ chăm chút, như đang dùng công cụ đo đạc từng chút một gương mặt tuyệt mỹ . Cảm giác mới lạ khiến nàng mê mẩn, giống như đang tham dự một nghi lễ tôn nghiêm mà chỉ riêng .
Đến khi khoác lên chiếc áo choàng nhã nhặn, nàng như c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Tạ Vân cảm thấy bản chỉ quỳ xuống dâng lễ vật cho một vị "đại lão nữ trang" mắt. Thật sự quá , đến mức khiến dám thở mạnh.
Nếu thật sự là nữ nhân, hậu cung thì e là đám phi tần còn chỉ thể lặng lẽ thu dọn hành lý mà lui xuống. Vị hoàng đế từ nay về chắc chắn sẽ thượng triều nữa, vì còn bận "sủng phi".
Tạ Vân lẩm bẩm, như rống lên: “Cảm tạ trời đất…!”
Quý Cảnh Lẫm nhướng mày, nghiêng sát gần, khóe môi cong cong, nhẹ giọng : “Không nương t.ử thích…” Vừa , duỗi tay, đầu ngón tay khẽ lướt qua má như vô ý: “Thích dáng vẻ … của trẫm?”
Tạ Vân lập tức ôm n.g.ự.c, cảm giác tim như ngừng đập mất một nhịp.
“Cong … thật sự là bẻ cong …” Nàng thầm rên rỉ trong lòng.
Bị chính lão công của “bẻ cong”, rốt cuộc là cảm giác gì? Chắc cũng chẳng khác nào trời long đất lở, sông cạn đá mòn…
Quý Cảnh Lẫm nghiêng sát thêm chút nữa, gần đến mức thể cảm nhận hương son phấn phảng phất mặt .
Khóe mắt cong nhẹ, đôi môi đỏ khẽ , gương mặt tà mị yêu nghiệt khiến trái tim nàng như một đàn nai hoảng loạn chạy loạn, bình tĩnh cũng thể.
Tạ Vân lúc , mê bối rối, ánh mắt long lanh như tơ, dịu dàng gọi một tiếng: “Bệ hạ…”
Nàng đưa đầu ngón tay trắng nõn mềm mại, khẽ khàng vén lấy cổ áo của , chậm rãi thắt lên một chiếc nơ bướm, nhẹ tay theo từ n.g.ự.c mà buộc xuống .
Cảm giác lướt nhẹ như như khiến Quý Cảnh Lẫm gần như thể chịu nổi, đáy mắt vốn trong trẻo nay ngập một tầng sương mù sâu thẳm.
“Vân Vân...” Giọng khàn, mang theo một chút kìm nén như ẩn nhẫn sóng ngầm.
Tạ Vân thấy lửa nóng bùng lên trong mắt , vội vàng thu tay, dám tiếp tục trêu đùa, ngoan ngoãn xoay bắt đầu tẩy trang cho .
Nàng vốn chỉ định bày một màn vui nho nhỏ mang chút tình thú, nhưng nghĩ , bản đang m.a.n.g t.h.a.i lâu, dám nghịch quá.
Thật sự là... chút tiếc nuối.
Quý Cảnh Lẫm nghiến răng khẽ, âm thầm giận mà dám phát tác, chỉ thể dùng lực nhéo nhè nhẹ chiếc eo thon mềm mại của nàng như để trả đũa. Trong lòng âm thầm thề, sẽ một ngày, sẽ đòi từng chút từng chút cho bằng hết.
Nghĩ đến đây, động tác của bất giác dịu dàng hơn, sợ rằng vô ý sẽ khiến nàng đau.
Tạ Vân đầu khẽ, ánh mắt lấp lánh ranh mãnh, ghé tới hôn chụt một cái lên má như một phần thưởng nhỏ.
Quý Cảnh Lẫm chỉ còn khẽ lắc đầu bất đắc dĩ. Với nàng, thật sự cách nào cứng rắn nổi.
Hai đùa nghịch một hồi, trời cũng về khuya.
Rửa mặt xong xuôi, xuống giường bao lâu, cả hai cùng chìm giấc ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-50.html.]
Lần đầu tiên Tạ Vân mang thai, trong hậu cung còn vài phi tần ầm ĩ, giở trò gây chú ý. đến thứ hai ai dám rục rịch.
Bấy nhiêu năm , còn ai rõ thế cuộc?
Người nào còn dám gây rối tranh sủng, chẳng khác nào tự đ.â.m đầu lưới. Chỉ cần gương mặt dịu dàng hiền hòa của Hoàng hậu là , đằng nụ như Bồ Tát là bao nhiêu kẻ "bất cẩn" quét sạch dấu vết.
Tạ Vân thấy bản gì đáng sợ. Ngược , nàng còn cảm thấy thiệt thòi.
Ngươi xem, ngay cả "nữ chính" đời nàng cũng thể rộng lượng bao dung mà dung nạp, chẳng đủ độ lượng lắm ?
Người , nữ chính là tồn tại như "bạn gái cũ", mà nàng còn thể để yên vị trong cung.
Thế nàng là một vị Hoàng hậu rộng rãi, dễ tha thứ, lo nghĩ ?
…
Tháng ba trời vẫn còn lạnh lắm, cái rét mùa xuân len lỏi khiến suốt ngày chỉ cuộn trong phòng. cứ mãi như bức bối khó chịu, nàng chỉ mong mùa xuân thể đến nhanh thêm chút nữa, ấm áp hơn một chút.
Con mà, vốn là giống loài chẳng bao giờ hài lòng. Mùa xuân thì mong đến mùa hè, mùa hè trông mùa thu mát dịu, đến khi thu sang thì ao ước tuyết rơi như đông đến sớm. Tóm , thời điểm hiện tại bao giờ cũng đủ điều để thấy… mỹ mãn.
Mãi đến lúc hoa đào bắt đầu nở rộ, nàng rốt cuộc cảm nhận t.h.a.i động.
Cảm giác tựa như một chú cá nhỏ nhẹ nhàng lướt qua bụng, mỏng manh, êm dịu mà khiến xúc động thôi.
Lần còn phản ứng dữ dội như m.a.n.g t.h.a.i đầu tiên. Người vẫn , con đầu thì nuôi như trân châu ngọc ngà, đến đứa thứ hai thì... y như nuôi heo , miễn ăn là .
Mà khi còn chẳng bằng con béo nhỏ chăm chút kỹ lưỡng, ăn gì cũng chọn lọc cẩn thận. Còn nàng, m.a.n.g t.h.a.i , nên ăn thì ăn, nên ngủ thì ngủ, trong lòng chẳng mấy khi lo nghĩ.
May , cái t.h.a.i cũng lời, quậy phá gì. Sau khi Lận ngự y chẩn mạch xong thì kết luận: Lần chỉ một đứa thôi.
Quý Cảnh Lẫm lập tức bằng ánh mắt đầy hoài nghi.
Còn nhớ , ngự y cũng là song thai, kết quả lúc sinh thành… ba đứa!
Lận ngự y lúc đó cũng câm nín, rõ ràng chẩn mạch sai, mà ánh mắt hoàng đế như xuyên thủng cả lớp áo gấm.
Chính còn bắt đầu nghi ngờ tay nghề của : “Vậy… vi thần xin vài hôm nữa đến khám cho chắc .”
Tạ Vân nhịn : “Không cả. Chỉ cần ngươi chắc chắn là t.h.a.i nhi khỏe mạnh, thì bên trong là một đứa mấy đứa cũng . Dù thì, sinh là .”
nàng cũng âm thầm hạ quyết tâm, sinh xong là đủ .
Phải gì thì , dù dùng đến cách triệt sản thì nàng cũng dừng . Bao nhiêu đó con là quá đủ .
Huống hồ, chỉ cần Thái hậu ý kiến gì với nàng, thì những khác dù bàn cũng chẳng dám mở miệng.
Nàng còn lo gì nữa?
…
Nghĩ thì , nhưng đời mà… dứt lời bao lâu, cái tát của hiện thực liền sẽ vỗ mặt ngay.
Người trong ngoài cung đều ý kiến gì với việc Tạ Vân sinh con nhanh, hiệu suất cao, nhưng bắt đầu ý kiến… về lượng trong hậu cung.
Bao nhiêu năm qua hề mở khoa tuyển tú, các đại thần trong triều sớm nín nhịn đến nổi. Giờ thấy cơ hội, ai nấy đều bắt đầu dâng tấu, ngoài mục đích tranh thủ một phần lợi ích cho .
Quý Cảnh Lẫm vẫn luôn ngăn việc , dám để Tạ Vân , sợ trong lòng nàng vui, nghĩ ngợi lung tung.
Thế nhưng khác chỉ gây áp lực từ phía , mà còn âm thầm tìm đường tác động sang phía Tạ Vân.
Chỉ trong vòng ba ngày, tin tức liền truyền tới chỗ nàng.
Sau khi Tạ Vân chuyện, trái khá bình thản.
Tâm tư các đại thần trong triều, tuy thể nàng hiểu hết, nhưng đại khái cũng đoán một phần.
Cũng giống như nữ nhân trong cung chẳng ai tùy tiện rời khỏi, các đại thần cũng . Chỉ cần đưa nữ nhi của tiến cung, dù trở thành phi t.ử thật , chỉ cần danh phận, thì thanh danh gia tộc liền khác hẳn, vận mệnh từ đó cũng đổi. Thanh vân đắc lộ, nhất bước lên trời, ai ?
Nếu đổi là nàng, nàng cũng dám chắc bản thể lấy cả cuộc đời để đổi lấy vinh hoa phú quý cho gia tộc.
Cũng giống như lời Quý phi từng : Đối với nàng mà , yêu đương gì đó thể cần, nhưng trách nhiệm và vinh dự của gia tộc thì nhất định giữ lấy. Vì đạo trong lòng , nàng nguyện từ bỏ cả hôn nhân.
Tạ Vân khẽ thở dài một tiếng. Đến khi Quý Cảnh Lẫm trở về, nàng quyết định tiên hỏi rõ ý của .
Quý Cảnh Lẫm thoáng sững , phần kinh ngạc: “Lẽ nào nàng còn rõ tâm tư trẫm ? Nếu nàng thấy thuận mắt những trong hậu cung, trẫm thể nghĩ cách... để bọn họ ngoài.”
Tạ Vân xong cũng kinh ngạc kém: “Còn thể để bọn họ ngoài ở ?”
Quý Cảnh Lẫm đưa tay xoa sống mũi, : “Tuy dễ, nhưng nếu thật sự , cũng thể.”
Với mà , ai thể dùng hậu cung để khống chế hoàng quyền của . Cũng chẳng đại thần nào thực sự ôm suy nghĩ đó. Đa phần, chỉ là đưa nữ nhi nhà cung, coi như một cách công khai khẳng định địa vị gia tộc, cũng là tuyên bố với thiên hạ rằng: Nhà họ là cận thần của hoàng triều, đủ tư cách tiếp cận hoàng ân.
Huống chi, dù thì... đời nào chẳng chuyện ngoài ý . Nam nhân mà, mấy ai thanh tâm quả d.ụ.c? Nếu thật sự cơ hội, chẳng kết giao thích với hoàng gia, thậm chí sinh một đứa con, thì chính là phúc khí nhà họ.
Còn về phần hoàng tộc, chỉ cần Quý Cảnh Lẫm cùng Quý Cảnh Hành tiếp tục đồng tâm hiệp lực, thì sẽ ai thể khó họ.
Hiện tại, cả quyền lẫn uy, là vị vua thực sự nắm cục diện. Những chuyện như hậu cung phi tần, thật chẳng trọng thần nào thật lòng phản đối. Trái , nếu ngày nào cũng mở tiệc hoan ca, khi khuyên ... nên chú ý giữ gìn sức khỏe, đừng vì chuyện vui thú mà hủy hoại long thể.
Tạ Vân khẽ liếc một cái. Thật , chỉ cần đám phi tần trong cung thể an phận thủ thường, nàng cũng chẳng bài xích sự hiện diện của họ.
Chỉ là, nàng từng nghĩ đến, hóa vị trí của nàng trong lòng Quý Cảnh Lẫm quan trọng đến mức .
Thật sự là thể ngờ chuyện theo hướng .
Vì thế, nàng chút lúng túng, nhỏ giọng đáp: “Không tuyển thêm thì thôi, chuyện … cũng chẳng cần nhắc .”
Bởi vì những nữ t.ử buộc rời khỏi cung, thực cũng chẳng mấy ai kết cục .
Tốt nhất là quy y thanh đăng, sống yên cả đời bên cửa Phật. Còn nếu rơi tình huống tệ hơn, chừng chính nhà đẻ gây khó dễ, trở thành công cụ trút giận của những kẻ thất vọng vì giấc mộng thăng quan thành.
Mà nếu nhà chồng đuổi ngoài, thì đúng là chuyện vô cùng mất mặt.
Người đời sẽ chẳng bận tâm đến lý do thật sự đằng , họ chỉ chỉ trỏ: “A, chẳng đó đuổi khỏi hậu cung ? Chắc là chuyện gì khiến Hoàng thượng chán ghét.”
Một như , sẽ chẳng còn ai dám gần nữa.
Quý Cảnh Lẫm đưa tay vuốt nhẹ sợi tóc mềm của nàng, ý nơi khóe môi dịu dàng mà kiên định.
“Chuyện như thế , cứ để vi phu lo liệu. Nàng cần để tâm.”
“À…” Tạ Vân ánh mắt chân thành , bỗng nhiên cảm thấy: Thôi thì, để mặc cho lo cũng . Giao quyền cho xử lý, xem xem cuối cùng kết quả sẽ .
Dù , việc nàng cũng ngoài. Nói nhiều dễ sai, chẳng bằng cứ im lặng.
Ừm… cứ như thế , lẽ là nhất.