Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 49
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:37:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g64nEfD1e
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mai Viên ở vùng ngoại thành kinh thành.
Dù là ngoại thành, nhưng nơi đất đai quý giá “tấc đất tấc vàng” mà vẫn thể giữ một khu trồng hoa mai rộng lớn như , thì đúng là vô cùng quyết đoán và khí phách.
Ba đứa nhỏ vén rèm kiệu lên, mặt mày hớn hở, phấn khích chẳng khác gì hội.
Ngay cả một bông hoa dại ven đường thôi, chúng cũng thể tròn mắt chằm chằm, cùng “oa” một tiếng đầy kinh ngạc, như thể phát hiện kỳ quan thế giới.
Trông đúng là ngốc đáng yêu.
Tạ Vân cũng chẳng khá hơn là bao, thực sự thừa nhận, nhốt trong cung lâu quá , đến cỏ dại cũng cảm thấy thanh tú, đến mức dời nổi mắt.
Ngồi mãi xe ngựa cũng chán, nàng dứt khoát cùng mấy đứa nhỏ xuống xe, bộ thong thả ngắm cảnh.
Dù gì cũng vội, cần gấp.
Thái hậu cũng chiều chuộng mấy đứa nhỏ, thậm chí còn cùng họ chơi đùa, tiện tay hái đủ loại hoa dại tên, đan thành vòng hoa đội lên đầu.
Lúc trời vẫn còn lạnh, tuyết phủ trắng cả đất trời, hoa dại chỉ lác đác vài loại, nhưng vẫn kiên cường nở rộ giữa giá rét.
Chính vì hiếm nên càng quý.
Đi nửa đường, từ phía cưỡi ngựa phóng nhanh tới, là Quý Cảnh Hành.
Tạ Vân ngứa ngáy tay chân, cũng xuống cưỡi ngựa một chuyến, nhưng nghĩ đến tình trạng đặc biệt của cơ thể lúc , nàng đành từ bỏ ý định.
Dù miệng, nhưng vẻ mặt thì giấu nổi chút hụt hẫng.
Quý Cảnh Lẫm mà buồn , đành dỗ dành: “Sang năm trẫm đưa ngươi đến ngắm hoa. Khi chúng cùng cưỡi ngựa, cần xe nữa.”
Thái hậu ở bên cũng hiền hòa gật đầu: “Phải đấy, để sang năm. Năm nay thì đừng nghĩ tới nữa.”
Hai một câu một câu , quả thật khiến ngoài cũng dám chen nổi.
Quý Cảnh Hành bên cạnh, ánh mắt lướt qua bụng Tạ Vân một vòng, trong lòng lập tức hiểu rõ… nàng .
Nhìn Quý Cảnh Lẫm che chở nàng chẳng khác gì bảo bối, càng khiến y chắc chắn suy đoán của là đúng.
Người đông đủ, Tạ Vân cũng nấn ná thêm, nhanh ch.óng bế cả bốn tiểu bảo bối lên xe ngựa, tiếp tục hướng về Mai Viên.
Đến nơi thì mặt trời lên cao, ước chừng cũng tầm chín rưỡi, đến mười giờ.
Nắng chiếu xuống ấm áp, nhưng thỉnh thoảng vẫn cơn gió lạnh lùa qua, khiến rùng .
Cuối cùng, đều lấy áo choàng khoác lên, ai cũng quấn lý càng.
Tạ Vân đầu , dặn đám họa sư chuẩn sẵn sàng, chuẩn vẽ tranh thưởng mai tuyết.
Ảnh gia đình khó chụp, tranh vẽ càng khó.
Đặc biệt là ba đứa nhỏ cộng thêm một con “heo nhỏ”, chẳng đứa nào chịu yên một chỗ. Chỉ cần một cái là như gió cuốn bay, lúc ngoảnh thì chạy biến cả đám .
Quay đầu , quả nhiên thấy mấy họa sư đều mang vẻ mặt "đời còn gì lưu luyến", như thể sớm từ bỏ hy vọng vẽ bức nào hồn.
Tạ Vân mỉm , sánh bước cùng Quý Cảnh Lẫm định chào Quý Cảnh Hành và Thái hậu, nhưng hai đó sóng đôi xa, còn bảo rằng cần cùng bọn họ .
Làm bóng đèn thì thôi, chứ cũng kè kè theo ?
Thái hậu còn vẫy tay, bảo: “Cứ chơi .”
Tạ Vân một tiếng giòn tan, cũng cố giữ nữa. Dù gì lớn tuổi cùng, e là cũng thoải mái bằng riêng.
Muốn tự do dạo, thì để các nàng tự do.
Nàng và Quý Cảnh Lẫm dắt sâu trong mai viên. Tuyết phủ trắng cả mặt đất, bất tiện một chút.
chỉ chốc lát , Tạ Vân thấy mồ hôi lấm tấm vì vận động. Nàng liền cởi áo choàng, đưa cho Thạch Lựu cầm hộ, tiếp tục thong thả sâu bên trong khu vườn tuyết.
Mai đỏ rực rỡ nổi bật giữa nền tuyết trắng, hơn trong tưởng tượng của nàng nhiều.
Vị đại thái giám theo mang theo khay , đợi hai chọn một nơi cao ráo, xuống trong đình hóng gió, liền lập tức dâng cụ lên.
Tạ Vân rành đạo, tay nghề . điều khiến bất ngờ là, Quý Cảnh Lẫm vô cùng am hiểu chuyện .
Từng động tác đều tao nhã, thuần thục.
Hương nhàn nhạt lan tỏa, hòa cùng hương mai thoang thoảng trong gió, khiến Tạ Vân cảm thấy chuyến quả thật uổng phí.
Khóe môi Quý Cảnh Lẫm khẽ cong lên, chậm rãi hỏi: “Trà thế nào?”
Tạ Vân cũng chẳng tiếc lời khen ngợi, giọng đầy phấn khởi, tâng bốc lên tận mây xanh, quyết tâm khiến Quý Cảnh Lẫm vui vẻ đến mức khép miệng.
Đang mải , bỗng phía vang lên một tiếng “phụt”, rõ ràng là cố nhịn nhưng vẫn bật thành tiếng.
Lần ngoài, tất cả đều là của họ. Người ngoài vốn thể tùy tiện khu vực . Cho nên tiếng … nên xuất hiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-49.html.]
Tạ Vân đầu , khỏi chút sững sờ.
Trên con đường phủ đầy tuyết, một thiếu niên áo trắng như ngọc đang đó, dáng vẻ ung dung mỉm , khí chất ôn hòa nhẹ nhàng như gió xuân.
Gió lặng, nắng ấm, tất cả như chỉ để nền cho .
“Này… công t.ử, xin hỏi quý tính đại danh?” Nàng tò mò hỏi.
Đổi là nụ sáng rỡ của thiếu niên, giọng mang theo vài phần trêu chọc mà vẫn vô cùng lễ độ: “Tiếp theo phu nhân sẽ hỏi tiếp, chắc là thê t.ử con cái , định mai mối cho ai đó ?”
Tạ Vân bật , lắc đầu phủ nhận. Nàng mà mối ư? Không dễ . Ai mà chẳng " trong mộng", ai nàng cũng giới thiệu bừa .
“Ôn Lam, .” Lúc , Quý Cảnh Lẫm mới lên tiếng chậm rãi.
Tạ Vân cái tên thì lập tức kinh ngạc trợn to mắt.
Trần Sanh và Ôn Lam, chính là đôi thư đồng nổi danh từng lớn lên bên cạnh Quý Cảnh Lẫm.
“Trước đây ngươi dáng vẻ như thế ? Lâu gặp, Ôn Lam, ngươi đổi nhiều thật đấy.”
Tạ Vân khen ngợi với vẻ ngạc nhiên đầy thích thú.
Tạ Vân thể trắng rằng quên mất , đây chính là "lỗ hổng" trong phần ký ức kế thừa từ khác.
Nếu đối phương vẫn giữ nguyên dáng vẻ như , thì chỉ cần mặt thôi cũng đủ để kích hoạt ký ức, khiến nàng lập tức nhận .
một kẻ quậy như con khỉ, giờ bỗng hóa thành công t.ử nho nhã phong lưu, thế thì nàng nhớ nổi cũng .
Ôn Lam bật một tiếng dễ từ trong cổ họng, đó thong thả xuống cạnh Quý Cảnh Lẫm, mỉm : “Chỉ mới ba bốn năm gặp, nương nương quên sạch vi thần .”
Hắn việc trong Hàn Lâm Viện, ít cơ hội gặp Hoàng đế, càng hiếm khi tiếp xúc với Hoàng hậu. Hơn nữa, đổi lớn thế , nhận cũng là chuyện bình thường.
Ôn Lam là hoạt bát, chuyện duyên và dí dỏm. Mới chỉ tán gẫu một lát mà Tạ Vân nghiêng ngả, thái độ cũng buông lỏng nhiều.
Chỉ là… ánh mắt Quý Cảnh Lẫm sang vui.
Không nỡ trách phạt tiểu kiều thê thì thôi, trút hết “phẫn nộ” sang ông bạn già cũng chẳng .
Ôn Lam lập tức lĩnh đủ ánh mắt hình viên đạn của : lả tả, dồn dập, sắc như d.a.o.
Tạ Vân nhịn che miệng , gọi mấy đứa nhỏ đến chào Ôn Lam.
Vừa trông thấy Ôn Lam, mắt Bảo Châu lập tức sáng rỡ, tò mò bước lên , ngoan ngoãn cất tiếng gọi: “Ôn thúc thúc.”
Cách gọi khiến sắc mặt Ôn Lam khựng , sờ sờ cằm , mặt vẫn giữ nụ : “Gọi ca ca thôi, thúc thúc già quá.”
Minh Châu cũng bắt chước dáng vẻ đó, nhón chân lên sờ nhẹ cằm Ôn Lam, mềm giọng gọi:
“Ca ca~”
Thanh Lưu thì mấy hứng thú, chỉ liếc Ôn Lam một cái lấy lệ, nghiêm túc gọi đúng chuẩn mực: “Ôn thúc thúc.”
Ngay cả heo nhỏ cũng chịu kém, bước tới hừ hừ hai tiếng, coi như chào hỏi xong.
Ôn Lam cảm thấy lòng phức tạp khó tả, rõ ràng đang ở độ tuổi thanh xuân, mà mấy đứa nhóc bắt gọi là “thúc thúc”, trong lòng đúng là khó chấp nhận.
lễ nghĩa vẫn thể thiếu. May mà khi đến đây, chuẩn sẵn nên hề bối rối.
Hắn tặng cho hai vị công chúa mỗi một hòm nhỏ đựng trân châu; còn cho hoàng t.ử thì là một hòm đầy bi thủy tinh lấp lánh.
Đều là hình tròn tròn đáng yêu, qua chẳng khác là mấy.
Ba đứa nhỏ nhận đồ chơi ý, nụ Ôn Lam cũng trở nên chân thành và rạng rỡ hơn hẳn.
Chỉ heo nhỏ là vui, rõ ràng nó cũng ngoan ngoãn gọi “thúc thúc”, mà chẳng quà.
Con heo nhỏ bẹp xuống đất, tự ôm lấy cái chân nhỏ, ngay mặt Ôn Lam mà chịu rời .
Tạ Vân dùng mũi chân khẽ chọc nó một cái, ý bảo “đừng bày trò nữa”, nhưng heo nhỏ rên rỉ vài tiếng, giọng điệu nũng rõ mồn một.
Ôn Lam thấy thế thì buồn bất đắc dĩ, nghĩ nghĩ lấy vài viên kẹo đậu phộng từ trong túi, đặt lòng bàn tay chìa mặt heo nhỏ.
Nó lập tức há miệng, “chóp” một cái nuốt sạch cả đám kẹo, đó lắc lư cái m.ô.n.g nhỏ, đuổi theo mấy tiểu chủ nhân.
Tạ Vân: “…”
Nàng cảm giác con heo sắp thành tinh đến nơi, càng ngày càng thông minh, cứ như một đứa trẻ .
Ôn Lam ngập ngừng hỏi: “Đây… là heo thật ?”
Chẳng “vụng về như heo” ? là… lừa mà!