Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 48
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:37:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tất cả những điều , nàng đều thấy cả.
Nào là “tình cờ gặp gỡ” ở Ngự Hoa Viên, nào là “thanh ca nhiệt vũ” bên Đình câu cá. Đủ chiêu trò, kiểu thủ đoạn, các phi tần trong cung gần như đều thử qua.
đều vô ích.
Hoàng đế thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt một cái, lạnh nhạt đến mức khiến nản lòng.
Thậm chí, vì những hành động lộ liễu , mà cuộc sống vốn dĩ yên của bọn họ trở nên khó khăn hơn.
Lâu dần, tự nhiên cũng chẳng ai còn dám thử nữa.
Chỉ cần nghĩ đến thôi… nàng thấy đau lòng cho chính .
Nàng cũng thấy đau lòng cho những phi tần khác — những , ngay từ lúc bước chân cung, phận định sẵn là sẽ “góa bụa khi chồng còn sống”.
Cuộc sống khổ hạnh như tu hành , chẳng một đóa hoa mềm yếu nào thể chịu đựng nổi.
dù chịu nổi, bọn họ vẫn chịu.
Chỉ vì bước chân nơi là trở thành “ của hoàng cung”, thì chấp nhận nuốt trọn chén đắng .
Muốn kết thúc tất cả cũng là cách, chỉ cần lớn chuyện, đòi giải tán hậu cung là .
Chuyện như , triều từng .
Bước chân của Quý phi chợt trở nên nặng nề.
Nàng cũng khao khát một nam nhân… một thể an ủi nàng , cho nàng cảm giác an vững chắc nhất.
nàng .
Và cũng thể .
Lúc nàng xoay rời , Quý Cảnh Lẫm cũng bước , từ xa trông thấy bóng dáng nàng , liền sang hỏi vị đại thái giám bên cạnh: “Người là ai?”
Khi đó là Quý phi, Quý Cảnh Lẫm lập tức phân phó: “Về mỗi khi trẫm ở đây, cho canh giữ ngoài điện. Bất kể là ai, cũng phép tùy tiện hậu điện.”
Đại thái giám cúi đầu đáp , cung kính lui .
Còn bên trong, Lận Chính vẫn đang kiên trì lải nhải với Tạ Vân về những điều cần kiêng kỵ. Nàng vốn chẳng , nhưng bọn họ cứ mãi rằng: “Nghe một chút cũng , nhỡ quên mất điều gì thì .”
Tạ Vân cũng bảo rằng trí nhớ nàng , sẽ quên . lời mà , phần quá ngạo mạn, hợp với phận một Hoàng hậu nên khiêm nhường, cẩn trọng.
Dù thì… nàng vẫn còn hình tượng để giữ.
Cũng may giọng của Lận Chính khá dễ , thì thật sự nàng chẳng trụ nổi đến cuối.
Vất vả lắm mới thoát khỏi “khổ hình” đó, đến lượt nàng sang Từ Ninh Cung vấn an và dính thêm một nữa.
Dạo Thái hậu nương nương dường như càng lúc càng nhiều tâm sự, cứ nắm tay nàng kể chuyện mãi dứt.
Suy cho cùng, tuổi tác cũng cao , ở trong cung buồn tẻ quanh năm suốt tháng, ai bầu bạn, liền mong kéo con cháu gần để trò chuyện cho khuây khỏa.
Tạ Vân , trong lòng dần dâng lên một cảm giác xót xa.
Thái hậu thật lòng quan tâm nàng. Những lời bà , đều là lời thật lòng.
“Mẫu hậu…” Tạ Vân khẽ nắm tay bà, cùng xuống bên cạnh, bóc từng múi cam.
Thực còn cả mía để ăn, nhưng nàng thật sự đủ kiên nhẫn để gặm thứ đó, ăn cam vẫn nhẹ nhàng hơn nhiều.
Bởi vì các nàng thích , nên cây mía cũng tỉ mẩn tỉa tót thành hình hoa. Hình càng phức tạp, càng chứng tỏ là bỏ nhiều thời gian và công sức.
Tạ Vân thì khác. Mỗi ở một , nàng chỉ ôm một khúc nhỏ, tiện tay gặm vài miếng là xong. Lắm khi sợ bẩn, còn bảo hầu lột sạch vỏ giúp nàng.
ở chỗ Thái hậu thì “đúng chuẩn cung đình”. Cây mía điêu khắc thành đủ loại hình dáng, hôm nay bày là cảnh vườn lâm viên thu nhỏ, thật sự khiến mà nỡ ăn.
Thế nên nàng chỉ đành sang món quýt ngọt. Loại thì sạch sẽ, thể tự tay lột vỏ ăn, lo “lây nhiễm” hai gì cả.
Ai biểu nàng là bệnh sạch sẽ. Một khi từng dọa bởi hình ảnh soi kính hiển vi đến 800 phóng đại, thì đúng là sẽ sinh “chút” nỗi sợ hề nhẹ.
Nghĩ đến đây, nàng thầm nghĩ… là nhân cơ hội , tìm cách luôn cái kính hiển vi ?
Dù cũng Nhu tần ở đây, mới nghiệp, chính là sinh viên thời hiện đại. Người vẫn thường : Hồi học cấp ba thì “ thông thiên văn, tường địa lý”, tri thức đỉnh cao; đến đại học tuy thảnh thơi hơn chút nhưng vẫn thuộc dạng học hành nghiêm túc.
Nhìn vẻ ngoài của Nhu tần là : Da trắng nõn nà, dáng mềm mại, trang điểm tinh tế, thật sự khiến cũng cảm thấy tươi mới dễ chịu.
Vì , khi triệu nàng điện, Tạ Vân liền bày tỏ nỗi băn khoăn của : “Ngươi xem, thứ gì… thể giúp thứ rõ ràng hơn một chút ?”
Cách nàng miêu tả khá mơ hồ, cũng dám huỵch toẹt : Ta đến kính hiển vi, ngươi mau chế cho một cái, thế khác gì tự chuốc phiền toái?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-48.html.]
Nhu tần khẽ , nụ phần lúng túng: “Chuyện … thần ạ. Trên đời thật sự thứ như ?”
Tạ Vân dịu dàng nàng , mỉm : “Ngươi thì cũng , về suy nghĩ thêm chút cũng mà.”
Nàng ép buộc, nhưng Tạ Vân rõ, Nhu tần nhất định sẽ .
Bởi vì, để sống dễ thở hơn một chút trong chốn hậu cung , ai đắc tội với nàng, vị “boss lớn nhất” hiện tại.
Quả nhiên, chẳng ngoài dự đoán của nàng, đó Nhu tần tìm Trinh quý nhân, hai nhỏ to bàn bạc chuyện gì đó, nàng chỉ vô tình , chẳng bao lâu , chiếc kính hiển vi sơ khai đời.
Tuy mới chỉ là phiên bản thô, khả năng phóng đại còn thấp, nhưng cái “hạt giống” đầu tiên, về khác tự nhiên sẽ nghĩ cách cải tiến.
Vừa thấy chiếc kính hoạt động , trong đầu Tạ Vân bật một ý tưởng mới: “Có thứ gì… để từ xa ?”
Nàng câu với vẻ mặt đầy nghiêm túc, như thể đây là cả một chuỗi ý tưởng mạch lạc đang từng bước dẫn đến điều vĩ đại. Gương mặt Nhu tần thì sắp nín nữa .
đến lúc nàng thật sự lấy một cái kính viễn vọng, thì ngay đó là chiếu chỉ tấn phong.
Nhu tần thăng Nhu phi, Trinh quý nhân thì lên Trinh tần.
Hai vui sướng như mở hội. Trước lúc chủ ý cho việc mở học đường, cũng ban phong vị, nhưng chỉ là “hưởng phi vị”, bằng một chiếu chỉ tấn phong thực sự, giờ thì danh chính ngôn thuận, thật sự địa vị .
Hai tấn phong khiến các phi tần khác ganh tị đỏ cả mắt.
Mộc tú vu lâm, phong tất tồi chi — cây mọc cao trong rừng thì dễ gió quật. Trong phút chốc, hai vui lo, cứ thế mà đón năm mới.
Quý Cảnh Lẫm giữ lời, đúng dịp tuyết đầu mùa, liền dẫn nàng xuất cung du ngoạn.
Cả mấy đứa trẻ cũng bọc kín như những quả cầu bông mà mang theo.
Tạ Vân còn quên hỏi ý Thái hậu, xem bà cùng .
Thái hậu đương nhiên cũng , nhưng biến thành cái bóng đèn theo họ, nên từ chối khéo: “Chờ các ngươi về , ở trong cung trấn thủ vẫn yên tâm hơn.”
Ba đứa nhỏ bình thường quấn quýt Thái hậu lắm, nhưng hỏi ở chơi với tổ mẫu , đứa nào đứa nấy lắc đầu như trống bỏi, chạy còn nhanh hơn thoắt cái.
Ngay cả “tiểu heo hương” nhỏ nhất cũng linh hoạt hẳn lên, chui tọt lên xe ngựa chút do dự.
Ra ngoài chơi mà! Ai chậm thì là đồ ngốc đấy!
Tạ Vân một nữa xác nhận Thái hậu thật sự cùng họ, khỏi chu môi phụng phịu.
Ra ngoại thành chơi mà, cả nhà cùng mới vui. Nếu chỉ riêng với Quý Cảnh Lẫm thì… cũng chẳng thú vị là bao.
Chính vì thế nàng mới cố tình mang theo cả đám hài t.ử, cũng là "lôi" cả Thái hậu cùng cho đủ bộ.
“Người cứ , trong cung trấn thủ cả , còn mười hai giam quản sự, thêm Quý phi ở , chuyện gì mà lo?” Tạ Vân sức thuyết phục.
Thấy nàng kiên quyết nếu Thái hậu cùng, Thái hậu lúc mới bất đắc dĩ bật :
“Thôi , sợ ngươi luôn đấy. Hoàn ma ma, thu xếp hành lý.”
Tạ Vân lúc mới hớn hở phồng má, rạng rỡ đồng ý.
Chỉ Quý Cảnh Lẫm là vẻ mặt cam lòng. Bao nhiêu công sức dàn xếp để tạo nên một “thế giới hai ”, giờ coi như đổ sông đổ biển.
Chính sự đó đều tăng ca gấp rút xong mới rảnh rỗi chơi, giờ thì…
mà, ruột là ruột, con cái cũng là con .
Biết , đành mang hết theo thôi.
Nghĩ , nét nơi khóe môi càng thêm dịu dàng.
Nghĩ ngợi một lúc, hỏi tiếp: “Hay gọi cả Duẫn Chi cùng?”
Tạ Vân gật đầu: “Được chứ, cho gọi .”
Hy vọng vị điện hạ mới ân sủng gần đây của Đoan Vương phủ, đừng ngơ ngơ ngác ngác.
Cứ thế, xe ngựa lăn bánh, từ từ rời khỏi hoàng cung, mang theo tất cả mong chờ của Tạ Vân.
Ra khỏi cửa cung đúng là hoạt động nàng yêu thích nhất . Với nàng, đó thực sự là một chuyện vui lớn trong đời, đem vài nét màu sắc cho cuộc sống cung đình vốn yên lặng, bằng phẳng như mặt hồ.
“Đi ngoài thì ngoan, chạy loạn, ?” Tạ Vân dặn dò, ánh mắt đặc biệt nhắm con heo nhỏ. Đừng nó tròn vo, chân ngắn, nhưng mà chạy thì nhanh chẳng ai kịp đuổi !
Heo nhỏ “hừ hừ” vài tiếng, Tạ Vân tạm coi như nó đồng ý.