Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 45

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:37:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chuyện thành thế , trong lòng thật sự lo sợ. Ta chỉ một yêu cầu nhỏ, Thất Lang đồng ý …”

Thất thiếu nãi nãi khẽ c.ắ.n môi, ánh mắt long lanh đầy mong đợi về phía . Ánh như trực tiếp chạm đến tận đáy lòng Trần Sanh.

Hắn khẽ mím môi, trong mắt là sự dịu dàng thể che giấu. Giọng nhẹ nhàng vang lên như một lời hứa: “Vốn dĩ là sai, khiến ngươi rơi nước mắt vì suốt bao ngày. Từ giờ trở , sẽ là của ngươi. Cả việc quản lý sổ sách, cũng giao cho ngươi. Như ?”

Hai chữ “ thôi” nhẹ nhàng khiến tim nàng khẽ rung lên.

Một phụ nữ thể nhận lời hứa hẹn như , thực sự là dễ. Trong ánh mắt , chỉ là tôn trọng.

Sắc mặt Thất thiếu nãi nãi trở nên mềm mại hơn. Là thể ứng phó với nhiều nam nhân trong phủ, EQ của nàng tất nhiên tầm thường.

Chuông cảnh báo trong lòng nàng vang lên liên hồi. Bởi nàng rõ, nếu hôm nay ai chịu nhường bước, dù Hoàng hậu ban cho một kết cục "dĩ hòa vi quý", thì khi khỏi cung, Hầu phủ vẫn còn trăm phương ngàn kế để khiến nàng khổ sở.

Vì thế, nàng chỉ mỉm , một nụ mang theo cả kiên cường lẫn chút đau thương giấu kín.

“Thất Lang… ngươi ở bên thế , thật chẳng mong cầu gì hơn nữa. Chỉ là…” Nàng khẽ c.ắ.n môi, cẩn trọng lên tiếng: “Ngươi thể… thử ý kiến của ?”

Đôi mắt Trần Sanh sâu thẳm, ánh nơi khóe mắt khẽ liếc về phía Tạ Vân.

Chỉ thấy nàng thản nhiên nhấp ngụm , vẻ mặt bình thản như liên quan, tựa như trong lòng đang ngầm ngâm một khúc nào đó, ngón tay nhịp nhẹ lên mu bàn tay còn theo giai điệu tưởng tượng.

Bây giờ, nàng trưởng thành, khác hẳn với dáng vẻ dịu dàng, yêu kiều mà quyến rũ khi còn nhỏ, khiến tim Trần Sanh khỏi căng thẳng.

Nghe xong lời của Thất thiếu nãi nãi, suy nghĩ mềm yếu trong lòng Trần Sanh lập tức tan biến.

Nàng đề nghị hòa ly , âm thầm thôi, công bố ngoài. Trên danh nghĩa, cả hai sẽ còn là phu thê, nhưng thực tế vẫn ở bên như cũ.

Như , trong ngoài đều vẹn , chẳng ai e ngại điều gì.

là một cách vẹn nhất. Một khi thư hòa ly trong tay nàng , thì đó chẳng khác nào nắm nhược điểm của Hầu phủ.

Nếu Hầu phủ ý khó nàng , nàng chỉ cần đưa thư … thì dù chồng, cũng dám manh động. Ai dám lên tiếng trách cứ một danh chính ngôn thuận còn là dâu con trong phủ?

Thế nhưng, dù nàng phủ, thì danh nghĩa cũng chẳng còn là con dâu chính thất. Việc nàng công khai chuyện hòa ly chỉ là để giữ thể diện cho Trần Sanh mà thôi.

Chứ nếu thực sự nàng màng đến mặt mũi của , chỉ cần rõ tình trạng của Trần Sanh ngoài, e là chẳng còn dám bước cửa gặp ai nữa.

Chuyện đến giờ vẫn nhiều , nhưng nếu một khi đồn … e rằng đời sẽ coi như trò .

Lúc sắc mặt Hầu phu nhân nặng nề, trán hiện rõ sự tức giận và kiềm chế. Bà đột ngột phắt dậy, định mở miệng gì đó thì ánh mắt chạm gương mặt lạnh như băng của Hoàng hậu nương nương. Bà đành nghiến răng, kìm nén cơn giận, chậm rãi xuống, dám manh động thêm.

Chứng kiến dáng vẻ của Hầu phu nhân, trong lòng Thất thiếu nãi nãi càng thêm chắc chắn với quyết định của . Bằng giá, nàng thư hòa ly trong tay.

Nếu , một khi rời khỏi hoàng cung, về Hầu phủ, ai nàng sẽ còn giày vò bằng những thủ đoạn gì?

Trong lòng nàng tính toán sẵn: Sau khi trở về, sẽ lập tức mua thêm hơn mười mấy nô bộc để hầu hạ cho riêng , tránh dùng của khác . Dù mang danh nghĩa là trong phủ, nếu kẻ khác âm thầm giở trò lưng, nàng cũng chẳng còn nơi nào để phân trần lý lẽ.

Trong khi Hầu phu nhân đang tức đến nỗi gần như phát hỏa, Trần Sanh vẫn giữ vẻ bình tĩnh, khẽ đè nàng xuống, ánh mắt dịu dàng về phía Thất thiếu nãi nãi, nhẹ giọng : “Ta với ngươi là phu thê, một thể rời. Bao năm qua, giữa chúng sai, sai là , cũng lúc là ngươi… chuyện hôm nay, ngươi nghĩ như , trách.”

Hắn ngừng một nhịp, ánh mắt bỗng nhuốm vẻ u sầu, hàng lông mày cũng cụp xuống, giọng trở nên thấp và khàn như thể đang kìm nén tổn thương: “Chỉ là… ngươi thật sự thể cho … dù chỉ một cơ hội cuối cùng ?”

Thất thiếu nãi nãi khẽ lắc đầu, đôi môi mím c.h.ặ.t như đang cố kìm nén điều gì. Ánh mắt nàng lộ vẻ yếu đuối, đáng thương như một đóa hoa trong gió: “Không chịu cho ngươi cơ hội… Ta đồng ý hòa li nhưng rời phủ, chỉ là… cho cả hai một con đường lùi, cũng là một cơ hội.”

Lời đến mức , Trần Sanh giữ gìn hình tượng si tình mặt , đành gật đầu thuận theo. Nàng gì, cũng đành nhẫn nhịn.

Ánh mắt Hầu phu nhân Thất thiếu nãi nãi khi như thiêu đốt. Trong ánh là sự căm hận thể nào giấu .

Bởi đối với bà , đàn bà chẳng qua là một tiện nhân, giảo hoạt, còn dám mơ tưởng vị trí chính thất. Để nàng trong phủ chỉ tổ khiến thanh danh Hầu phủ càng thêm dơ bẩn.

Sao bà thể hận chứ? Đó rõ ràng là một con hồ ly giỏi giả vờ.

Tạ Vân thấy việc vẻ yên , cũng tiếp tục kéo dài, liền khẽ lên tiếng, giọng mềm mà thiếu phần uy nghi: “Đã suy xét kỹ càng chứ? Nếu quyết định là một nhà… thì đừng những việc khiến khác tưởng hai nhà vẫn còn tranh đấu.”

Nói , ánh mắt Tạ Vân khẽ chuyển sang Hầu phu nhân, mỉm dịu dàng: “Bọn họ tuổi cũng còn nhỏ… Dù dọn ngoài sống riêng, ngài cũng thể yên tâm .”

Hầu phu nhân suýt nữa thì nghẹn vì tức giận. Yên tâm ư? Bà thể yên tâm! Một chút cũng !

lúc , từ phía cao, giọng Hoàng hậu từ tốn vang lên: “Trên đời , họa thể hóa phúc. Biết khi dọn ngoài, tâm trạng thoải mái hơn, đến khi đó… tin vui, ngươi còn thể sớm bế cháu.” Nghe , Hầu phu nhân khựng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-45.html.]

Cẩn thận nghĩ thì cũng đúng. Trong phủ, ai cũng tình trạng của Trần Sanh. Ở nhà, luôn thấy gò bó, thoải mái. Biết ngoài sống, thứ suôn sẻ hơn.

Chuyện , xét cho cùng, chỉ mỗi Hầu phu nhân là chẳng gì. Nhìn cặp phu thê trẻ mặt, ai nấy đều tỏ hài lòng với kết cục .

Tạ Vân đích tiễn phu thê họ ngoài, còn cho mang theo một đĩa điểm tâm quà. Cũng coi như biểu thị một chút thành ý, nàng vì chuyện hôm nay mà oán trách Hầu phủ.

Việc chẳng qua để trấn an lòng , tránh để họ suy nghĩ miên man gây chuyện ầm ĩ thêm nữa.

Đến tối, khi Quý Cảnh Lẫm trở về, khó tránh khỏi hỏi qua chuyện xảy trong cung hôm nay.

Tạ Vân cũng giấu diếm, kể rõ ràng đầu đuôi. Đến cuối cùng chỉ khẽ thở dài: “Mỗi nhà đều nỗi khổ riêng. Haiz… phu thê trẻ về , cũng sống yên ?”

Quý Cảnh Lẫm chỉ nhàn nhạt đáp, cũng chẳng để tâm lắm. Chẳng qua vì Trần Sanh là thư đồng cũ của , nên mới chịu thêm đôi ba câu.

“Có chỉ khi suýt mất mới trân quý. cũng loại trừ khả năng… ở bên trở thành oan gia.”

Nam nhân trong Hầu phủ, tới tới lui lui bao năm, cuối cùng vẫn chẳng thoát khỏi lối cũ. Chỉ cần đám , thúc cháu trong phủ, ai mà chẳng đoán bộ dáng họ lén lút vui vẻ là như thế nào?

Con mà… rốt cuộc cũng khó qua một ải trong lòng chính .

Tạ Vân nhất thời trầm mặc. Dù coi như trị Trần Sanh, thì những mâu thuẫn giữa phu thê hai họ, về chỉ e càng phức tạp hơn.

Lỡ đến khi chuyện bùng , chịu thiệt vẫn là Thất thiếu nãi nãi. Nàng chỉ mong , Thất thiếu nãi nãi đưa yêu cầu như , thật sự thể nắm chắc lòng Trần Sanh, để khỏi gặp cảnh dở dở .

Tạ Vân nghiêng đầu Quý Cảnh Lẫm, trong lòng vẫn thấy gì đó . Cứ cảm thấy chuyện đơn giản như vẻ ngoài.

Bởi Trần Sanh vốn là thư đồng lớn lên cùng từ nhỏ, thiết tin cậy chẳng khác nào tay chân.

Một như , thể để mặc nữ t.ử bắt nạt mặt , mà rằng?

Tạ Vân nheo mắt , nghi hoặc hỏi: “Nói thật , … ngươi giở trò gì ở trong đó đấy?”

Vừa hỏi, nàng chống tay lên Quý Cảnh Lẫm, cố vẻ nghiêm nghị chất vấn, nhưng trong ánh mắt lộ vài phần tinh quái, tựa như mèo nhỏ đang dỗi.

Quý Cảnh Lẫm ngước mắt nàng, ánh mắt đầy vẻ vô tội. Hắn khẽ c.ắ.n môi, như đang suy nghĩ điều gì. Đợi đến khi Tạ Vân thu hút bởi động tác nơi môi , thì bất ngờ dùng lực áp xuống, cả lập tức đè .

Hắn cúi xuống, khẽ hôn lên đôi môi mềm mại như cánh hoa , giọng mang theo chút mơ hồ quyến luyến: “Lo chuyện thiên hạ gì cho mệt... Đêm như thế ngắn chẳng tày gang, chi bằng lo cho phu quân đáng thương của ngươi thôi.”

Tạ Vân hờn dỗi liếc mắt, đưa tay đẩy , ngượng ngùng nhỏ: “Chỉ e… hôm nay là .”

Lời dứt, vẻ mặt Quý Cảnh Lẫm lập tức ỉu xìu như mèo dội nước, vẻ hăm hở đều biến mất còn dấu vết.

“Tại ?” Hắn nhíu mày, trong ánh mắt hiện rõ vẻ u sầu và... khao khát thật lòng.

Tạ Vân nhất thời nghẹn lời, thầm nghĩ may mà lỡ lời cho uống nhầm t.h.u.ố.c bổ tinh thần. Nếu mà thật sự để uống … chỉ e nàng hôm nay c.h.ế.t chìm giường.

Nàng khẽ đưa tay xoa bụng , đáy mắt ánh lên nụ dịu dàng: “Là vì… hôm qua đến kỳ, nhưng hôm nay vẫn dấu hiệu gì.”

Chu kỳ của nàng xưa nay đều đặn, từng sai lệch ngày nào.

chuyện cũng khó . Có thì , mà thì cũng , ngươi đừng mong đợi quá nhiều.”

Vừa dứt lời, gương mặt Quý Cảnh Lẫm lập tức sáng rỡ, vội vàng đỡ nàng xuống cẩn thận, cả như thể trong nháy mắt nghĩ tới việc sinh mấy đứa con luôn .

“Lần … sinh một đứa là .” Hắn lẩm bẩm, vẻ mặt đầy trịnh trọng: “Chứ nếu sinh một bầy, trẫm e là chịu nổi. Cái việc … còn đáng sợ hơn trận đ.á.n.h giặc. Một đứa còn xong, tới đứa khác, cứ như thế chẳng ngày kết thúc.”

Huống chi... mỗi m.a.n.g t.h.a.i đều là thời gian khiến lòng như treo lơ lửng giữa trời, chỉ thôi cũng đủ run sợ.

Tạ Vân: “…”

“Này... còn chắc chắn , ngươi đừng tưởng tượng quá xa vời.”

mà nghĩ nghĩ , nàng cũng thấy chỉ nên sinh một đứa là đủ. Nếu mà sinh thêm hai, ba đứa nữa… nàng thật sự sợ sẽ gán cái biệt danh "heo nái" mất thôi.

 

 

Loading...