Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:37:51
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9007UMptcu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc đầu bà sống c.h.ế.t chịu , chỉ một mực tự trách rằng tội, nên sống nữa.

Thấy Tạ Vân cứ hỏi mãi bỏ qua, cuối cùng bà mới lóc kể chuyện.

Nói năng thì lấp lửng, ngập ngừng, như thể còn mặt mũi nào để gặp ai.

Đến khi Tạ Vân hết, chính nàng cũng cạn lời.

Hóa cô con dâu út thật sự ghê gớm, khi phát hiện trong phủ Trung Dũng hầu ai cũng dễ mềm lòng, thì càng thể càn.

Nàng như diều đứt dây, mặc sức bay nhảy, kiêng nể ai.

Cả đám nam nhân trong phủ, từ em chồng cho đến cháu trai mới mười mấy tuổi, nàng đều tìm cách quyến rũ, chẳng chừa một ai.

Mà nàng là vợ kế.

Trước đó, vợ cả của Trung Dũng hầu vì sinh khó nên mất, để một đứa con trai duy nhất. Không còn cách nào khác, đành nhờ họ hàng trong nhà nuôi dưỡng, dạy dỗ.

Đến khi vợ kế cưới phủ, ban đầu còn nghĩ may mắn, nhưng sớm phát hiện , đúng là chuyện "bánh bao từ trời rơi xuống".

Đứa con trai đúng là chê : diện mạo khôi ngô, tính cách hiền hòa, đối xử với kế cũng t.ử tế.

Chỉ điều duy nhất là… thể chuyện vợ chồng.

Và chính vì điểm đó, nàng vợ kế cảm thấy như hủy hoại .

Đây là lừa cưới. Nếu thể chuyện vợ chồng thì còn gọi gì là hôn nhân nữa chứ?

điều khiến bà càng thêm sốc là: Con trai bà như , đứa con trong bụng nàng dâu từ ?

Sau khi phát hiện đầu con trai mọc đầy “sừng”, Hầu phu nhân chẳng còn giữ nổi chút kiêu hãnh mơ mộng nào. Còn chuyện yêu đương ướt át gì đó, bà chẳng buồn nghĩ tới nữa.

Nói trắng , nàng vợ kế cũng từng là tiểu thư con nhà khuê các, nết na đoan chính, nhưng bây giờ thì ? Cả danh tiếng lẫn tương lai xem như mất sạch. Đến cũng khó mà thêm con cái nữa.

So với vợ cả, nàng thậm chí còn... “ xa” hơn. Vợ cả năm xưa chỉ một bên ngoài là đủ rùm beng, còn nàng vợ kế thì ai hợp mắt là thu nhận hết tay, chẳng hề kiêng dè gì.

Hầu phu nhân kể đến đây thì nước mắt nước mũi tèm lem, lóc chẳng khác nào nhà gặp đại tang.

chỉ lóc kể rằng con trai út của thật thà chất phác, chịu bao nhiêu khổ sở, tất cả đều nuốt trong lòng, chẳng thể giãi bày.

Tạ Vân an ủi bà một hồi lâu, Hầu phu nhân vẫn ấm ức, nước mắt ngừng lăn xuống, thỉnh thoảng còn len lén Tạ Vân bằng ánh mắt cầu xin.

Tạ Vân lúc đành rõ ràng: “Vị thất thiếu phu nhân thể gả cửa, lúc đó là ngươi đích dâng tấu xin chỉ ban hôn ?” Lời , sắc mặt Hầu phu nhân lập tức đổi.

… nếu thế, chuyện chẳng những là việc nhà, mà còn dính đến chuyện khi quân, trái thánh chỉ, tôn trọng mệnh vua.

Tạ Vân lạnh nhạt tiếp: “Nếu ngươi thật sự phân rõ trái, điều tra trắng đen, tiên cứ trị tội khi quân của ngươi .”

Tạ Vân chậm rãi nghĩ: “Nếu chỉ là chuyện giữa hai , ngươi , , rằng thể chuyện đó, vẫn lấy vợ, thì cũng đến mức chấp nhận . Trên đời , những quá để tâm chuyện cũng ít. nếu là lừa dối, thì .”

“Giờ hai cách… ” Nàng tiếp, ánh mắt bình tĩnh nhưng thiếu phần uy nghiêm.

“Một là bản cung triệu cung, khuyên bảo cho rõ ràng. Hai là bản cung trực tiếp hạ chỉ, hôn sự xem như hủy bỏ.”

Nói , Tạ Vân nhướng mày, xuống Hầu phu nhân đài, mỉm : “Xem ngươi chọn thế nào.”

Hầu phu nhân căn bản chọn. Chỉ là một ả tiện nhân thấp hèn, dựa sống yên lành?

Thấy giờ lành sắp đến, mà Hoàng hậu vẫn lay chuyển, Hầu phu nhân cũng bắt đầu sốt ruột, rốt cuộc đem hết những lời giấu trong lòng, kiềm hết ..

trong lòng bà cũng chỉ cảm thấy, con dâu thứ bảy là kẻ thất đức, đáng trừng phạt, còn khiến con trai út của bà cả ngày buồn bực vui, đó mới thật sự là tội to lớn.

Con trai út của bà là một như bậc quân t.ử, phẩm hạnh đoan chính, cưới con dâu như thế, gọi là tổ tiên nhà nàng hiển linh phù hộ mới đúng.

Với một như thế mà còn dám buông thả dâm loạn, thì quả thực là đáng c.h.ế.t. Đang mải mê chìm trong suy nghĩ, bà chợt Tạ Vân cao chậm rãi cất lời: “Ngươi nên hiểu rằng, cái gọi là ‘thất đức’, so vẫn còn nhẹ hơn tội danh g.i.ế.c .”

Một cái là vấn đề đạo đức, cái còn là phạm pháp, hai chuyện khác , thể đ.á.n.h đồng.

Hầu phu nhân nào điều , liền vội vã biện hộ: “Thần chỉ là báo tang, để xóa tên nó khỏi gia phả, cho nó tiếp tục ở bên chăm sóc cho lão Thất.”

Ý là vứt bỏ phận con dâu, nhưng vẫn giữ để phục vụ.

Tạ Vân nhướng mày, chậm rãi : “Vậy thì ngươi mua một con hầu lớn tuổi về, đặt bên cạnh , chẳng cũng là giống ?”

nếu chỉ cần ở bên cạnh bầu bạn, thể công khai chuyện gì khác, thì tìm một đại nha vẫn dễ xử lý hơn nhiều so với cô con dâu thứ bảy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-43.html.]

Cùng lắm là sợ phận đủ, ảnh hưởng danh tiếng của Thất công t.ử.

Quả nhiên, Hầu phu nhân mở miệng, đúng là lo ngại điều đó thật.

Tạ Vân thêm gì nữa, chỉ bảo bà về suy nghĩ kỹ , vài ngày hãy dâng trình .

Mà tờ còn tới, thì đến ngày tổ chức sinh nhật một tuổi cho ba đứa trẻ.

Tạ Vân thoáng xuống phía , ánh mắt dừng nơi Trung Dũng Hầu phu nhân, thầm nghĩ: Mấy ngày gặp, trông bà tiều tụy thêm vài phần. Xem dạo vì chuyện đó mà chẳng yên .

Tạ Vân cũng thể mở miệng về chuyện . Nếu chỉ vì vấn đề trinh tiết mà nàng xử phạt Hầu phu nhân, thì sẽ bao khác cũng vì chuyện tương tự mà kết tội đến c.h.ế.t.

thấp thì lúc nào cũng khắt khe hơn một bậc, càng nghiêm khắc, mới cảm thấy để lộ điểm yếu cho bắt .

Sau buổi tiệc rượu mừng trăng tròn, chỉ đến hai ngày , Hầu phu nhân tìm tới cửa.

Tạ Vân chỉ nhàn nhạt mời bà , cho dâng và điểm tâm, xem Hầu phu nhân suy nghĩ kỹ, rốt cuộc giải quyết như thế nào.

Hai trò chuyện dăm ba câu, Hầu phu nhân bắt đầu uyển chuyển bày tỏ ý định của .

thì bà vẫn xin phép để báo tang nàng dâu thứ bảy, thì cũng tha thiết tình cảm lắm, nào là chỉ thủ tục báo tang thôi, chứ thật sự lấy mạng , vẫn sẽ đối đãi với nàng như con gái ruột, t.ử tế, .

Tạ Vân thì đến một dấu chấm câu cũng tin nổi lời đó. Bị phiền đến chán, nàng mới lạnh lùng : “Chưa bao giờ chuyện chỉ một bàn tay vỗ mà phát tiếng, nếu định xử phạt nữ nhân, thì nam nhân cũng thể tránh khỏi.”

Tạ Vân cúi , xuống Hầu phu nhân bên , mỉm : “Hay là, bà đem tên mấy nam nhân báo lên luôn , để cùng báo tang một lượt. Như , khi còn dễ bàn hơn đấy.”

Mấy nam đó, là chồng Hầu phu nhân thì cũng là cháu đích tôn của bà , thể nỡ bỏ ?

Vội vàng : “Chỉ cần xử lý con tiện nhân , mấy nam nhân đều là nó dụ dỗ, mới hư hỏng như .”

Tạ Vân mà chỉ cạn lời. loại chuyện gia đình kiểu thể phớt lờ. Đến lúc đó, nếu Hầu phu nhân thật sự kìm , lao đ.á.n.h c.h.ế.t , thì ai cũng ngăn nổi.

“Gọi thất thiếu nãi nãi đến đây.” Tạ Vân ghé tai Thạch Lựu dặn nhỏ, đó xoay trong nội thất.

Nàng chẳng buồn tranh cãi thêm với Hầu phu nhân gì nữa. Đây là kiểu luôn nghiêm khắc với khác, nhưng dễ dãi với bản , bao nhiêu cũng như đàn gảy tai trâu.

Tạ Vân trở điện , chơi đùa với ba đứa trẻ một lúc. Vừa thấy nàng xuất hiện, ánh mắt cả ba lập tức sáng rỡ lên.

Mỗi đứa đều khúc khích, ào ào lao lòng nàng.

Ngay cả con heo nhỏ cũng chịu thua, vung bốn cái chân ngắn ngủn, phi thẳng vòng tay chủ nhân.

Bảo Châu chẳng chịu nhường, lập tức đẩy heo nhỏ sang một bên để chiếm lấy vị trí nhất.

Thanh Lưu là đứa tròn trịa lanh lẹ, cũng nhanh ch.óng chen một bên. Trong khi Minh Châu lững thững tới cùng, bất ngờ phát hiện vòng tay mẫu hậu chật kín, chẳng còn chỗ trống.

cô bé cuống, chỉ mỉm vui vẻ, khéo léo cúi , chui qua khe hẹp giữa hai đứa em nhỏ để lách lòng .

Lần nào cũng , cô bé luôn cách len … và từng thất bại.

Hai đứa nhỏ còn lừa. Mỗi đều tưởng đến chiếm chỗ, nhưng thực tế chứng minh, đến vẫn luôn phần.

Tạ Vân ôm cả ba đứa lòng, đưa tay xoa đầu heo nhỏ, đó vận hết sức, một nhấc bổng cả ba đứa nhỏ lên.

Mỗi như , ba bé con đều hét lên phấn khích, tiếng vang rộn cả gian phòng. Trò chơi là trò các bé thích nhất.

Bởi vì ngoài Tạ Vân và Quý Cảnh Lẫm , chẳng ai dám chơi với bọn trẻ mật như thế. Được mẫu hậu cưng chiều đến thế, dù chỉ là một cái nắm tay, đối với chúng cũng là niềm vui gì sánh .

Tạ Vân lượt hôn nhẹ lên trán từng đứa, tiếng ba bé con lanh lảnh gọi “mẫu hậu” bằng những giọng non nớt, ngọt ngào như mật, đủ để tan chảy bất kỳ trái tim nào.

Nhìn các con ríu rít như , trong lòng nàng cảm thấy muộn phiền đều tan biến, chỉ còn những điều nhất đời.

“Hoàng hậu nương nương, Thất thiếu nãi nãi của phủ Trung Dũng hầu đưa đến, đang chờ bên ngoài xin yết kiến.”

Thạch Lựu bước lên, cúi đầu khẽ bên tai Tạ Vân.

“Được , bổn cung . Ngươi sắp xếp cho nàng nghỉ tạm .” Tạ Vân ngoái đầu căn dặn, trong lòng vẫn đang cân nhắc, rốt cuộc nên xử lý chuyện mới .

 

 

Loading...