Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 42

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:37:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AJYX97Iug

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ăn Tết xong là một phen tất bật mệt mỏi, đến khi lấy tinh thần thì trời cũng bắt đầu ấm dần.

Người vẫn "nước sông xuân ấm, vịt là kẻ đầu tiên ", Tạ Vân cảm thấy câu sai chút nào. Nàng còn đang khoác áo lông cừu dày cộp, trông chẳng khác gì một con gấu, thì trong Ngự Hoa Viên, mấy con tiểu tiên hạc nuôi bắt đầu lượn quanh mép nước, nóng lòng tung cánh.

Đây là lứa hạc non mới nuôi. Mấy đôi hạc già lông xơ xác, còn thần thái, đều chuyển sang khu chuồng nuôi mèo ch.ó để dưỡng già.

Chuyện cũng xem như một cảnh sắc trong Ngự Hoa Viên, là “gương mặt đại diện cho nhan sắc” của hoàng cung .

Tạ Vân đẩy xe nôi đến gần, ba đứa trẻ xếp hàng bên trong, thấy những con hạc trắng thì lập tức vui vẻ hẳn lên, ríu rít như chim, náo nhiệt thôi.

Đám nhỏ thích động vật nhỏ, thấy là thể ngoan ngoãn yên cả một canh giờ.

Mà nàng thì bên cạnh, con ... tiểu hạc suốt một canh giờ.

Hơn hai tháng tuổi, lũ nhỏ lớn hơn nhiều so với khi mới sinh, cũng lanh lợi hơn hẳn.

Đã thể hiểu lớn chuyện, thậm chí còn chu miệng với .

Nếu lúc nào cũng phun bong bóng nước miếng thì càng đáng yêu bao.

Riêng tên tiểu t.ử Thanh Lưu , suốt cả ngày mà vận động duy nhất chính là… phun bong bóng.

Không giống hai tỷ tỷ, suốt ngày chân tay múa may loạn xạ, một khắc chịu yên.

“Ngoan nào.” Tạ Vân trêu đùa Thanh Lưu, đồng thời Thạch Lựu bẩm báo những chuyện thường nhật trong cung.

Một lúc , Tạ Vân xua tay hiệu rằng đủ.

Ngày qua ngày, cuộc sống cứ thế trôi, xuân đến hạ, thu qua thì nghênh đông.

Bọn nhỏ từ chỗ học lật theo Quý Cảnh Lẫm, đến học , đó là học bò. Tất cả đều công lao của vị hoàng đế , khác gì một ông bố "hết vì con".

Cũng khiến Tạ Vân tự "lên lớp", hiểu rõ cái gọi là: "Hoàng đế vội, nhưng thái giám sốt ruột", thật cũng đúng, bởi vì hoàng đế nhà nàng chính là sốt ruột nhất.

Ba đứa nhỏ đó vững vàng, còn Quý Cảnh Lẫm thì ở bên cạnh giảng dạy xoay , dạy đến mấy ngày liền, đối phương thì cứ thờ ơ, chỉ vỗ tay như thể tán thưởng màn biểu diễn kỹ thuật.

Mà đến lúc sắp , Tạ Vân còn vội dạy bọn trẻ gọi “mẫu hậu”, thì Quý Cảnh Lẫm sốt ruột dạy bọn chúng gọi “phụ hoàng”.

Không cùng ba cái tiểu bảo bối luyện bao nhiêu “phụ hoàng”, cuối cùng bọn trẻ mới chịu học theo mà gọi “mẫu hậu”.

đấy, chính là vô lý như

Cái gì càng dạy thì càng chịu học, mà dạy thì tự dưng bật một cách ngẫu nhiên.

Tạ Vân đến giờ vẫn còn nhớ rõ, cái khoảnh khắc đầu thấy tiếng gọi “mẫu hậu”, nàng mừng đến mức bật dậy, ôm chầm lấy Bảo Châu xoay tròn vòng vòng giữa phòng, phấn khởi kể xiết.

Chớp mắt một cái, ba đứa nhỏ tròn một tuổi, sắp đến lúc tổ chức tiệc thôi nôi cho cả ba.

Sáng sớm lôi cả ba đứa dậy, mà việc hề dễ dàng. Tuy bọn nhỏ còn bé, nhưng cái tính lười rời giường thì cố chấp chẳng thua gì lớn.

thì chỉ cần cái ăn, chăn ấm nệm êm, thì bảo chúng dậy thế nào cũng chẳng chịu.

Sáng nay cũng , mới canh năm b.ú xong một bình sữa, trời sáng là dậy , thế mà đứa nào cũng lười biếng nhúc nhích.

Mỗi đứa ôm lấy cái chăn, tay nhỏ nhắn níu c.h.ặ.t chịu buông, cứ như sợ ai giật mất kho báu.

Tạ Vân bên mép giường, dỗ ngọt ngào dỗ dành: “Dậy nào, dậy nhanh nào, hôm nay món thịt thơm lừng , còn bánh sủi cảo tôm trong suốt, cả mấy con heo nhỏ các con thích ăn nữa đó~”

Bảo Châu rõ ràng động lòng, đầu ló khỏi chăn một chút, như thể dậy. ngay lúc Tạ Vân còn kịp vui mừng, con bé chui tọt trong chăn như từng chuyện gì xảy .

Tạ Vân dở dở , đành dùng đến "đòn sát thủ": “Nhìn xem cái gì đây nào?”

Kẹo đậu phộng… là loại nàng đổi từ hệ thống, chỉ ngọt nhẹ, còn tác dụng tăng cường miễn dịch.

Những viên kẹo nhiều màu sắc xếp đầy trong một chiếc lọ thủy tinh, lấp lánh ánh sáng khiến thôi cũng thấy động lòng. Nàng tin ba đứa nhóc dụ nổi!

đúng là... dụ thật.

Ba đứa từng ăn, thế là chẳng mặn mà gì.

Tạ Vân hết cách, đành tự nhét một viên kẹo miệng, để bọn nhỏ tận mắt thấy và cảm nhận sự ngọt ngào tuyệt diệu .

Quả nhiên, ánh mắt Bảo Châu lập tức sáng rực, cái ngon quá , ngọt lịm, mềm dẻo, nhai lên cứ như mây bay trong miệng. Cô bé thích!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-42.html.]

mà... trong miệng đường, còn đang cuộn trong chăn ấm, bên cạnh giọng mẫu hậu dịu dàng nhẹ nhàng ru ngủ, cuộc sống thế , ai mà rời giường chứ?

Tạ Vân hết lời dỗ dành suốt nửa ngày, đứa nào chịu dậy, khỏi cũng nàng bực.

Quay đầu về phía Quý Cảnh Lẫm đang một bên khẽ, nàng liếc mắt cảnh cáo, tức giận : “Đừng đó mà nữa, nghĩ cách mau lên! Không thì đừng trách nổi bão.”

Quý Cảnh Lẫm nhướng mày, tuy chút nỡ đào hai cô công chúa dậy, nhưng hoàng t.ử thì… thật sự chẳng đau lòng chút nào.

Hắn bước nhanh lên giường, một tay lôi thẳng Thanh Lưu khỏi ổ chăn. Trong nhà hệ thống sưởi “long khí” định, trắng là chẳng lạnh chút nào. Đám nhóc rõ ràng chỉ đang nũng thôi.

Thanh Lưu kéo khỏi chăn còn ngẩn ngơ, hai tỷ tỷ vẫn còn cuộn ấm trong chăn, chỉ lôi chịu gió lạnh?

Bĩu môi, thấy ánh mắt nghiêm túc của Quý Cảnh Lẫm, nhóc nhịn nổi, môi run run nữa, “ao —-” một tiếng toáng lên.

Quý Cảnh Lẫm đưa tay nhéo nhéo gương mặt tròn trịa mềm mềm của con trai, động tác thuần thục mà nhanh nhẹn quần áo cho nhóc.

Cái thằng nhóc từ nhỏ là kiểu “sấm to mưa nhỏ”, tiếng thì ầm trời mà thật gì nghiêm trọng, khả năng tự điều tiết cực kỳ mạnh.

Nếu ngoài dự đoán, bao lâu nữa sẽ vui vẻ toe toét ngay thôi.

Quả nhiên, lúc đang mặc quần áo, chỗ chọc nhột Thanh Lưu, nhóc liền phá lên khanh khách, mãi ngừng .

Tiếng lan sang cả Bảo Châu, khiến cô bé cũng bật dậy, tiếng tỉnh cả ngủ. Tạ Vân tay mắt lanh lẹ, thừa dịp túm cô bé dậy luôn, bắt đầu mặc quần áo khi cô bé cuộn tròn trốn trong chăn nữa.

Chỉ còn Minh Châu vẫn nguyên, nó thì cảm thấy buồn chán gì, trái còn vui vẻ đó xem trò của , mặt mày hớn hở.

Chờ khi ba đứa nhỏ đều chuẩn xong xuôi, ánh mặt trời lên khá cao, ánh nắng mùa đông ấm áp chiếu khắp mặt đất.

Ba nhóc con , lúc gọi dậy thì đúng là như đ.á.n.h giặc, nhưng một khi rời giường , giống như ba chú thỏ nhỏ mở dây cương, ríu rít vui đùa, tung tăng chạy loạn khắp sân.

Có điều, chân còn vững, cứ chạy vài bước là “bụp” một cái, ngã sấp như ba con rùa nhỏ lật mai, tròn vo thành một cục, ú ụ đó bò dậy nổi.

Tạ Vân ba củ cải nhỏ vui sướng khám phá khắp nơi, trong lòng cũng thấy ngọt ngào, cảnh tượng như đúng là khiến cảm thấy cuộc sống thêm mấy phần thi vị.

Cười nhẹ một cái, thấy yến hội phía chuẩn gần xong, Tạ Vân mới để nhũ mẫu nắm tay từng đứa trẻ, chậm rãi dắt ba đứa cùng về phía T.ử Thần Điện.

Nơi chuyên tổ chức các loại yến hội trọng đại, nên bài trí đương nhiên chú trọng. Vừa trang nghiêm thể hiện khí phái hoàng gia, chút tính giải trí, tránh để khí trở nên quá mức nghiêm túc, khiến khác thấy ngột ngạt.

Tạ Vân dẫn theo ba đứa nhỏ, cùng Quý Cảnh Lẫm sánh bước tiến đại điện.

Theo tiếng truyền lanh lảnh của thái giám, đám tông và trọng thần phía đều dậy hành lễ.

Lúc thần sắc của Quý Cảnh Lẫm khác hẳn thường ngày, hiện lên vẻ uy nghiêm hiếm thấy, giống hệt dáng vẻ khi nàng mới đầu gặp năm xưa.

Cái vẻ lạnh lẽo , như gió rét đầu đông lướt qua mặt. Lại giống như băng cứng rắn rỏi, khiến cảm thấy yên tâm vững chắc.

“Chúng ái khanh bình .”

Tạ Vân cũng mỉm nhẹ nhàng đáp lễ.

Ba cục bột tròn tròn tò mò quan sát đám phía , tiếng mùi thơm cùng tiếng heo “hừ hừ” truyền tới, cả ba lập tức như nổi điên, ríu rít chạy lạch bạch giữa đám đông.

Chúng cái một chút, sờ cái một cái, sợ là gì.

Tạ Vân cũng ý gọi bọn chúng về, nhưng cảm thấy để bọn nhỏ mạnh dạn một chút cũng tệ, còn đang lưỡng lự thì cả ba chạy tới khu thú chơi mất , khanh khách, vô cùng vui vẻ.

Nhìn thấy bọn trẻ vui vẻ đến thế, Tạ Vân cũng đành lòng ngăn . Cứ để chơi , bởi tương lai còn dài, bọn chúng đều quanh quẩn trong cung cấm , chẳng mấy cơ hội thấy ngoài.

“Quý phi phụ trách tiếp đón các phi tần, đây là gia yến, cần quá câu nệ lễ nghi. Ăn ngon, chơi vui mới là chính sự.”

Quý phi thanh thúy đáp, nhẹ nhàng cúi : “Hoàng hậu nương nương cứ yên tâm, chỉ dạy của , chúng thần tất nhiên sẽ... phá lệ một .”

Tạ Vân khẽ cong môi , đưa mắt về phía các nam nữ tông thất, đám mệnh phụ phu nhân bên cạnh. Những , nàng gặp ít, thì cũng nhiều, nhưng đều là những gương mặt quen thuộc.

Lúc , ai nấy đều vui vẻ, dáng vẻ thầm lén toan tính, giở thủ đoạn lúc mặt nàng là thế nào.

Nhân sinh trăm vẻ, chỉ vỏn vẹn đến hai năm ngắn ngủi, Tạ Vân thấu ít chuyện đời xoay vần biến chuyển.

Chỗ càng địa vị cao, trong gia tộc phát sinh đủ loại sự tình càng ly kỳ cổ quái, khiến ngoài cũng trố mắt há mồm, đến tiểu thuyết cũng chẳng dám bạo tay đến thế.

Lấy chuyện của Trung Dũng hầu phủ ví dụ . Mấy ngày , chính Hầu phu nhân còn nước mắt nước mũi đầm đìa chạy tới, một hai khăng khăng trình báo hoàng cung, tiểu nhi t.ử của bà e là sống nổi nữa.

Mà mấu chốt là, cái sắp c.h.ế.t , đang tung tăng chạy nhảy ngoài sân, ngay cả dấu hiệu bệnh cũng chẳng .

 

 

Loading...