Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:37:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nuôi một đứa trẻ sẽ đem cảm giác hạnh phúc, nhưng nuôi đến ba đứa nhóc cùng lúc… thì cuộc sống lập tức biến thành gà bay ch.ó sủa, chẳng chút yên nào.
Đặc biệt là hai đứa lớn hơn, tính tình vô cùng mạnh mẽ, hành động đều theo ý chúng mới .
Rõ ràng đôi mắt còn mở nổi, mà bắt đầu kén chọn b.ú sữa. Nhất định là sữa của Tạ Vân, b.ú thì lóc ăn vạ. Còn hai v.ú nuôi trắng trẻo, sữa đầy như bò sữa, thì chúng liếc mắt còn chẳng thèm liếc.
vấn đề là, Tạ Vân đủ sữa.
Ngực tuy thì nhỏ, ai ngờ thực tế thì khô cạn, sữa còn đủ một đứa b.ú, chứ đừng là ba.
Lý thì, hai đứa nhỏ thậm chí còn rõ mặt nàng, thể nhận nàng là để nhất quyết đòi b.ú?
Ấy mà, thật kỳ lạ, chúng nhận , như thể trời sinh một sợi dây liên kết vô hình giữa và con.
Một loại cảm giác hạnh phúc đặc biệt lặng lẽ bao quanh lấy nàng, tràn đầy ấm áp.
Cái loại cảm giác khiến cả thể xác lẫn tinh thần đều lấp đầy, thỏa mãn... là một cảm xúc mà cả đời nàng từng trải qua.
Nhìn hai tiểu công chúa đói đến mức ngừng, còn tiểu hoàng t.ử thì ăn no ngủ kỹ, trong lòng v.ú nuôi, mắt lim dim chuẩn ngủ say.
Tạ Vân và Quý Cảnh Lẫm liếc , bất đắc dĩ nhỏ: “Hay là... để ngự y kê thêm ít t.h.u.ố.c lợi sữa nữa?”
Quý Cảnh Lẫm chau mày, tỏ rõ vẻ tán đồng: “Trẫm cẩn thận hỏi . Bọn trẻ sơ sinh mỗi canh giờ đòi b.ú một , ngày lẫn đêm đều như thế. Như thì quá hại cơ thể, thể ngươi chịu nổi .”
Ban ngày thì còn đỡ, nhưng đêm đến mà cứ như thì thể lực tiêu hao, sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe.
Tạ Vân c.ắ.n răng, tiếng nào, lén lấy viên "Vượng Nhũ Đan" mà hệ thống cho, nuốt xuống.
Viên đan quảng cáo là khiến sữa phun như suối, hiệu quả ngang bò sữa trưởng thành.
Còn đợi ngự y bưng t.h.u.ố.c tới, Tạ Vân cảm thấy trướng đau chịu nổi. Một loại cảm giác tê nhức, ngứa râm ran như kim châm nhanh ch.óng lan khắp n.g.ự.c. Cảm giác ... còn khó chịu hơn lúc sinh con!
Hơn nữa, cứ cách hai canh giờ bà v.ú đến xoa bóp bụng cho nàng. Cái loại đau đớn tưởng như c.h.ế.t sống , mỗi nghĩ đến cũng khiến rùng . Mà kỳ lạ , những điều … thậm chí còn khó chịu hơn cả lúc vượt cạn.
Ôm Đại công chúa lòng, Tạ Vân tiểu cô nương bé xíu nhăn nhúm như con mèo con, đôi tay nhỏ co quắp, miệng thì chu chu cố sức mút sữa, nước mắt nàng lập tức rơi lã chã xuống chăn gấm. Một thứ cảm xúc thể gọi tên dâng lên trong tim. Cảm giác huyết mạch tương liên, như một sợi dây vô hình thắt c.h.ặ.t giữa và con, khiến thể kìm lòng. Ấm áp. Yêu thương. Và hạnh phúc đến mức ngỡ ngàng.
Quý Cảnh Lẫm thấy nàng bỗng rơi lệ thì hoảng hốt như gà mắc tóc: “Làm ? Con c.ắ.n nàng ? Để trẫm xem xem...”
Tạ Vân khẽ lắc đầu, gì, chỉ ôm c.h.ặ.t lấy con gái, ngắm đôi môi nhỏ xíu mút mút ngừng, bất giác bật trong nước mắt.
“Ngươi , con bé mút giỏi ghê. Cái miệng nhỏ mút một cái là sữa liền chảy bụng.”
Nàng , đôi mắt lấp lánh ánh nước, như thể thế gian chẳng còn gì thể khiến nàng sợ hãi nữa.
Quý Cảnh Lẫm cũng cúi gần, cùng nàng đứa bé nhỏ xíu trong lòng: “ thật. Người đúng là kỳ diệu. Mới sinh b.ú, uống sữa. Một chút cũng chậm trễ.”
Hai cứ thế đó, chỉ để chuyện về bộ dạng của mấy đứa nhỏ, từ khuôn mặt giống ai, mũi ai cao hơn, tai ai xinh hơn... mà suốt cả một canh giờ dứt.
Cho đến khi hai tiểu công chúa b.ú no, ngoan ngoãn trong khuỷu tay , ch.óp mũi hít thở phập phồng đều đều, ngủ một giấc ngon lành.
Lúc , Tạ Vân và Quý Cảnh Lẫm mới chịu yên lặng, ai thêm gì, chỉ lẳng lặng ngắm hai đứa bé, như thể cả thế gian đều ngừng xoay.
Một hồi thật lâu , Tạ Vân mới bất đắc dĩ liếc mắt , nhỏ giọng nhắc: “Ngươi… còn đến T.ử Thần Cung ?”
Quý Cảnh Lẫm lúc mới sực tỉnh, như mộng du xong mới nhớ chính sự. Thì từ nãy đến giờ, lãng phí cả một đống thời gian chỉ để… một cha si mê ngắm con.
…
Sau khi tiễn Quý Cảnh Lẫm rời , Tạ Vân một giường. Bên cạnh nàng là ba chiếc ổ nhỏ, trong đó ba tiểu bảo bối đang nắm c.h.ặ.t bàn tay nhỏ xíu, ngủ say như những con mèo c.o.n c.uộn trong ổ.
Cơn buồn ngủ dường như thể lây lan, cũng thể là do nàng thật sự quá mệt . Mới các con một lát, mí mắt nàng bắt đầu nặng trĩu, lờ mờ lúc nào .
Vừa mới sinh con xong là lúc cơ thể yếu ớt nhất. , dễ nhạy cảm với từng tiếng động của con. Dù đang , nhưng chỉ cần thấy tiếng xào xạc nhỏ, Tạ Vân cũng lập tức tỉnh ngay.
Cứ như thế trôi qua ba ngày, quầng mắt mắt nàng sậm đen rõ rệt, cả mệt mỏi rã rời. Ngày lẫn đêm đều một giấc ngủ trọn vẹn, khiến nàng thật sự bắt đầu cảm thấy kiệt sức.
Mấy bà v.ú ít còn thể phiên nghỉ ngơi. Còn nàng thì một chăm hai bé, mỗi cho b.ú mất gần hai mươi phút, hai đứa là mất bốn mươi phút.
Một đêm cho b.ú bốn , cộng là hơn ba canh giờ chỉ để cho ăn.
Mà lớn... thể giống trẻ con, cứ nhắm mắt là ngủ chứ.
mà... đó là con sinh , dù mệt mỏi đến , lóc bao nhiêu, thì cũng thể bỏ mặc, càng thể giao cho khác chăm bộ.
Chưa kể, còn tã liên tục. Vừa ăn xong tè, tè xong ị, xong xuôi tiếp tục đói.
Nửa đêm, thấy tiếng rên rỉ khe khẽ của con, Tạ Vân thật sự còn sức mà dậy nổi nữa. Nàng chỉ đành gọi Thạch Lựu tới, nhờ ôm đứa nhỏ , đặt lên n.g.ự.c nàng để b.ú.
Bản nàng vẫn đang lơ mơ trong cơn buồn ngủ, cũng còn sức mà để ý kỹ càng nữa. Những việc như canh chừng để con sặc, che kín mũi, đè trúng… nàng đành giao hết cho Thạch Lựu.
Sau khi sinh con, cơ thể vốn yếu, cộng thêm thiếu ngủ liên tục, dù lúc đứa nhỏ đang b.ú sữa, nhưng nàng vẫn thể .
Thậm chí còn ngủ say, giấc ngủ sâu và ngon hơn cả thời gian m.a.n.g t.h.a.i .
Đến lúc , chuyện mới còn cảm thấy quá gian nan như ban đầu nữa.
Thời gian đầu khi sinh, ngay cả Quý Cảnh Lẫm cũng gần như chịu nổi. Ban đêm tiếng trẻ con quấy rối, khiến ngủ yên; ban ngày thì tinh thần uể oải, việc chẳng . dần dà, khi quen với âm thanh của bọn trẻ, thể ngủ ngon như thường, cứ thế mà giữa tiếng oa oa.
Điều duy nhất khiến thấy vui mừng, là ba đứa nhỏ từng ngày từng ngày đều đổi rõ rệt. Từ những nhóc con đỏ hỏn, nhăn nhúm như mấy chú khỉ con mới lọt lòng, giờ trở nên trắng trẻo, mềm mại và thơm tho. Mắt to tròn đen lay láy, một cái là khiến cảm thấy vui vẻ trong lòng.
Ba đứa trẻ cũng đặt tên, lượt là Quý Thanh Khê, Quý Thanh Huy và Quý Thanh Lưu.
Nhũ danh thì gọi lượt là Minh Châu, Bảo Châu, và Thanh Lưu.
Tạ Vân vốn định đặt cho tiểu hoàng t.ử một cái tên gọi ở nhà thật đáng yêu, nhưng Quý Cảnh Lẫm đồng ý. Cuối cùng nàng cũng lười tranh cãi thêm, thì càng chẳng buồn suy nghĩ nhiều, trực tiếp lấy luôn tên chính nhũ danh cho xong chuyện.
Ngoại trừ một vài cận thể gọi thẳng tên, những khác chỉ phép gọi là Đại hoàng t.ử. Đã thế thì tên gọi ở nhà cũng chẳng còn quan trọng gì nữa.
Tạ Vân tiểu Thanh Lưu — cái đứa ăn ngủ suốt ngày như thể chẳng lo nghĩ gì — cảm thấy quả thực... cũng đúng, nhũ danh cũng mấy quan trọng.
Tiểu t.ử lớn nhanh đến kinh . Lúc mới sinh là đứa nhỏ và gầy nhất trong ba đứa, mà giờ vượt cả hai tỷ tỷ. Trắng trẻo, bụ bẫm, đôi mắt thì lúc nào cũng lim dim như ngủ tiếp.
Nằm yên một chỗ mà tay chân cứ vung vẩy loạn xạ, một khắc nào chịu ngoan ngoãn im.
Đến khi hơn hai mươi ngày tuổi, tiểu t.ử càng lúc càng lợi hại — tỉnh dậy là chịu yên, cứ bò quanh phòng xoay vòng vòng, như thế mới thấy vui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-36.html.]
Những sợi dây trang trí lấp lánh, ánh sáng rực rỡ là thứ mê nhất, đặc biệt là mấy chuỗi hạt pha lê treo cao, ánh nến phản chiếu, lấp lánh đến ch.ói cả mắt.
Hắn cứ chằm chằm rời mắt, thậm chí còn đưa tay túm lấy. Có điều tay còn yếu, chẳng tí sức nào, với tới là bắt đầu cáu, um lên. là tính tình lớn thật. Hắn khác biệt so với hai tỷ tỷ dịu dàng ngoan ngoãn.
Lúc đầu Tạ Vân còn lo, đứa nhỏ trắng trắng mềm mềm như cục bột, ai đến cũng thể bắt nạt, liệu chịu nổi khổ ?
Không ngờ , phân biệt , ai đều cách phản ứng riêng. Như thì nàng yên tâm .
Nói thẳng thì, nếu nàng sinh thêm nữa, hoặc sinh muộn, thì đứa nhỏ chính là kế vị. Mà với một đứa bé mang trọng trách như , tính cách là điều vô cùng quan trọng. Không thể quá mềm yếu, nhưng cũng quá nóng nảy.
Ở cữ tròn một tháng, tắm gội, gội đầu, thỉnh thoảng chỉ lau bằng lá ngải cứu, đến mức nàng cảm giác như sắp mọc lông đến nơi. May mắn là ngày mai hết tháng , quãng thời gian chịu đựng cuối cùng cũng qua.
Phấn khởi đến mức giường cũng ngủ , nàng cứ lăn qua lăn , sang thì thầm với Quý Cảnh Lẫm: “Ngày mai đến Ngự Hoa Viên một chuyến, xem thử mấy quả hồng đỏ của thế nào .”
Nàng thèm mấy trái hồng đó lâu lắm , tiếc là đến giờ vẫn ăn.
Cây hồng là cây cổ thụ trăm năm tuổi, từ thời tiền triều truyền . Tán lá um tùm xanh , quả nhiều, nhưng trái nào trái nấy to tròn, đặc biệt ngọt và thanh.
Chỉ cần hái một quả xuống, khẽ chọc thủng lớp vỏ mỏng, nhẹ nhàng hút một cái là phần thịt bên trong trôi hết miệng. Mang theo vị ngọt thanh mát lạnh, cảm giác y như đang ăn một muỗng kem trong mùa hè, sảng khoái đến tận tâm can.
Càng nghĩ đến càng thấy thèm, thành thể nào ngủ nổi. Tạ Vân cứ mở trừng trừng đôi mắt đen láy trong bóng tối, tha hồ mơ mộng về những ngày tháng sắp tới.
…
Sáng hôm tờ mờ sáng, nàng lồm cồm bò dậy, mang theo hai quầng thâm to tướng mắt. tinh thần thì vô cùng hăng hái, cứ như lao ngoài chạy một mạch ba trăm vòng, xả hết nỗi bức bối suốt tháng trời “nhốt trong l.ồ.ng”.
Một tháng chỉ quanh quẩn trong tẩm cung, đúng là chịu hết nổi . Nghĩ mà thấy phục Quý Cảnh Lẫm, ở bên nàng suốt từng ngày, thế mà vẫn chê nàng mùi sống lâu gội đầu!
Sau khi đắm trong một bồn nước hoa thơm ngát, ăn sáng với mấy món đơn giản thường ngày, Tạ Vân thể chờ đợi thêm nữa mà bước nhanh ngoài cung điện.
May mắn , thời tiết hôm đó cũng vô cùng , nắng ấm trải rộng khắp sân, trời xanh mây trắng, lấy một cơn gió lạnh nào lướt qua.
“Nhanh, quấn kín cho Hoàng t.ử và hai Công chúa, bế ngoài tắm nắng một chút!” Nàng hào hứng dặn dò. Vào mùa đông mà phơi nắng như thế , quả thực là một niềm hưởng thụ lớn.
Hôm nay cũng trùng ngày đầy tháng, vốn dĩ theo lệ thì ba ngày sinh là nghi lễ tắm và mắt, nhưng Tạ Vân cân nhắc thấy ba đứa trẻ vẫn còn yếu ớt, nên quyết định rầm rộ, cũng công khai với ai.
Đến hôm nay, khi sức đề kháng của bọn trẻ khá hơn, nàng mới yên tâm cho chúng gặp ngoài một chút.
Dù thì ở thời đại , việc chăm trẻ sơ sinh cực kỳ cẩn thận, sơ sẩy một chút là hậu quả khôn lường.
…
Lúc , Quý phi cũng dẫn theo mấy vị phi tần cận, lấy lý do là đến chúc mừng nàng.
Chuyện cũng dễ hiểu thôi. Nếu để lát nữa mới đến, e rằng bên ngoài sẽ đông nghịt , đến lúc đó Tạ Vân chân chạm đất, chắc gì thời gian một câu chuyện t.ử tế, đừng gì tới chuyện riêng tư.
Vậy nên Quý phi liền chủ động tới sớm, thể hiện tấm lòng, khéo léo khiến , bản nàng giống những kẻ tầm thường khác.
Tạ Vân đương nhiên là hoan nghênh, mỉm niềm nở mời . Mấy vị phi tần bước lập tức thu hút bởi hàng ổ chăn nhỏ bên cạnh nàng, nơi ba nhóc con đang ngoan ngoãn ngủ say.
Tất cả đều nén nổi ánh mắt ghen tỵ lẫn ngưỡng mộ, từng lời khen ngợi tuôn như suối, tiếc lời.
Tạ Vân xong, trong lòng vui sướng kể xiết. Được khen con cái thế còn sướng hơn ăn mật ong.
Dù miệng thì khiêm tốn bảo: “Chỉ là mấy đứa bé b.ú sữa thôi, gì mà khen, giờ còn cái gì rõ ràng cả.”
Quý phi liền đùa: “Nếu ngài thật sự thấy đứa nào khác gì mấy đứa khác, cảm thấy cần thiết... cứ giao cho thần , thần nhất định sẽ coi như châu báu mà nuôi nấng!” Nói , ánh mắt nhịn mà rơi lên ba đứa trẻ đang ngủ say. Càng càng thấy yêu thích rời mắt.
Càng là thứ thể , trong lòng càng như mèo cào, càng càng thấy thèm .
Ba đứa trẻ vẫn ngủ ngon lành, hề ảnh hưởng bởi đám đông đang vây quanh. Thế nhưng, ở bên cạnh ba cái ổ chăn nhỏ, một cái bọc nhỏ đột nhiên phồng phồng lên, còn khẽ động đậy.
Quý phi giật đến suýt nữa kêu thành tiếng, chẳng lẽ ba đứa, mà là… bốn đứa ?!
“Hừ hừ…” Ngay lúc nàng còn đang trợn mắt kỹ, thì bên trong đột nhiên vang lên tiếng… heo ủn ỉn.
Đang hoài nghi tai nhầm , thì liền thấy Tạ Vân quát khẽ một tiếng lạnh lùng: “Tiểu Hương! Ngươi mà dám đ.á.n.h thức , lập tức ném ngươi ổ ch.ó đấy!”
Tiểu Hương — con heo nhỏ thì run cầm cập, cái đuôi ngắn cũn dựng cả lên, lập tức dùng hết sức của bốn cái chân ngắn tũn, lặng lẽ bò về phía góc giường, cố gắng thu .
Nó oan uổng gì , bởi vì thật sự tiền án!
Từ lúc ba tiểu chủ t.ử đời, Tiểu Hương phục, suốt ngày phá bĩnh, cào loạn, đòi sự quan tâm như hồi xưa. Rõ ràng là “heo cưng một” trong lòng Tạ Vân, giờ thì ba nhóc con chiếm hết ánh hào quang, nó mà cam tâm ?
Nó từng đ.á.n.h thức bọn nhỏ dậy, khiến chúng tè luôn trong tã lót, còn cố tình hừ hừ to tiếng, mấy trò nó đều từng cả.
Tạ Vân tức bốc khói, hận thể trói nó mà đ.á.n.h cho một trận trò! Nó đang hành bọn nhỏ, mà là đang t.r.a t.ấ.n của bọn nhỏ đấy!
Sau mắng bao nhiêu , mới chút cải tà quy chính. Giờ thì cũng tranh giành sự sủng ái với mấy tiểu chủ t.ử nữa, nhưng sinh cái thói… thích cướp đồ!
Tiểu chủ t.ử đang b.ú sữa, nó cũng nhào tới b.ú ké một miếng.
Tiểu chủ t.ử quấn tã lót, nó cũng chui đầu vô đống tã đòi quấn , hừ hừ hiệu bọc nó luôn cho “công bằng”. Sau phát hiện bọc xong bất tiện, mới miễn cưỡng từ bỏ.
Nó cứ nhất định cùng đám nhỏ, ngủ cũng chen một đống. Thái độ sinh hoạt cứ như là... bạn cùng phòng chính hiệu.
chuyện cũng vô ích, từ một con heo từng hét như chọc tiết mỗi tắm, la ầm cả cung, giờ chủ động ngâm trong bồn cánh hoa, còn thơm phức mỗi ngày. Chưa hết, nó còn há mồm đòi… đ.á.n.h răng!
Cả đám trong phủ đều ngạc nhiên cảm thán, “Không lẽ con heo sắp thành tinh thật ?!”
Tạ Vân cũng thấy nó càng ngày càng ngoan, càng ngày càng đáng yêu, bây giờ còn nuôi chút tình cảm nữa kìa.
Thạch Lựu tủm tỉm bước lên, ôm nó từ giường em bé xuống, thuận tay thả xuống đất một cái, con heo nhỏ lập tức phóng vụt như một làn khói.
Heo cũng nhu cầu sinh lý của heo chứ, ví dụ như… tè với xổm đại.
Nó còn hổ nữa cơ, nhất quyết cho cung nhân hầu bên cạnh, luôn đòi dựng một tấm bình phong che mới chịu.
※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※
Tiểu Trư Trư (tự luyến mode): Ta siêu cấp đáng yêu! So với mấy tiểu chủ t.ử còn đáng yêu hơn gấp mười!