Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:35:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Suy nghĩ một hồi, Tạ Vân liền lựa lời, nửa thật nửa giả mà đáp: “Mơ thấy kiếp ư? Vậy chẳng khác nào hồn . Chỉ là thỉnh thoảng mơ thấy cảnh và ngài… ở bên nhưng theo cách khác. Có lẽ là ban ngày nghĩ nhiều quá, nên đêm đến mới mơ thấy thôi.”

Vừa , nàng tiện tay nắm lấy lỗ tai của con heo con lười ăn mê ngủ , giọng điệu nhẹ như gió thoảng, chẳng mấy phần nghiêm túc.

Con heo chẳng khôn lên mấy, đầu thì tròn vo, bụng thì càng tròn hơn, bốn chân ngắn tũn như trời sinh lười biếng .

Nghe nàng xong, Quý Cảnh Lẫm nghiêng về phía , ánh mắt sâu thẳm, ngữ khí mang theo chút dò xét dẫn dắt: “Ví dụ như… mộng thấy gì?”

Tạ Vân ngáp một cái, đưa tay xoa mũi, đến lúc mới vẻ chút hứng thú mà kể: “Hầy… ngài xem kỳ quái , m.a.n.g t.h.a.i , cái gì cũng mơ, mà vẫn mơ thấy…”

Nói đến đây, thần sắc nàng chợt ảm đạm hẳn xuống, c.ắ.n môi, giọng điệu mang theo chút thất vọng: “Trong mộng , một trận hỏa hoạn… lớn lắm…”

Nghe đến chữ “hỏa”, sắc mặt Quý Cảnh Lẫm lập tức cứng đờ .

Ký ức như dòng nước đổ về, khi đó đang bận rộn lo việc binh sự, lâu để mắt đến chuyện hậu cung.

Cũng chính lúc … mới để xảy tai họa.

Hắn khẽ thở dài, như thể mang theo nỗi hối hận từ tận đáy địa ngục, nặng nề vô hạn, dường như cũng chút buông lỏng: “Còn mơ thấy gì nữa?”

Tạ Vân lắc đầu: “Có một vài giấc mộng, tỉnh dậy là quên luôn, chỉ trận hỏa hoạn là quá mức kinh hoàng, khiến thần hoảng sợ trong lòng, nên mới nhớ rõ đến .”

Trong chốc lát, cả hai đều im lặng. Chỉ tiếng gió lùa qua hành lang, phát những âm thanh rít khẽ như đang huýt sáo.

“Nếu chỉ là mộng, thì hãy quên nó .”

Quý Cảnh Lẫm đưa tay khẽ chạm lên trán nàng, ánh mắt sâu thẳm, như ẩn giấu điều gì đó nàng thể đoán nổi.

Tạ Vân để yên cho , mỉm thản nhiên mở miệng: “Thần từng , c.h.ế.t cháy trong lửa mà còn mặc hồng y, cuối cùng sẽ hồn phi phách tán.”

“Tại ?”

Cổ họng khô khốc, lời như vụn vỡ, ba chữ ngắn ngủi như tiêu hao bộ sức lực.

“Vì c.h.ế.t trong oan khuất, oán khí quá sâu, quá hung tàn, đến mức trời đất cũng dung tha.” Tạ Vân chậm rãi, giọng mang theo ba phần như đùa giỡn, ba phần hờ hững chẳng để tâm.

Quý Cảnh Lẫm thì sắc mặt tái nhợt, còn chút huyết sắc.

Tạ Vân bất chợt nghiêng , cố tình đưa gương mặt sát mắt , đôi mắt long lanh chớp chớp, giọng nghịch ngợm: “Ngài cũng tin mấy lời quỷ thần như thế ?”

Quý Cảnh Lẫm khẽ mím môi, đáp.

Nói thật, khó chịu như , trong lòng nàng thấy vô cùng sảng khoái.

Trinh quý nhân vốn là nữ phụ trong truyện nữ chủ nghịch tập*, trèo lên cao thì cũng chẳng gì đáng trách. nguyên nữ chủ – Hoàng hậu – vô tội bao, cuối cùng nàng bức đến mức trở thành vai ác, xử lý như một pháo hôi, thậm chí còn chẳng tính là phản diện chính.

(*Nghịch tập: chỉ các nữ phụ “vượt mặt” nữ chính, thường dùng thủ đoạn để chiếm vị trí trung tâm câu chuyện.)

Đến lúc c.h.ế.t cũng cho c.h.ế.t yên lành, cùng Tiêu Thu Mính bắt tay, một kẻ thiêu c.h.ế.t nàng cho xong, một kẻ thì ngoài mặt lừa gạt, trong lòng hiểm độc.

Tóm , ai cho nàng kết cục t.ử tế.

Nói đến Tiêu Thu Mính, nàng chợt nhớ : Hai kẻ đó sung quân Tây Cương , giờ chẳng rõ sống c.h.ế.t thế nào?

Chẳng lẽ bám trụ ở đó, sống tiêu d.a.o tự tại ?

Như thì đúng là thể chấp nhận . Hôm nay vô tình nghĩ đến, nàng thấy ấm ức cho nguyên chủ.

Thời gian xuyên qua càng lâu, thể càng hoà hợp, cảm xúc của nguyên chủ, nàng càng dễ đồng cảm. Nghĩ , nàng định đến tối, lúc Quý Cảnh Lẫm tới, sẽ nhắc đến chuyện đó, để để mắt tới Tiêu Thu Mính một chút. Nếu tên đó chịu khổ, thì nàng sẽ thấy thoải mái hơn nhiều.

Ai ngờ liên tiếp mấy ngày, đều Vị Ương Cung, chọc cho Tạ Vân cứ trợn trắng mắt suốt.

Lúc cần thì tìm mãi , lúc cần thì cứ như ch.ó dính , mlem mlem ngay mặt nàng, phát hoảng lên .

Chỉ là, nàng cũng chẳng thời gian để giận dỗi chuyện đó lâu. Bởi vì phận Hoàng hậu mang theo trách nhiệm đặc thù, nàng bắt đầu sa một mớ hỗn độn kết quả rõ ràng.

Mùa hè tới , đều xu hướng ăn ít, giảm cân, thành lượng băng sử dụng càng tăng.

Kho băng tích trữ từ còn đủ phân cho ba cung chính như T.ử Thần Cung, Từ Ninh Cung và Vị Ương Cung, còn chia thêm cho bốn phi nữa, chia xong thì thật sự chẳng còn bao nhiêu.

Hoàng cung khác với những nơi khác, quy hoạch cực kỳ nghiêm ngặt, thứ đều theo khuôn phép. đồng thời, tường vây và ngõ hẻm trong khu phòng vô cùng rắc rối, lối cũng cản trở, chẳng thông suốt chút nào.

Gió thì , mà nóng thoát cũng chẳng đường, thế thì thật sự là đủ khiến ngất xỉu giữa ban ngày.

Đã thế, mấy ngày gần đây càng thêm oi bức, trời lấy một giọt mưa, dẫn đến ít cung nhân thể trạng yếu bắt đầu cảm nắng ngã bệnh.

Trong lúc cấp bách, nàng vội vã điều băng từ nơi khác về. trời nóng thế , còn chẳng rời khỏi phòng, gì đến chuyện chạy nơi xa lấy băng.

Thế là trong chớp mắt, cả kinh thành rơi cảnh “băng quý như vàng”, ánh mắt ai nấy đều dán c.h.ặ.t kho băng, chỉ chờ dịp phát tài.

Tạ Vân tức đến mức suýt lật bàn, lạnh một tiếng, sang đám phụ trách thu mua quát: “Nếu các ngươi đều , thì thôi . Chuyện băng tuyết , bổn cung tự nghĩ cách!”

Người quản việc thu mua quen lo liệu chuyện , cũng quá bất ngờ, lập tức cẩn trọng hỏi: “Hoàng hậu nương nương là định dùng tiêu thạch ?”

Đây cũng coi như là lệ cũ, nhưng là lệ của triều , chứ của triều hiện tại.

Tạ Vân gật đầu, mỉm đáp: “ . Nếu ngươi thì chuyện giao cho ngươi phụ trách.”

Hiện nay băng tích trữ chủ yếu là từ hồ Đại Minh, mùa đông xuống hồ cắt lấy từng khối lớn, mang về bảo quản kỹ càng.

Những hầm băng do quan phủ quản lý, đều là dùng đầu mùa để tích trữ. Về , phủ dùng bao nhiêu, dân buôn bán dùng thế nào, đều tính toán dần dần.

Nói cách khác, phạm vi sử dụng rộng.

Năm nay băng ít, là vì mùa đông năm chẳng lạnh bao nhiêu, hướng “ấm mùa đông” nên lượng tích trữ cũng ít theo.

Giải quyết xong chuyện , tâm tình nàng lên ít.

Tiếc rằng, còn vui mấy ngày, tin báo: Nhu tần trướng Hiền phi bệnh nặng, lời truyền tin khá uyển chuyển, nhưng hàm ý là: sống qua mùa hè còn khó .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-31.html.]

Tạ Vân nhíu mày, bình thản hỏi : “Thái y kết luận bệnh trạng thế nào?”

Kết luận ghi rõ: Là do nội cảm phong hàn, cộng thêm nắng nóng bên ngoài, hai luồng khí trái ngược xung đột, khiến cơ thể càng thêm suy yếu. Thuốc sắc hết thang đến thang khác, nhưng hơn nửa tháng trôi qua, chẳng thấy tiến triển.

“Có phát sốt ?”

Tạ Vân cau mày, nếu liên quan đến nóng sốt, nàng cũng phần trách nhiệm.

với phận như Nhu tần, lượng cung nữ chia đến sẽ ít, tuyệt đối đến mức quạt mát, cảm nắng?

Chỉ truyền tin nhỏ giọng đáp: “Nhu tần nương nương hiện tượng sốt ạ.”

Nghe , nàng càng thêm nghi hoặc. Trong ấn tượng của nàng, sốt tức là cảm sốt viêm nhiễm thông thường, lẽ dễ chữa hơn mới đúng. Rất thể bệnh tình của Nhu tần đơn giản như vẻ bề ngoài.

Sau đó, nàng cho gọi thêm hai vị thái y khác đến khám, lúc mới tạm yên tâm.

Ngày hôm , thời tiết đặc biệt oi ả.

Tạ Vân nhoài giường nệm ăn trái cây. Giờ nàng học điều một chút, để tránh khác thấy dáng vẻ gì lúc ăn, nên sai cung nhân cắt hoa quả thành từng miếng nhỏ xíu, dùng chiếc thìa bạc nhỏ xinh xắn để xúc ăn, tinh tế giữ ý.

Quả thực là quá mức “sang chảnh”.

Đang ăn vui vẻ, Quý Cảnh Lẫm sải bước . Tạ Vân ngẩng đầu , suýt nữa thì nhận nổi.

Hắn… mà để râu! Một hàng râu ngắn, cắt tỉa vô cùng gọn gàng, dáng vẻ cũng vặn hảo.

Nhìn thế nào cũng giống một “văn nhã bại hoại” – ngoài mặt tao nhã, trong bụng đầy sói – kiểu công t.ử cực soái.

Nàng nhất thời tiêu hóa nổi hình tượng , chiếc thìa bạc xúc dưa hấu cũng rớt xuống luôn.

Quý Cảnh Lẫm nghiêng đầu , vẻ cũng ngượng, khẽ khàng cất tiếng khàn khàn: “Trẫm gọi ngự y đến bắt mạch bình an cho nàng.”

Cũng coi như lấy lý do để giải thích việc đến đây, đồng thời đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của Tạ Vân.

Tạ Vân khỏe mạnh, chuyện bắt mạch chỉ là hình thức, mấy quan tâm. trái , nàng hứng thú với chòm râu của .

“Về ngài định để râu thật dài ?” Nàng dùng hai tay hiệu, ước chừng một đoạn thật dài.

Ở thời điểm hiện tại, cái gọi là "mỹ râu (râu )". Giữa đám nữ t.ử thì khoe kiểu tóc, còn giữa nam nhân thì là khoe râu , cắt tỉa chỉnh tề, dịu dàng mà khí khái. Đây chính là tiêu chuẩn của mỹ nam t.ử một thời.

Có thể là tiêu chí sắc là điều quan trọng hàng đầu của đám trai trong kinh thành lúc bấy giờ.

Quý Cảnh Lẫm híp mắt, hình dung dáng vẻ nếu để râu dài như thế thật, bất giác chút thấp thỏm, khẽ hỏi: “Vậy… ngươi thích ?”

Tạ Vân nghiêng đầu, như : “Cái đó thì cũng cả, chẳng mấy khi thấy…"

Còn kịp dứt câu, thấy đối phương nhoẻn miệng mà ánh mắt mang vẻ đe dọa, nàng lập tức chút khí phách nào, vội vàng đ.á.n.h trống lảng: “Dù ngài thế nào, cũng thích hết.”

Nói xong còn khẩn trương mím môi, câu lấy lệ mà thốt như bao nhiêu chân tình.

Chờ mãi vẫn thấy đối phương đáp , nàng len lén liếc sang một cái, chỉ thấy tai Quý Cảnh Lẫm đỏ lên, môi mím nhẹ, dáng vẻ rõ ràng là đang… thẹn.

Tạ Vân nhịn mỉm , đột nhiên cảm thấy như cũng đáng yêu. Dù cũng đến hai mươi, còn trẻ tuổi như thế, mà suốt ngày vẻ già dặn, chững chạc, cố ép nghiêm chỉnh từng chút.

Trừ cái nàng mang thai, lỡ lời nhiều hơn một chút, bình thường ít lời.

Đụng chút là ngại, phản ứng vụng về khác gì đám thiếu niên ngây thơ trải đời, đến mức khiến nỡ trêu ghẹo thêm.

Quý Cảnh Lẫm quả thật đang chút bối rối. Cảm giác từng trải qua. Kiếp , quan hệ giữa và Trinh quý nhân vốn vặn vẹo, chẳng thể gọi là “cảm tình”.

Còn đó nữa, với Tạ Vân của kiếp , tình cảm giữa họ thậm chí còn kịp nảy sinh, cũng quá chú ý.

Trong mắt một hoàng đế, phụ nữ nhiều khi chẳng khác gì vật trang trí: dùng để ngắm, để an bài, vui buồn thế nào cũng chẳng mấy ai quan tâm. Chỉ cần lấy lòng, ngoan ngoãn lời, thì thể giữ bên . Vậy là đủ.

đến hôm nay mới hiểu, hóa giữa nam và nữ còn một thứ gọi là “vi diệu”.

Linh hồn của vốn sớm mệt mỏi, trống rỗng. Chỉ nàng là điểm sáng duy nhất thể lay động .

Đang suy nghĩ, bên ngoài chợt vang lên giọng gọi nhẹ nhàng, nhắc nhở: “Hoàng thượng, bên ngoài nắng gắt lắm ạ…”

Đây cũng coi như là nhắc khéo, ngoài còn đang hứng nắng chờ lâu .

Mùa hè nắng như thế , đúng là chịu tội thật.

Nghe , Quý Cảnh Lẫm khẽ ho một tiếng, thu tất cả những suy nghĩ lãng mạn , sắc mặt cũng nghiêm .

Trước đó từng đoán Hoàng hậu thể đang mang song thai, giờ cũng đến lúc xác minh một lượt.

Một lát , Lận ngự y quen thuộc dẫn . Tạ Vân thẳng dậy ghế Thái sư, lễ độ mỉm , chờ bắt đầu loạt thủ tục rườm rà thường lệ.

Quả nhiên ngoài dự đoán, hôm nay còn dài dòng hơn cả những , ngay cả việc “mỗi ngày tiểu mấy ” cũng hỏi cho rõ.

Tạ Vân dạo tiểu nhiều, nào cũng ghi chép kỹ, khiến nàng thấy như chẩn đoán chứng "thận hư", cũng thật hổ.

hổ nhất là, Quý Cảnh Lẫm còn một bên nghiêm túc vô cùng! là khiến độn thổ.

Lúc bắt mạch, khi thăm hỏi một loạt, Lận ngự y khẽ nhắm mắt , bắt đầu đếm từng đốt ngón tay để tính toán gì đó.

Tạ Vân ngẩn , nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi: “Hắn là thầy bói ?”

“Suỵt.” Quý Cảnh Lẫm nghiêm mặt đáp, ý bảo nàng im lặng.

“…Ồ.” Tạ Vân dám gì nữa.

Chờ đến khi Lận ngự y mở mắt , trong mắt Quý Cảnh Lẫm ánh lên một tia mong đợi, nhưng sâu đến mức nàng rốt cuộc là vui buồn.

 

 

 

Loading...