Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 28
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:35:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9zsdfgSisU
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng tâm tư khó , Tạ Vân giường cứ như con mèo nhỏ cào c.ắ.n — xoay trái lăn , thế nào cũng yên .
Quý Cảnh Lẫm nàng quấy đến hết cách, khó khăn lắm mới nhắm mắt, chìm cơn mơ mơ màng màng, liền nàng trở phiền tỉnh.
Hắn mở mắt, giọng trầm thấp dịu dàng, mang theo lo lắng: “Vân Vân, khó chịu ở ?”
Giọng dễ chân thành khiến Tạ Vân c.ắ.n môi nghẹn lời, suýt .
Rốt cuộc chịu hết nổi, nàng như một con sâu nhỏ bò gần, lặng lẽ trườn ổ chăn của , mềm nhũn dán môi lên má một cái.
“Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ.”
Nghe thấy bốn chữ vang lên trong đầu, Tạ Vân lập tức thở phào một nhẹ nhõm, một lời liền đầu trốn về ổ chăn của , quấn như bánh tét.
Nếu vì nhiệm vụ, nàng tuyệt đối chịu thiệt thòi như !
Dù gì Quý Cảnh Lẫm cũng là đại mỹ nam một Đại Sở, gương mặt đến mức trời cao cũng ghen tị. nàng là thanh niên mới của chủ nghĩa xã hội, thể chỉ vì mặt mà quỳ rạp chân quần tây chứ?
Nàng tuyệt đối loại vì nhan sắc mà cúi đầu!
Tạ Vân thầm nghĩ như , thế nhưng khi chạm ánh mắt sâu thẳm như trời của Quý Cảnh Lẫm, trong đó còn một tia chế nhạo nhẹ, nàng đỏ bừng cả mặt chỉ trong chớp mắt.
Ưm...
Môi nàng lập tức lấp kín, nụ hôn nhẹ nhàng như gió xuân thoảng qua, dần dần sâu thêm, khiến tim nàng nháy mắt rối loạn như bầy nai chạy loạn trong rừng.
Đâm cây, vấp đá, cả choáng váng, như chẳng phân nổi hôm nay là ngày nào.
Đến khi hai tách , Tạ Vân bất giác thấy chút hụt hẫng. Cảm giác dịu dàng ngọt ngào , thật sự khiến ... đắm chìm thoát.
“Ngủ thôi.” Nàng bộ như gì xảy , xoay úp mặt gối, chôn đầu trong chăn gấm, định giấu khuôn mặt đang đỏ bừng như lửa cháy.
Quý Cảnh Lẫm nhẹ nhàng ừ một tiếng, tiếng mềm nhẹ như gió thoảng, khiến Tạ Vân càng thêm hổ, chỉ cắm đầu sâu hơn chăn.
Nàng chính là một con đà điểu khi gặp chuyện thì trốn là thượng sách, dám đối diện.
Quý Cảnh Lẫm dứt khoát kéo nàng từ trong ổ chăn , mặt biểu cảm như thường, khẽ nhắm mắt .
khóe môi cong lên, nụ mờ nhạt bán bộ tâm trạng .
Tạ Vân thấy, cũng nhịn mà bật , ôm lấy nụ đó mà chìm giấc ngủ.
Nắm tay thể nhận 3 điểm tích phân,
Hôn môi 5 điểm,
Dẫn đối phương gần 10 điểm.
Cộng đêm nay nàng thu 18 điểm, còn thiếu 82 điểm nữa thôi, hình như cũng xa lắm?
Nghĩ , nàng yên tâm nhắm mắt, rơi một giấc mộng ngọt ngào.
…
Sáng hôm , lúc Tạ Vân tỉnh dậy, Quý Cảnh Lẫm rời .
Bên giường, chăn gấm gấp gọn gàng, chỉ hé mở một góc nhỏ.
Nếu tích phân trong hệ thống tăng lên, nàng thật sự sẽ cho rằng tối qua chỉ là một giấc mộng do tưởng tượng.
Nghĩ tới đây, Tạ Vân uể oải rời giường, bắt đầu từ từ mặc quần áo.
Vì tăng cường vận động để khỏe mạnh, mấy việc rửa mặt, y phục, nàng đều tự , cần cung nữ hầu hạ nữa.
Nếu cứ mãi sống kiểu "duỗi tay hầu, há miệng bón", thi thoảng chỉ dạo mấy bước trong viện, nàng sợ đến lúc sinh con sẽ chịu nổi. Chỉ khi bản đủ khỏe mạnh, lúc vượt qua ải quỷ môn quan mới thêm chút hy vọng.
Thấy trời mỗi lúc một nóng hơn, ngoài một lát, mặt trời lên cao ch.ói chang, nàng vội vã trở . Nắng mà phơi thêm chút nữa chắc chắn thành gà mất.
Giờ đầu hạ, cái nóng đến mức khiến chỉ , khí oi nồng đến nghẹt thở. Trong cung xây cất nghiêm ngặt, tường cao vây kín, càng khiến gian thêm bức bối.
Tạ Vân vẫn luôn nghĩ, nếu cách nào dẫn gió mát thì mấy. Chỉ cần mở thêm vài cánh cửa cung thôi, chắc cũng đỡ hơn phần nào. sợ chẳng may kẻ nhân cơ hội trộn .
Mấy ngày gần đây, nàng mới trong cung một "quy tắc ngầm". Những món đồ dân thường mang bằng sọt tre đều thể các cung nữ thái giám âm thầm lén mua. Chuyện ai cũng , nhưng ai , chẳng ai phá vỡ cái ngầm hiểu .
Tạ Vân đoán, Quý Cảnh Lẫm hẳn cũng nắm rõ chuyện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-28.html.]
Trước đây khi xuân còn đậm, hoa hạnh trong cung nở rộ thành từng chùm, khung cảnh như tranh. Giờ thì những bông hoa kết trái, từng quả hạnh chua chua mọng nước khiến nàng thôi thèm nhỏ dãi.
Nàng hái một rổ đầy, sai mang sang cung Thái hậu. Lưu ma ma trong cung món mứt hạnh đường ăn ngon vô cùng, vị chua chua ngọt ngọt, đưa tới một đĩa. Nàng kịp chớp mắt ăn hết sạch, đến giờ vẫn còn nhớ mãi.
Đi dạo thêm một chút nữa, nàng cảm thấy bắt đầu nóng bừng, mồ hôi lấm tấm đầy trán. Đầu óc chút choáng váng, thở cũng trở nên nặng nề.
Nghĩ , nàng bèn quyết định về nghỉ ngơi. Đợi đến tối trời dịu ngoài tiếp cũng muộn.
Thái hậu trong cung nhận lấy rổ hạnh to , buồn bất đắc dĩ. Đang m.a.n.g t.h.a.i mà cứ như trẻ con, hết nũng giả ngốc, chỉ để xin chút đồ ăn cho thỏa cơn thèm.
Thế nhưng bà yêu cái vẻ ngây ngô đáng yêu vô cùng, dáng vẻ ngọt ngào, khờ khạo cứ khiến bà mềm lòng. Khóe môi Thái hậu hiện lên một nụ dịu dàng, nhưng bao lâu, khóe mắt hoe đỏ.
Bà cứ luôn cảm thấy dạo gần đây, Vân Vân đối với còn thiết như . Ban đầu cứ nghĩ là do phu quân nên quên mẫu , ai ngờ đến cả Hoàng đế nàng cũng mấy gần gũi.
Bà từng lo lắng đến mất ăn mất ngủ, cứ sợ là ai bắt nạt nàng, nhưng hôm nay thấy, hình như thứ đều cả.
Tính tình nàng cũng dịu , cư xử với bà thiết như xưa, thái độ cũng dần dần trở như lúc .
“Bây giờ nhiệm vụ quan trọng nhất của ngươi...” Thái hậu sang dặn dò Lưu ma ma, chỉ rổ hạnh: “...là chăm chút cho món thật ngon lành. Chỉ cần Hoàng Hậu ăn thấy ngon miệng, là công đức của ngươi đó.”
Thái hậu nắm tay Lưu ma ma, tha thiết căn dặn như trao gửi kỳ vọng.
Lưu ma ma mỉm gật đầu đồng ý, cung kính hành lễ: “Xin Thái hậu cứ yên tâm. Chúng bạn bao nhiêu năm , chẳng lẽ ngài còn rõ tính nô tỳ ?”
Bà là thật sự cẩn trọng, từ đến nay đều hết lòng chu việc.
“Cũng , thì cái việc quan trọng thế , ai dám giao cho ngươi chứ.” Thái hậu cũng bật theo.
Trong Từ Ninh Cung chuyện đều yên , chỉ Tạ Vân là cảm thấy khó chịu. Vừa về tới điện, nàng liền tựa nghiêng lên giường, chẳng buồn nhúc nhích, khiến Thạch Lựu lo đến mức sắc mặt tái mét.
“Có cần mời thái y ạ?” Nàng như kiến bò chảo nóng, quýnh quáng hỏi.
Tạ Vân khoát tay từ chối. Nàng mới hỏi hệ thống xong, đây chỉ là phản ứng sinh lý bình thường trong thời kỳ mang thai.
Nàng vốn tiền sử nhịp tim chậm, nên khi m.a.n.g t.h.a.i dễ dẫn đến tức n.g.ự.c, khó thở, thậm chí mệt mỏi đến mức rời giường.
Tạ Vân: “…”
Thạch Lựu càng thêm hoảng hốt. Ngày thường vẫn khỏe mạnh, hôm nay như kiệt sức thế ?
Nàng hết lời khuyên nhủ: “Vì sức khỏe của hoàng tự, nương nương nên để thái y khám thử ạ. Chẩn đoán một chút cũng yên tâm hơn.”
Hoàng hậu nương nương đồng ý, các nàng cũng chẳng còn cách nào.
Chỉ đành lén phái một tiểu thái giám truyền tin cho Hoàng đế, bởi vì chuyện của Hoàng hậu, dù là nhỏ thôi, cũng tuyệt thể xem nhẹ.
Mà Tạ Vân là tính tình kỳ quái, lỡ xảy chuyện gì thật thì ai cũng gánh nổi.
Quý Cảnh Lẫm đến nhanh. Vừa Hoàng hậu khỏe, lập tức gác công vụ, gần như chạy thẳng về.
Lúc đó Tạ Vân đang ăn dưa hấu. Đây là giống dưa mùa sớm, ruột đỏ nhưng ngọt bằng mùa chính vụ. Dù , vì lâu ăn, nàng cũng thấy ngon lành lắm.
Tay ôm miếng dưa to, nước chảy ròng ròng, còn kịp lau miệng thì Quý Cảnh Lẫm sải bước bước , như thể dẫm lên Phong Hỏa Luân.
“Bệ hạ, ngài về sớm như thế?” Tạ Vân vội lau miệng, nuốt vội miếng dưa còn dang dở.
Quý Cảnh Lẫm nhíu c.h.ặ.t đôi mày kiếm, ánh mắt lướt từ đầu đến chân nàng: “Có chỗ nào khó chịu ?”
Trông bên ngoài thì vẫn , nhưng hiểu, những cơn khó chịu từ bên trong, lúc nào cũng .
Tạ Vân vô tội lắc đầu: “Thật sự .”
Quý Cảnh Lẫm vẫn còn nghi ngờ, liền sang Thạch Lựu, sắc mặt trầm xuống, còn nhẹ nhàng như với Tạ Vân: “Ngươi .”
Thạch Lựu lập tức quỳ xuống đất, dám giấu giếm điều gì, kể đầu đuôi chuyện.
Tạ Vân suýt thì tức đến đau gan. Cái hầu , chuyện gì cũng tự tiện quyết định, chẳng thèm hỏi lấy một tiếng. Làm ăn kiểu , đúng là nàng tức nghẹn luôn.
※※※
Tạ Vân: Có thể là tức giận.
Lẫm Lẫm: Phu quân ôm một cái nè~ Đừng giận, đừng giận nữa nha.