Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:35:08
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc ban thưởng cho , Tạ Vân việc như đ.á.n.h trống khua chiêng, khiến Quý phi vui sướng như lên tiên, đắc ý vô cùng.

Từ đến nay, nàng vẫn luôn chủ động tiếp cận Hoàng hậu, tìm cách cận, nhưng đối phương lúc nào cũng giữ vẻ lãnh đạm, mặn nhạt, như thể chuyện chẳng đáng để tâm. Vì thế mà trong hậu cung ít chế giễu lưng, rằng dù nàng bám riết cũng vô dụng, Hoàng hậu chẳng thèm đoái hoài đến, cũng thấy hổ .

kỳ thực, Quý phi là thông minh. Ngay từ đầu nàng tiến cung để tranh sủng với các phi tần, mà là để hỗ trợ Hoàng hậu, đặt cược tương lai Hoàng hậu chứ Hoàng đế. Cả gia tộc nàng cũng sớm trói buộc lợi ích với nhà đẻ của Hoàng hậu, nếu Tạ Vân vinh quang, bọn họ mới cơ hội hưởng lộc.

Chính vì , Quý phi để tâm tới thái độ của Hoàng hậu. Đáng tiếc là dù nàng nhiệt tình thế nào, Hoàng hậu vẫn như tường đá, khiến khác cũng chẳng .

Bây giờ, Hoàng hậu đích ban thưởng mặt bao , đây là sự công nhận lớn nhất dành cho nàng . Nhìn ánh mắt kính nể lẫn kinh ngạc của đám xung quanh, Quý phi cảm thấy trong lòng dâng trào một cảm giác thỏa mãn từng .

Tạ Vân cũng thấy vui. Nếu quyết định sẽ sống yên trong cung, thì việc kết giao đồng minh là điều thể thiếu. Trong hậu cung nhiều như , nếu thêm một giỏi ăn , khéo léo, mưu trí, thì đúng là tồi.

Đến tối, khi Quý Cảnh Lẫm trở về, Tạ Vân đang ngoan ngoãn giường đệm, mỉm nhẹ nhàng, chăm chú thêu hoa.

Cảnh tượng đúng là hiếm thấy, từ đến nay nàng vẫn luôn là điều, nhưng chuyện tự tay việc nữ công gia chánh thì xưa nay từng thấy nàng động đến.

Quý Cảnh Lẫm tò mò gần , chỉ thấy ở góc vải thêu đủ loại màu sắc, chính giữa là một con heo con tròn vo, ú nụ, đang lăn tròn chân Hoàng hậu, trông giống y như đúc con heo nuôi trong cung mà từng thấy.

Tạ Vân thấy vẻ thích thú, bèn hào hứng giới thiệu: “Ngài xem, đáng yêu ? Ta định thêu cái lên cái yếm cho hài t.ử, cũng coi như chút tâm ý của mẫu .”

Trong lòng Quý Cảnh Lẫm, đứa con tương lai tất nhiên là con trai. Mà nếu là con trai mà mặc cái yếm heo con tròn ú như … chỉ sợ đến nước mắt.

Miếng vải bông màu lam nhạt thì khá phù hợp, nhưng con heo con đó quả thực quá ngây thơ.

“Đẹp lắm, .” Hắn gật đầu khẳng định, còn tỏ vẻ vô cùng tán thưởng tay nghề của Tạ Vân.

Nghe , Tạ Vân cúi đầu ngắm nghía mũi thêu của , càng càng thấy tinh xảo, hài lòng thôi.

Cứ thế hai chuyện, ngay cả con heo con thật sự cũng lạch bạch chạy đến chân, kêu “ụt ịt” hai tiếng như thể tham gia góp vui, Tạ Vân nghiêm mặt xua đuổi: “Không loạn!”

Tạ Vân bỗng nhiên “ai da” một tiếng, dọa con heo nhỏ đang nghịch đất giật nhảy dựng. Quý Cảnh Lẫm thấy nàng đưa tay vuốt bụng, cũng lập tức nín thở, căng thẳng nàng.

“Hình như... động ?” Tạ Vân dám tin, nhẹ nhàng xoa xoa bụng nhỏ, nước mắt lập tức tràn khỏi khóe mi.

Kiếp con mà cầu mãi , trằn trọc khổ sở, trong mộng cũng cảm nhận một t.h.a.i động.

Kiếp , nàng từng tha thiết cầu mong một đứa con mà , ngày đêm trằn trọc, thậm chí trong mơ cũng hy vọng cảm nhận một t.h.a.i động là thế nào.

Giờ phút , rốt cuộc nàng thật sự cảm nhận , cái cảm giác dịu dàng , thật sự tuyệt diệu đến mức khiến rơi nước mắt..

Tạ Vân nghiêng dựa l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của Quý Cảnh Lẫm, mắt đẫm lệ, giọng lạc vì xúc động: “Bệ hạ... con động ... thật sự động …”

Nàng năng lộn xộn vì quá vui mừng, mà cũng chẳng còn giữ vẻ bình tĩnh thường ngày. Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng áp tai bụng nàng, vui vẻ hỏi: “Là chỗ ?”

Tạ Vân gật đầu.

Quý Cảnh Lẫm đợi thêm một lúc, nhưng vẫn thấy gì, trong lòng hụt hẫng.

Kiếp bảo vệ con, chẳng lẽ đứa nhỏ giận … nên bây giờ thèm đá một cái?

Chờ thêm hồi lâu vẫn chẳng thấy gì, ấm ức hỏi: “Sao con chịu để ý tới trẫm chứ?”

Tạ Vân thế nhịn bật : “Hình như mệt , ngủ mất . Ta cũng còn cảm nhận gì nữa.”

“À…” Hắn chậm rãi đáp một tiếng, vươn tay nhẹ nhàng lau nước mắt mặt nàng, giọng dịu dàng : “Đã là nương , còn như ?”

Nói , cúi xuống, khẽ hôn lên mi mắt nàng, giọng trầm ấm an ủi: “Về con chỉ đá nàng . Chờ khi chào đời , còn sẽ gọi nàng một tiếng ‘mẫu hậu’. Những ngày hạnh phúc còn ở phía , đừng vội xúc động.”

Đạo lý nàng hiểu cả, chỉ là nhất thời xúc động, mấy tiếng cũng là chuyện bình thường.

Lau khô nước mắt xong, lúc nàng mới thật sự cảm thấy , đang mang thai. Trước vuốt ve bụng bao nhiêu , thì khái niệm con vẫn cứ mơ hồ, rõ ràng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-26.html.]

Cho dù nôn nghén, nàng vẫn còn nghi ngờ, nghĩ chẳng do ăn nhầm gì nên mới buồn nôn như thế .

thì khác, t.h.a.i động là bằng chứng rõ ràng nhất, một sinh mệnh khác, đang dùng cách của riêng nó để tuyên bố rằng: Ta đang tồn tại.

So với tiếng chào đời, đây còn ý nghĩa sâu sắc hơn, là một cột mốc đầu tiên, là đầu tiên con chủ động giao tiếp với nàng.

Nghĩ tới đó, Tạ Vân kìm bật thành tiếng. Nàng dựa lên Quý Cảnh Lẫm, cứ thế mãi, ngừng .

Quý Cảnh Lẫm: “…”

Lúc thì , lúc thì , cũng chẳng dỗ thế nào cho đúng.

Dù nghĩ thế, nhưng khóe môi cũng vô thức nở nụ , ngăn .

Đàn ông luôn thấy việc con là điều đáng mừng, bởi vì họ chẳng cần chịu chút khổ cực nào. Không chịu đựng mệt mỏi, chẳng lo đối mặt với nguy hiểm, cho dù thê t.ử dạo một vòng qua quỷ môn quan hết đến khác, thì họ vẫn cách nào cảm nhận như trực tiếp trải qua.

Mấy ngày nay, Tạ Vân ít chuyện. Nào là “vì con, khổ mấy cũng chịu ”, nào là “cho dù c.h.ế.t, cũng sinh con trai cho chồng, hối tiếc”.

Nghe mà nàng chỉ tức đến đau gan, nhưng cũng chẳng thể . Bởi vì trong thời đại , đó là điều đúng đắn, là đạo lý, là bổn phận của một phụ nữ.

Còn nàng còn cái suy nghĩ sinh một đứa là đủ. Ở thời đại , chẳng khác nào nghịch lý, là sai trái, là bất hiếu.

Vài hôm , đại nãi nãi phủ Định Bắc Hầu tiến cung, chuyện cũng xoay quanh việc .

một sinh bảy đứa con gái, hiện giờ mới ngoài ba mươi, bụng đang m.a.n.g t.h.a.i tiếp. Ai cũng , sinh nở đối với phụ nữ xưa nay đều là việc liều mạng. Bà đương nhiên hiểu rõ.

chỉ vì một đứa con trai, bà chính miệng đến c.h.ế.t cũng nhắm mắt. Vì mà cứ lượt mang thai, lượt sinh đẻ, từng dám dừng .

Lần mang thai, bụng lớn một cách kỳ lạ, trong lòng bà thật sự yên.

Vị đại nãi nãi tiến cung là để cầu xin ân điển. Mấy đứa con gái của bà, hôn sự vẫn , giờ nhờ Hoàng hậu mặt, nếu trúng trai nào trẻ tuổi tài giỏi, thì xin giúp chỉ hôn.

sợ thể vượt qua cửa ải sinh nở, nên sớm sắp xếp chuyện hậu sự.

Còn đứa con trong bụng, nếu là con trai, bà sẽ yên tâm, vì chắc chắn sẽ lớn tuổi trong tộc lo liệu .

Còn nếu là con gái, thì cứ để chung với mấy đứa , coi như con mồ côi. Hoàng hậu , chồng bà lấy vợ kế cũng dám quá đáng.

Mọi thứ bà đều tính toán xong xuôi, chỉ trừ mạng sống của nghĩ tới.

“Thần phụ tuổi sinh con trai, chỉ trỏ lưng, đến cả sống lưng cũng chẳng thẳng nổi. Cái mạng , còn quan trọng gì nữa .”

Vị đại nãi nãi ngoài ba mươi một chút, nếu chăm sóc t.ử tế thì ắt vẫn còn trẻ trung, xinh . vì sinh con hết đến khác, bất kể thể chịu nổi , bà vẫn cứ cố.

, bề ngoài như phụ nữ hơn bốn mươi tuổi. Người nhà đẻ xót xa, khuyên can bao nhiêu , bà cũng buồn

lý lẽ riêng của , giữ lấy như lẽ sống, ai gì cũng đổi.

Tạ Vân bà ôm cái bụng lớn, lau nước mắt, lòng cũng cảm thấy chua xót, chỉ đành dịu giọng khuyên: “Thai sinh xong là tám đứa , dù là con gái con trai thì cũng là m.á.u mủ của …”

Nàng còn hết lời, vị đại nãi nãi vội vàng chen , đầy hoảng loạn: “Hoàng hậu nương nương , thần phụ đều ! thần phụ vẫn còn trẻ, vẫn thể sinh !”

Tạ Vân chỉ chán nản thở dài: “Nếu còn trẻ đến thế, thì đừng mang hết mấy đứa con đến đây gửi bổn cung nuôi giùm!”

※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※

Định Bắc Hầu đại nãi nãi: Buông , còn thể sinh nữa mà.

Tạ Vân: Chỉ sinh một đứa là đủ .

 

 

Loading...