Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 21
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:35:03
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fcBhQxM6L
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Vân giữ nỗi lo trong lòng suốt cả buổi chiều, đến tối mới dần bình tĩnh .
Tất cả chuẩn đều xong, giờ chỉ còn chờ thời cơ đến, nàng chỉ thể phó mặc cho trời, hết khả năng của .
Bốn cung nữ trong Vị Ương Cung vất vả bận rộn cả buổi. Tạ Vân ngạc nhiên khi phát hiện, tất cả cửa , cửa sổ đều bố trí thiết cảnh giới. Chỉ cần , lập tức sẽ tín hiệu báo động.
Tạ Vân dọn sang phòng bên ngủ, còn bảo một cung nữ tên Hà Nhi mặc đồ của , vấn tóc, trang điểm giống , phượng sập giả nàng đang ngủ.
Thạch Lựu bên vui, thu dọn lẩm bẩm: “Đó là phượng sập của nương nương, vàng ngọc quý giá, thể để cho cung nữ lên chứ?”
Tạ Vân bật , vỗ nhẹ vai nàng trấn an: “Chẳng qua cũng chỉ là cái giường thôi mà, cùng lắm thì đổi cái khác là .”
Nghe , Thạch Lựu vui vẻ trở : “Cũng đúng, cái giường nương nương dùng hơn năm năm , cái mới cũng .”
Nhìn Hà Nhi ngượng ngùng, mặt đỏ như thỏ non, chẳng ai nghĩ nổi khi nổi nóng lên dữ như cọp. Tạ Vân vuốt nhẹ khuôn mặt mềm mại , nghĩ thầm: Đợi chuyện qua , giữ cả bốn bên cũng . Đều là tài.
Nghĩ nàng xoay về phòng, xuống bên cạnh Thạch Lựu, cẩn thận kéo chăn đắp cho cả hai.
Đứa bé trong bụng dạo gần đây ngoan, khiến nàng buồn nôn mệt mỏi. Nếu bụng bắt đầu nhô lên một chút, nàng suýt quên đang mang thai.
Nằm trong chăn ấm, Tạ Vân thấy lòng trống vắng. Ở nơi thâm cung hiểm ác , nàng chỉ một đơn độc đối đầu chuyện, nghĩ đến đó thấy nặng nề.
Cả đêm nàng mở mắt trừng trừng thể ngủ, tiếng cát rơi trong đồng hồ cát càng nàng thêm bất an.
Không đêm nay Tiêu Thu Mính đến , mà chính cái cảm giác chắc chắn mới khiến khó chịu nhất.
Nàng đưa tay khẽ ôm lấy bụng, cảm nhận sự sống bé nhỏ bên trong.
Trên chiếc giường rộng lớn, chỉ một nàng chờ đợi, chờ một kẻ điên rồ xuất hiện. Đau lòng hơn cả là, nàng thậm chí thể tự chủ động tay, thể báo thù cho chính .
Nghĩ đến đó, mi mắt dần nặng trĩu. Rốt cuộc cũng chút buồn ngủ…
“Lạch cạch.”
Tiếng cảnh báo vang lên đột ngột khiến Tạ Vân giật , bật dậy như điện giật.
Chẳng lẽ Tiêu Thu Mính tới nữa ?
Tạ Vân ban đầu còn đang cạnh giả , thấy tiếng động liền vội dậy, lùi về phía một góc khuất trong phòng, chỉ khi ẩn nấp kỹ càng mới dám xuống bình tĩnh .
Cũng may mấy cung nữ cải trang hỗ trợ. Nếu , khi đối đầu trực diện với Tiêu Thu Mính, nàng thật sự dám chắc vì tức giận mà g.i.ế.c diệt khẩu .
chuyện đến nước , nàng thể lui nữa.
Nàng thể tiếp tục hầu hạ một đàn ông khác, nhất là một kẻ bệnh hoạn, biến thái như Tiêu Thu Mính, khi bản vẫn đang mang danh nghĩa là Hoàng hậu.
Tiếng bước chân vang lên, mỗi lúc một gần. Tạ Vân khẽ nhíu mày, gì đó quen thuộc trong nhịp bước .
Quả nhiên, khi bốn cung nữ giả trang bao quanh bên giường chuẩn “diễn cảnh ngủ”, thì bên ngoài vang lên một tiếng quát lớn quen thuộc: “Làm càn!”
Nàng vì chỉ một câu đó khiến bản xúc động đến thế, nước mắt liền rơi lã chã, từng giọt lớn lăn xuống cằm, rơi sàn phát tiếng lách tách.
Nàng c.ắ.n c.h.ặ.t môi, run rẩy tiếng đó hốt hoảng hỏi: “Ngươi là ai?! Hoàng hậu ?!”
Lúc nàng mới nhận nấc thành tiếng.
“Ta ở đây.”
Tạ Vân cất lời, chậm rãi bước tới, kìm nữa, nhào ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo vững chãi của Quý Cảnh Lẫm, nên lời, chỉ thể nức nở dựa n.g.ự.c .
Quý Cảnh Lẫm nhẹ thở dài, tay dịu dàng vuốt lên trán nàng, đó lạnh giọng ngoài: “Đưa .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-21.html.]
Tiếng bước chân hỗn loạn vang lên, ngay đó là một tiếng quát lạnh như băng: “Quỳ xuống!”
Qua đôi mắt mờ lệ, Tạ Vân thấy một gương mặt quen thuộc, tuấn tú nhưng đầy yêu dị, ánh mắt nàng lập tức hoảng loạn, vô thức lùi phía Quý Cảnh Lẫm, như né tránh.
Tiêu Thu Mính ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo đầy giận dữ Quý Cảnh Lẫm, nhưng khi sang Tạ Vân, thần sắc lập tức dịu , giọng cũng mềm mỏng hơn, như đang mê hoặc: “Bệ hạ sớm tư thông cùng Trinh Quý nhân, phản bội ngươi từ lâu .”
“Hà tất khổ sở vì như ?”
Tiêu Thu Mính vẻ mặt “tất cả vì cho nàng”, thao thao bất tuyệt một tràng dài lý lẽ như đầy tình cảm. càng , sắc mặt của Quý Cảnh Lẫm càng tối sầm.
Tạ Vân thấy hai tay Tiêu Thu Mính trói c.h.ặ.t lưng, còn uy h.i.ế.p gì, lá gan cũng lớn hơn hẳn. Nàng lạnh lùng mỉa: “Trinh Quý nhân? Cả mặt biến thành con cóc ghẻ , ngươi mà định dùng chuyện uy h.i.ế.p thì... đổi khác còn đáng tin hơn chút đấy.”
Tiêu Thu Mính thoáng sững , ngẩn ngơ nhắc : “Cóc ghẻ...?”
Quý Cảnh Lẫm cao xuống, giương chiếc quạt xếp lên, khẽ hất cằm Tiêu Thu Mính, gương mặt vốn xem là tinh xảo của . Trong mắt Quý Cảnh Lẫm lúc chỉ vẻ giễu cợt: “Ngươi tin giả ở ? Nhìn kiểu , cấu kết với ngươi chỉ năng lực đến thế, đến một giây lộ sạch thứ .”
Sắc mặt Tiêu Thu Mính lập tức biến đổi, trong mắt thoáng hiện chút bối rối. Hắn cố nhớ , nếu nhầm, thì trong ký ức kiếp của , đúng là lúc bệ hạ tư thông với Trinh Quý nhân, hai khó lòng tách rời, tình cảm sâu đậm.
Vì , mới tin chắc rằng, chỉ cần mở miệng , thì Hoàng hậu nhất định sẽ theo mà cùng .
Dù gì… cũng sống một nữa. Tất nhiên cam tâm lãng phí cơ hội, nhất định nên đại sự và bù đắp tiếc nuối của kiếp .
Mà trong những tiếc nuối , mà Hoàng hậu, con gái thanh mai trúc mã gắn bó từ nhỏ với , chính là một nút thắt thể nào bỏ qua.
Tạ Vân cũng rốt cuộc là ai bán nàng, vẫn là Trinh quý nhân . Kiếp , chính Trinh quý nhân liên thủ với Tiêu Thu Mính.
Lúc , Quý Cảnh Lẫm nhẹ nhàng an ủi nàng, trán tựa trán, dịu dàng nhỏ: “Đem giao cho thẩm vấn kỹ càng. Còn chúng … hết nên nghỉ ngơi một chút .”
Dù xương cốt cứng cỏi đến , cũng chịu nổi mười tám hình phạt tra khảo, kiểu gì cũng khai .
“Phải .” Tạ Vân đáp , đầu Tiêu Thu Mính, lúc đang ngơ ngác, thất thần. Có lẽ là do ký ức kéo trở quá nhanh, khiến trông càng thêm chật vật.
Tóc tai rối tung xõa xuống vai, bộ cẩm y quý giá chỗ rách một lỗ, chỗ toạc một mảng. Nhìn mà thấy thật sự hả giận.
Hắn thị vệ lôi như lôi một con ch.ó c.h.ế.t, trong mắt tràn đầy căm hận thể che giấu. Hắn sống kiếp , vốn nghĩ khác với thường, nhưng kết cục chẳng bằng một kẻ phàm phu tục t.ử.
Trong điện nhất thời trở nên yên tĩnh, chỉ còn hai lặng im. Một lúc lâu , Tạ Vân mới khẽ khàng lên tiếng, giọng mềm yếu: “Sao bệ hạ vội vàng về thế?”
Quý Cảnh Lẫm thở dài một tiếng, kéo nàng lòng ôm c.h.ặ.t. Càng nghĩ càng thấy tức, nghiến răng : “Vừa chuyện xảy , trẫm liền tức tốc đẩy nhanh hành trình, thúc c.h.ế.t hai con ngựa mới thể kịp về. Chỉ sợ chậm trễ dù chỉ một khắc!”
Nếu Hoàng hậu thật sự rơi tay kẻ khác, thì dù là hoàng đế, cũng thể nào rửa sạch điều tiếng miệng đời. Người đồn đãi, thì chỉ một lời cũng thể khiến xương trắng tan thành tro bụi.
Tạ Vân lén liếc một cái, hồi lâu mới cúi đầu khẽ , giọng uể oải: “Giữa chúng … thật vẫn gì xảy cả.”
Nghe , Quý Cảnh Lẫm bật thành tiếng, dịu dàng : “Chúng lớn lên cùng , từ nhỏ nàng sợ cay ghét đắng, cũng nàng thế nào là thật lòng thật . Trẫm tin nàng.”
Những lời , từ đáy lòng. Nguyên chủ ngày xưa vốn đơn thuần, hồn nhiên như một con thú nhỏ trực giác nhạy, ai đối xử với nàng, ai là giả tạo, nàng đều rõ.
Mấy thứ quan tâm giả dối , nàng chỉ cần liếc mắt qua là thấu.
Tạ Vân vẫn dám thả lỏng. Nàng là kiểu sống vì tích góp từng điểm an , từng chút từng chút một, thể để bản vùi dập, sa chân một kẻ biến thái chứ?
“Bệ hạ minh.” Nàng vội vã nịnh nọt, câu nào cũng như rải cầu vồng, tiếc lời.
Lén liếc Quý Cảnh Lẫm, thấy khóe môi mang theo ý nhàn nhạt, thoạt vẻ nhẹ lòng hơn mấy phần. Có khi… thật sự để tâm mấy chuyện .
Tạ Vân trong lòng âm thầm tính toán, im lặng nữa.