Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:34:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm xuân dù đến, khí vẫn lạnh buốt, như xuyên thấu qua da thịt.

Sau lưng Tạ Vân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Nàng thấy đang Tiêu Thu Mính dồn ép, càng lúc càng xa khỏi lư hương, trong lòng nôn nóng đến cực độ.

chính lúc , nàng càng bình tĩnh hơn.

“Ngươi đột ngột xuất hiện thế , khiến lòng bất an, rối loạn cả tâm trí...” Nàng mím môi nhạt, trong nụ mang theo chút xót xa.

“Phụ nữ, vốn chẳng đáng là gì. Ai thì giành, ai giành thì cứ lấy thôi.”

Tạ Vân , nụ môi trở nên gượng gạo, dần dần lộ vẻ u uất lặng lẽ như sắp .

Đêm tối tĩnh mịch, dường như trong trời đất chỉ còn nỗi sợ hãi của nàng… và , một con quỷ đội lốt .

Tiêu Thu Mính nàng, biểu cảm kiêu căng nhưng trong mắt hiện lên một tia xót xa như thể đang thương hại. Tạ Vân nắm điểm yếu.

Một hàng nước mắt lặng lẽ lăn dài má, lạnh như chính đêm xuân ngoài .

“Ta… chỉ là một cái mạng quan trọng. ngươi thương hại , cho dễ thở hơn một chút …”

Lời như chạm đúng chỗ mềm trong tim . Trong mắt Tiêu Thu Mính, Hoàng hậu vốn dĩ chỉ là vật sở hữu của . Chỉ cần , nàng vui buồn cũng theo ý .

Bởi , dịu giọng : “Vậy , ngày mai sẽ .”

Vừa , bước tới, dùng tay nâng cằm nàng lên, ánh mắt lười biếng sâu xa: “Ngươi ngoan ngoãn đợi .”

Hai chữ "đợi ", chậm rãi, luyến tiếc như tình nhân hẹn hò, dịu dàng, đầy áp lực.

Tạ Vân khẽ gật đầu ngoan ngoãn, chỉ khi đó mới chịu rời .

Nhìn theo bóng dáng Tiêu Thu Mính khuất dần, Tạ Vân bỗng như mất hết sức lực, phịch xuống đất. Nếu thật sự bắt , thì còn thành nhiệm vụ?

Huống chi, đối mặt với một kẻ văn võ song còn là biến thái, nàng thật sự cách nào phản kháng. Dù gì nàng cũng là con gái đàng hoàng, chuyện như chịu nổi.

Nàng đưa tay lau lớp mồ hôi lạnh trán. Bộ áo ngủ ướt sũng dính c.h.ặ.t , lạnh khó chịu.

“Thạch Lựu?” Nàng khẽ gọi một tiếng.

ai đáp .

Tạ Vân khẽ thở dài, xem các cung nữ hạ mê d.ư.ợ.c hết .

điều khiến nàng bận tâm hơn cả, chính là chuyện Tiêu Thu Mính thể cung dễ dàng như chốn . Chuyện thể khiến sinh nghi, rõ ràng tiếp tay từ bên trong.

Lần vẫn còn vẻ chừng mực, đột ngột cướp ? Là ai xúi giục, … âm mưu phía còn sâu hơn nữa?

Tạ Vân trằn trọc mãi, tài nào chợp mắt. Cuối cùng, nàng chỉ dựa nghiêng đầu giường, trầm mặc suy nghĩ.

Ánh sáng nhàn nhạt của buổi sớm dần hiện nơi chân trời, sắc trắng như bụng cá lan khắp mái cung.

Tạ Vân khẽ ngáp một cái, cuối cùng cũng lịm trong chăn.

Thạch Lựu lúc tỉnh thì giật phát hiện, mà ngủ mê một đêm gì, chuyện xưa nay từng xảy .

Nàng hoảng hốt lao trong phòng, thấy Hoàng hậu vẫn đang yên ngủ, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

Vội vàng lui ngoài chuẩn nước rửa mặt và y phục, nhưng ngờ mới bắt tay , thì mặt trời lên cao.

Lúc , Thái hậu nương nương phái đến hỏi, giờ mà còn thấy bóng dáng Hoàng hậu cả?

Thạch Lựu trở , thấy chủ t.ử còn đang nghỉ, liền cung kính chờ ngoài màn giường. lúc cung nhân đến truyền lời, nàng vội vàng chạy , thấy Tạ Vân sắc mặt tái, liền lo lắng gọi: “Hoàng Hậu nương nương?”

“Không cả.” Tạ Vân thuận miệng đáp, giọng nhàn nhạt.

Thạch Lựu dám chậm trễ, nhanh ch.óng tiến lên giúp nàng mặc y phục, thì thầm báo những chuyện xảy trong cung sáng nay.

Sau khi rửa mặt xong, Tạ Vân liền thẳng đến Từ Ninh Cung. Có chuyện lớn tìm Thái hậu là đúng nhất, dù gì bà cũng là nuôi nàng từ nhỏ, ngoài Thái hậu thì chẳng ai thực lòng thương nàng cả.

Còn cái tên hoàng đế , đúng là một con heo lớn! Chỉ cần hại nàng là ơn đức lắm . Đừng là thương yêu gì đó… Có một phần tình cảm như Thái hậu dành cho, e rằng cả đời cũng .

Trước cửa điện, còn vài vị phi tần đang chờ diện kiến. Hôm nay nàng tâm trạng xã giao, chỉ hàn huyên đôi câu dẫn tiến thẳng trong cung.

Còn kịp bước chính điện Từ Ninh Cung, thấy Hoàn ma ma – tín của Thái hậu – đang chờ ở cửa. Vừa trông thấy nàng đến, bà lập tức nở nụ hiền hòa, chủ động bước tới đón.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-20.html.]

Thái hậu vốn đang dùng với các phi tần, thấy Tạ Vân đến, lập tức sai mời ngoài hết.

Mắt Thái hậu tinh tường, nuôi Tạ Vân hơn mười năm, chỉ cần liếc qua ánh mắt chuyện bất thường. Sáng sớm đang dùng , mà còn kịp uống xong một ngụm, đuổi sạch , rõ ràng là chuyện gấp.

Trong điện chỉ còn hai . Thái hậu vội hỏi: “Có chuyện gì ? Trông con như trải qua kinh hãi gì đó.”

Ánh mắt nàng phần hoảng loạn, giống như mới tỉnh mộng, mà là thực sự dọa.

Tạ Vân nghĩ đến chuyện đêm qua, nét mặt liền biến mất. Nàng sát bên Thái hậu, khẽ nắm lấy tay bà. Cảm nhận những ngón tay khẽ siết đầy cứng cáp, trong lòng nàng mới tiếp thêm một chút hy vọng.

Đảo mắt quanh một lượt, Tạ Vân trầm giọng dặn: “Đem điểm tâm bày ở thuỷ tạ (gian lầu nhỏ bên hồ nước).”

Vừa lời , Thái hậu liền hiểu, chuyện nhỏ.

Hai tay nắm tay, cùng về phía thuỷ tạ. Thái hậu nhẹ nhàng vỗ về tay nàng, ôn tồn : “Chuyện lớn đến cũng giữ bình tĩnh. Con là Hoàng hậu, còn nhiều đại sự hơn chờ con đối mặt đấy.”

Thái hậu vẫn giữ nụ hiền hậu, thần thái ung dung, khiến đám cung nữ hầu hạ cũng nhận điều gì bất thường. Khi đến thủy tạ, bà sai bộ hầu lui xa.

Thủy tạ bao quanh bởi rèm trúc Tương Phi, chỉ cần buông màn xuống thì dù là ai cũng thể trộm lén điều gì bên trong.

Chờ Thái hậu ăn vài miếng điểm tâm, Tạ Vân mới từ tốn kể bộ chuyện xảy đêm qua, tỉ mỉ đến từng chi tiết.

Nghe đến nửa chừng, Thái hậu giận đến mức nghiến răng: “Đồ súc sinh! Nuôi đúng là một con súc sinh!”

Bà đập mạnh một cái xuống bàn, bàn tay run rẩy vì tức giận.

cũng là từng trải, chỉ trong chớp mắt, bà lấy bình tĩnh. Ánh mắt sắc lạnh, giọng cũng đầy cay độc: “Việc tuyệt đối để lộ ngoài. Cứ để Ai gia giải quyết.”

Ý bà rõ, sẽ sai đáng tin, âm thầm cho Tiêu Thu Mính uống t.h.u.ố.c mê, đó trói , xử lý sạch sẽ, mang xác ném bãi tha ma. Làm dứt khoát, sạch sẽ, để dấu vết.

Lần đầu tiên bàn đến chuyện g.i.ế.c mà nhẹ nhàng như đang chuyện ăn cơm, Tạ Vân cũng do dự. khi ánh mắt kiên quyết của Thái hậu, nàng nhắm mắt, c.ắ.n răng : “Cứ .”

Kiếp nàng c.h.ế.t vì . Kiếp , về, những chuyện đê tiện như cầm thú. Với bình thường, mất danh tiết thể còn đường sống. là Hoàng hậu, chỉ cần xảy một chuyện như , c.h.ế.t cũng thể tồn tại trong cung.

Sử sách sẽ lưu danh của nàng, thiên thu vạn đại đời mắng c.h.ử.i, khinh thường.

“Thực sự… thứ gì hồn.” Thái hậu nhấn từng chữ, giọng đầy khinh miệt.

Tạ Vân lạnh giọng mắng một câu. Đối với Tiêu Thu Mính, chuyện chẳng qua chỉ là một cuộc tình phong lưu lãng mạn, Hoàng hậu vì quá yêu mà sẵn lòng bỏ tất cả, thậm chí tình nguyện bỏ trốn khỏi cung, màng danh vị tôn quý.

với Hoàng hậu mà , đây là một vết nhơ muôn đời gột rửa.

Trong mắt , đó là một đoạn tình sử đầy bi tráng. trong mắt thế nhân, thì chỉ là nỗi nhục ngàn thu.

, Thái hậu lập tức bắt tay bố trí. Đến đêm, trong Vị Ương Cung liền xuất hiện bốn tiểu cung nữ mới, nào nấy đều trẻ trung xinh , mềm mại như nước, dịu dàng như liễu, hoa nhường nguyệt thẹn.

Người trong cung vốn tai mắt linh thông, đến canh hai kẻ âm thầm thăm dò động tĩnh trong Vị Ương Cung, đó vội vàng về bẩm báo.

Trong các cung liền nổ một trận bàn tán rôm rả.

Hiền phi c.ắ.n hạt dưa, chậm rãi hỏi: “Không giống cung nữ bình thường?”

Tiểu cung nữ thám thính nhanh nhảu trả lời, miêu tả bốn đó như thần tiên giáng thế, da trắng như tuyết, mắt ngọc mày ngài, mỗi mỗi vẻ, nhưng ai nấy đều khiến khác ngứa ngáy tâm can.

Cuối cùng còn tổng kết: “Chỉ kém Trinh quý nhân một chút xíu thôi ạ.”

Rồi tỏ lo lắng, dè dặt tiếp: “Hoàng hậu nương nương nếu vì giữ lấy thánh sủng mà dùng đến chiêu … thì…” Nói đến đây ngưng , ngụ ý rằng thể sẽ ảnh hưởng đến các phi tần khác, nhất là Hiền phi.

Hiền phi giật đến mức suýt rơi hạt dưa trong tay: “Không đến mức chứ?”

trong lòng nàng thì tự kết luận. Nếu Hoàng hậu thật sự dùng chiêu trò như , nàng tuyệt đối sẽ nhẫn nhịn. Chỉ cần nắm cơ hội, nhất định gây náo loạn một trận, cho thiên hạ rõ lòng Hoàng hậu sâu bao nhiêu.

Người trẻ con mới bế, Hiền phi cũng học cái đạo lý .

Còn bên Trinh quý nhân thì đang buồn bực đến mức phát bệnh. Gần đây vì dùng t.h.u.ố.c linh tinh khiến mặt nổi đầy đốm đỏ, còn kịp lặn xuống, giờ mọc thêm ít mụn, khiến nàng hổ sốt ruột.

“Tin tức chắc chắn chứ? Bên Hoàng hậu tiếp đãi bọn họ thế nào?” Trinh quý nhân hỏi, giọng đầy nghi ngờ.

Tiểu cung nữ bên cạnh đáp nhỏ: “Hồi quý nhân, nô tỳ tận mắt, quả thật vài phần kính trọng lễ độ…”

Trinh quý nhân xong, nghẹn đến suýt tức c.h.ế.t. Nàng hận thể lao thẳng tới Vị Ương Cung mà mắng to một trận.

“Đầu óc Hoàng hậu đúng là úng nước mất ! Trước vì giành thánh sủng còn che đậy chút ít. Giờ thì ? Đến cung nữ cũng dùng công cụ?!”

Thế thì hậu cung , còn cần phi tần để gì nữa?

Loading...