Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:34:48
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói thêm vài câu nữa, Tạ Tam Lang vẫn kiên trì giữ vững ý kiến của . Tạ Vân thấy cũng ép buộc gì, chỉ mỉm : “Đã quyết định gả nàng , thì ngươi nên sắp xếp thỏa cho nàng ở trang viện ngoài kinh thành, cũng đỡ để ngoài dị nghị.”
Tạ Tam Lang mím môi, bất đắc dĩ đáp: “Chỉ là đưa thôi mà, việc gì còn để tự sắp xếp chuyện hôn sự.”
Tạ Vân: ……
Rút cái móng heo lạnh lùng vô tình của .
Nàng nhướng mày, lạnh giọng: “Người theo ngươi một thời gian, hầu hạ ngươi mấy tháng trời, cho dù là một ngày phu thê cũng là trăm ngày ân nghĩa. Ngươi chỉ cần mở miệng một câu, đời nàng đó cũng dễ sống hơn nhiều. Sao ?”
Nói đến đó thì thôi, Tạ Vân cũng tiếp tục dây dưa. Dù Tạ Tam Lang giờ cũng quá tuổi trưởng thành, đứa con nít hiểu chuyện. Nếu nhờ phận đặc biệt của nàng, nào tư cách nhúng tay chuyện trong nhà?
“Biết .” Tạ Tam Lang gật đầu, định xoay cáo lui.
Ai ngờ đúng lúc đó, từ xa xuất hiện một ảnh cao lớn thẳng tắp tới. Nhìn kỹ , Quý Cảnh Lẫm thì còn ai?
Hắn khách khí gật đầu chào Tạ Tam Lang, cũng để hành lễ, hai cùng sóng vai rời .
Tạ Vân: ???
Trước khi , liếc mắt nàng một cái là ? Nàng gì sai ?
Tạ Vân ngẫm nghĩ kỹ, chắc là đối phương thần kinh , nghĩ liền thản nhiên bỏ qua, thong thả về Vị Ương Cung.
Việc gọi Tạ Tam Lang tiến cung, chẳng qua là nàng lo xa một chút thôi. Còn kết quả thế nào, thì tùy duyên thôi, lo hết sức, còn để trời tính.
Điều khiến nàng thấy hứng thú hơn cả chính là, bao nhiêu chung giường với Quý Cảnh Lẫm, tích lũy từng chút một, cuối cùng cũng đủ điểm để rút thưởng! Lần sẽ trúng thứ gì nữa đây!
Vừa nhấn nút rút thưởng, Tạ Vân lập tức theo lệ cũ, thành kính khấn vái đủ các thần phật trời đất một lượt, mới mở mắt, nghiêm túc xem phần thưởng. Thực , thú vui của trò rút thưởng ở khoảnh khắc chờ công bố , hồi hộp phấn khích, phần thưởng thì tính!
Món đầu tiên hiện , chỉ vỏn vẹn một chữ: “Nghiệm”.
Tạ Vân lập tức trong lòng ngổn ngang suy đoán: Nghiệm cái gì? Thử cái gì? Có là…
Đợi đến khi dòng chữ giải thích hiện đầy đủ, nàng nhảy dựng lên vì sung sướng.
Một viên “nghiệm tâm thạch”! Trời ơi, đây đúng là bảo bối nha!
Thứ dùng để kiểm tra xem khác dối , tiện dụng trong các tình huống thẩm vấn hoặc điều tra. Duy chỉ một khuyết điểm: sử dụng thì lấy m.á.u đối phương mới .
Vui sướng cầm viên đá nhỏ trong tay, nàng hận thể ngay lập tức kéo ai đó tới thử nghiệm luôn cho nóng.
Viên nghiệm tâm thạch màu ngả vàng nhạt, thoạt như loại đá quý ánh kim mờ, mài nhẵn bóng loáng, ánh nến lập lòe giống như một viên mắt mèo lấp lánh.
Chậc, bàn đến công dụng, chỉ riêng vẻ ngoài thôi cũng đủ để gọi là báu vật !
Thỏa mãn thu nó về, Tạ Vân liền gọi chuẩn bữa ăn. Gần đây nàng ăn uống nhiều, bụng yếu, nên chia nhỏ thành nhiều bữa trong ngày mới tiêu .
Đang nghĩ ngợi thì Thái Hậu đến, mật xuống bên cạnh nàng, nhanh nhẹn tự tay sắp xếp thứ cho nàng một cách thuần thục. Làm xong đấy, bà bảo: “Rồi, , dẹp .”
Thái Hậu lên tiếng, cung nữ đều im lặng như tờ, răm rắp bày đồ ăn bàn. Tạ Vân khẽ , đưa mắt lướt qua một lượt, là món nàng thích!
Trong lòng thoáng dâng lên chút xúc động, nàng liền dùng đũa gắp vài món mà Thái Hậu thích, đặt bát bà, : “Chỉ tiểu bối theo khẩu vị trưởng bối, chuyện ngài chiều theo khẩu vị con ?”
Thái Hậu ăn xong miếng bánh sen, mỉm đáp: “Chiều ai với ai gì chứ, khẩu vị của con cũng do nuôi thành . Cứ ăn .”
Từ khi đứa nhỏ , rõ nàng thích ăn gì , Thái Hậu thấy đồ ăn cũng cảm giác ăn theo. Mấy thứ rượu chè ngày xưa thích bao nhiêu, giờ cũng chẳng còn quan trọng nữa.
…
Cơm nước xong xuôi, hai cùng dựa tiêu thực, Thái hậu thuận miệng hỏi: “Thường ngày con thích gặp mấy vị , trong lòng luôn thấy thoải mái. Vậy hôm nay …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-16.html.]
Tạ Vân khựng một chút, nhẹ giọng giải thích: “Dẫu ghét đến mấy thì cũng là ruột, đ.á.n.h gãy xương còn dính gân mà. Có những chuyện… con thế nào thì , mà là thế sự đẩy đưa thôi.”
“Con chuyện Lan Đáp Ứng ?” Thái hậu hỏi thẳng.
Nghe , Tạ Vân sững , phần mơ hồ khó hiểu: “Sao ngài cũng ? Chẳng lẽ truyền ngoài ?”
Thái Hậu lắc đầu, đem tình hình thực tế kể cho nàng . Hóa đó bà chỉ cảm thấy điều bất thường, nên lặng lẽ cho điều tra, hôm nay tra manh mối thì Hoàng hậu triệu tiến cung. Hoàn ma ma còn vì chuyện mà lo đến nhíu cả mày, sợ Hoàng hậu quá thiết với khiến Thái hậu vui.
Thực bà là từng trải, gì so đo mấy chuyện đó. Bà còn ước gì Hoàng hậu thể gần gũi với khác hơn một chút, để nếu bà mất , nàng sẽ cảm thấy cô độc.
Năm tháng chẳng còn bao nhiêu nữa ...
Nói chuyện chính, sự việc cố tình gây sóng gió, hại c.h.ế.t Lan Đáp Ứng, còn cố tình sắp đặt bẫy để đổ tội. May mà bà phát hiện sớm.
“Cái cô nương , chỉ là một nhân vật nhỏ thôi, đừng để bẩn tai con.” Thái hậu xua tay, ý bà đơn giản: Người là ngoại thất, lén lút tư tình với nam t.ử, c.h.ế.t thì thôi, để khỏi bẩn thanh danh hoàng gia.
Tạ Vân nắm lấy tay Thái hậu, dịu dàng : “Dù cũng là một mạng . Huống hồ đây là chuyện Tam Lang gây , mà cô nương chỉ là một nữ t.ử yếu đuối, vốn còn đường lui, nếu vì thế mà mất mạng thì quá tàn nhẫn.”
Nàng tỉ mỉ kể chuyện bàn với Tạ Tam Lang, từng chút từng chút một. Cuối cùng, nàng siết tay Thái hậu, khẩn khoản : “Xin ngài vì con, bỏ qua cho nàng .”
Thái hậu khuôn mặt mềm mại, bầu bĩnh của nàng, cuối cùng cũng còn cách nào từ chối, đành mỉm gật đầu.
Dù thì chuyện cũng tra gần hết, chỉ còn thiếu việc tìm kẻ . Một kẻ ngoại thất sống c.h.ế.t thật sự quá quan trọng nữa.
Thấy Thái hậu mỉm , Tạ Vân cũng vui vẻ theo. Làm mẫu của hoàng đế, cận thật cũng chỉ mỗi nàng là Hoàng hậu. Nhìn quanh hậu cung đầy rẫy , chỉ nàng là tâm can ruột thịt.
Vì nàng mà vui vẻ, chuyện gì cũng thể thành.
…
Lúc Thái hậu rời , trời cũng tối đen. Tạ Vân vẫn yên tâm, liền sai mang mấy chiếc đèn l.ồ.ng thủy tinh trong kho . Loại đèn vô cùng quý giá, bên ngoài bao bọc bằng lưu ly gần như trong suốt, bên trong thể thắp nến, dù gió to đến cũng tắt.
Tổng cộng bốn chiếc, tất cả đều lấy để các cung nhân cầm theo.
Thái hậu vui ngớt, cao hứng đến mức cứ quyến luyến rời.
Cuối cùng cũng mang theo nụ mãn nguyện mà trở về, Hoàn ma ma bên cạnh cũng trêu chọc, chỉ cần gặp Hoàng hậu một , Thái hậu thể vui mấy ngày liền.
Chờ Thái Hậu , Tạ Vân ngáp một cái, định rửa mặt sách một lát. mới tắm xong, áo ngủ , thì thấy Hoàng đế mặt mày u ám đến.
Thạch Lựu phần hoảng hốt, quỳ xuống đất một cách cẩn thận, còn lặng lẽ nhích sang trái một chút, thầm nghĩ nếu chuyện gì , thể chắn bớt phần nào.
Tạ Vân cũng thấy khó hiểu, cẩn thận nhớ một lượt, hôm nay gì sai, nên cũng ung dung, đường hoàng mà thẳng.
Tên cẩu Hoàng đế tám phần là ở đó chọc giận, giờ tìm nàng xả giận, nàng nghĩ cách chuồn sớm thì hơn.
Ai ngờ Quý Cảnh Lẫm đại mã kim đao (tức là hùng hổ, e dè gì) phịch xuống ghế thái sư, đập tay lên bàn phát mấy tiếng "bạch", vẻ mặt đầy giận dữ: “Thật là, thật là...!”
Tạ Vân càng thấy kỳ quặc. Như xem , vì nàng gây họa. Vì thế nàng càng điềm tĩnh hơn, chủ động đến gần ân cần hầu hạ, dâng rót nước chu đáo.
Bộ dạng dịu dàng săn sóc như , còn mang theo vài phần lanh lợi, tinh nghịch nay từng , thực sự khiến yêu thích.
Trời về khuya, vạn vật đều yên ắng.
Bên ngoài đột nhiên rơi xuống cơn mưa nhỏ lách tách, rơi lên những tàu chuối xanh mướt, khiến khung cảnh như điểm tô thêm một tầng thi vị.
Quý Cảnh Lẫm thở dài nặng nề, ánh mắt thất thần, tự chủ theo ánh nến lay động trong gió.