Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:34:47
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước mặt bày đầy những món ngon tinh xảo, Tạ Vân ăn đến căng bụng, no căng cả , chỉ hận thể chống tay tường mà bước . Thái Hậu mà cũng bó tay, đành sai Thạch Lựu dìu nàng vài vòng cho tiêu bớt, kẻo khó chịu vì ăn quá no.

Về việc Thái Hậu tự cùng dùng bữa hôm nay, Tạ Vân hiểu rõ mục đích trong đó. Nàng âm thầm quan sát xung quanh, trong lòng cũng thêm vài phần đ.á.n.h giá và hiểu rõ.

Cốt truyện vốn chỉ lướt qua đoạn , chủ yếu thiên về góc nữ chính, cho nên nhiều sự việc liên quan đến nguyên chủ — vị Hoàng hậu gán là “pháo hôi” — chỉ nhắc đến thoáng qua vài câu.

Nếu nàng nhớ lầm, dịp lễ Thượng Tị* sắp tới, Lan Đáp Ứng qua đời, chuyện xem như một đòn mạnh giáng vị trí Hoàng hậu.

*Lễ Thượng Tị (上巳节) là một lễ hội truyền thống của Trung Quốc, nguồn gốc lâu đời từ thời Xuân Thu – Chiến Quốc. Thời gian tổ chức là ngày 3/3 âm lịch hàng năm. Và coi trọng trong triều đình phong kiến, đặc biệt là thời Hán và Đường. Trong văn hóa cổ, nó mang nhiều ý nghĩa tâm linh và văn hóa sâu sắc. Lễ Thượng Tị xuất hiện nhiều trong truyện cung đấu, ngôn tình cổ đại như thời điểm dễ xảy xung đột, tai nạn, hoặc bước ngoặt tình cảm, thường kèm âm mưu hoặc tai tiếng (như bắt gặp hẹn hò, vu oan, mất danh tiết...).

Tạ gia – nhà đẻ của Hoàng hậu – còn trưởng bối, nhưng thì đông, hơn mười , trong đó tránh vài kẻ nên . Chỉ cần một gây chuyện, cũng đủ để kẻ khác lợi dụng, kéo cả Tạ gia xuống bùn.

Lần , chuyện xảy với của Lan Đáp Ứng Lan Nhạn Thu. Nàng và Tam Lang của Tạ gia vốn tình cảm sâu đậm, lén lút hẹn gặp gỡ trong rừng, ai ngờ khác bắt gặp ngay lúc đang “ một mảnh vải”.

Lan Nhạn Thu vì chịu nổi nhục nhã, treo cổ tự t.ử.

Còn Tam Lang Tạ gia thì nóng nảy, dám dám , khi chuyện liền xông thẳng Lan phủ, gào lên bắt họ “ bồi thường” cho một vợ như hoa như ngọc mà cướp mất”.

Lan Đáp Ứng đường đường là một phi tần trong cung, để của lén lút tư tình với giữa ban ngày ban mặt, còn bắt quả tang trong tình trạng trần truồng. Bản nàng đương nhiên chịu đả kích nặng nề, mà chuyện cũng kẻ khác lợi dụng, cuối cùng là ép c.h.ế.t một cách rõ ràng.

Tạ Vân là Hoàng hậu, rõ ràng chẳng liên quan gì đến chuyện , thế mà vạ lây chỉ vì Tạ Tam Lang là ca ca nàng. Chuyện kịp lắng xuống, thì cái tên giấy tộc quy khiến tất cả mũi nhọn chĩa về phía nàng.

Mà Lan Đáp Ứng, phi t.ử hậu cung, lúc trong nhà đắc tội với hậu tộc thì ngay cả một lời thanh minh cũng đất để . Dù trăm miệng cũng chẳng thể giải thích nổi, càng ai thực sự nàng phân trần.

Người ngoài thì chỉ mượn cơ hội mà tạt nước bẩn lên Hoàng hậu, chẳng ai rảnh rỗi để bận tâm đến việc thật giả bên trong.

Huống hồ, lúc đó Hoàng đế đang một lòng một dồn hết tâm trí Trinh Quý Nhân. Tình cảm đang lúc mới mẻ mặn nồng, càng khiến Tạ Vân trở thành cái gai trong mắt. Việc nàng thể quản thúc nhà, chẳng qua càng khiến hoàng thượng thêm phiền lòng và thất vọng.

Khi tâm đặt nơi nàng, thì dù đúng chuyện gì cũng đều thành sai.

Tạ Vân nghĩ đến đây, khẽ chau mày.

May mà hiện tại nàng xuyên đến thời điểm chuyện xảy . Nếu Tạ Tam Lang thực lòng thương yêu Lan Nhạn Thu, nàng sẽ chủ động xin tứ hôn, để hai danh chính ngôn thuận.

Còn nếu chỉ nhất thời nông nổi, thì càng thể để xảy chuyện. Bắt buộc tách họ , tránh để hỏng danh tiết con gái nhà . Nếu để xảy tai tiếng lúc , chỉ mất mặt một đời mà e là còn vạ đến ba đời .

Nghĩ , Tạ Vân lập tức sai truyền Tạ Tam Lang tiến cung.

Nói thật, đối với nhà Tạ gia, nàng cũng quá quen thuộc. Dù từ lúc sinh nuôi trong cung, ít cơ hội tiếp xúc mật.

Nàng cố gắng moi trong ký ức truyện gốc để tìm chút đầu mối về vị Tam Lang , nhưng chi tiết quá mờ nhạt, dựa đó mà phán đoán thế nào, quả thực chút khó khăn.

Chuyện , trong nguyên tác, Tạ Vân cũng từng cảm thấy gì đó . Tạ gia là quốc cữu, trưởng nàng, Tạ Đại Lang phong Thừa Ân Hầu, còn Lan Đáp Ứng lúc nhập cung cũng chỉ là một vị tần nhỏ bé, phẩm vị chẳng cao bao nhiêu.

Thời vô cùng xem trọng môn đăng hộ đối. Một bên là hầu phủ, một bên chỉ là nhà quan thường dân, phận chênh lệch rõ ràng, thể dễ dàng để chuyện nam nữ phát sinh tình cảm mập mờ?

Tất cả đều là những lý do bên ngoài, thể nào dùng hai chữ “tư tình” mà gạt . Nếu thật sự tình ý, chỉ cần mở lời với cha , cho bà mối đến cửa, một lời là thành. Chuyện như thế xảy thường xuyên trong thời đại , cũng chẳng quá khắt khe đến nỗi phép yêu đương. Thậm chí dù trót vượt rào “nếm trái cấm”, miễn là chịu cưới, thì chuyện cũng thể giải quyết thỏa.

Tạ Vân suy nghĩ m.ô.n.g lung, đến khi mới tỉnh giấc trưa, Thạch Lựu tới bẩm báo: “Nương nương, Tam Lang Tạ gia đến, đang đợi ở T.ử Thần Điện.”

Nghe , nàng liền xỏ giày thêu, bước ngoài hành lang hướng về T.ử Thần Điện.

Lúc tiết trời mát dịu, gió nhẹ lay nhành liễu, cánh hoa theo gió bay tán loạn. Tạ Vân thong thả bước , lòng cũng nhẹ nhàng vài phần.

Trước trong nguyên tác chỉ sơ qua về Tạ Tam Lang, vài dòng ít ỏi đủ hình dung tính cách. Nàng vẫn luôn nghĩ, chắc cũng tầm thường như bao khác trong nhà. gặp mặt, nàng liền lập tức hiểu , đều là con một nhà sinh , lý nào nguyên chủ xinh như , mà ruột lấy một điểm xuất sắc?

Câu thơ “Cẩm y hồng đoạt ráng màu minh”* hiện lên trong đầu nàng.

(*Câu thơ miêu tả một mặc áo gấm đỏ ch.ói, tỏa sáng rực rỡ như ráng chiều — ẩn ý một khí chất nổi bật, sắc vóc hơn .)

Tạ Tam Lang mặc một bộ y phục đỏ, làn da trắng mịn, dung mạo như tranh vẽ, môi mỏng khẽ mím, hàng mi đen dài, toát lên vài phần khí chất tà mị xen lẫn ngang ngược.

Chỉ cần ánh mắt , Tạ Vân lập tức nhận , đây là một kẻ bẩm sinh chịu sống yên , bản tính phản nghịch, chịu gò bó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-15.html.]

“Ngồi .” Tạ Vân nhạt, giơ tay kéo xuống, cho hành lễ. Sau đó nàng bắt đầu chuyện vu vơ, đầu cuối.

Tạ Vân cố ý mấy chuyện tạp nhạp, thăm dò tính tình . lạ , Tạ Tam Lang chẳng hề tỏ vẻ sốt ruột mất kiên nhẫn, cứ yên lắng , khiến nàng trong lòng khỏi sinh thêm vài phần thiện cảm.

Cuối cùng, Tạ Vân chậm rãi đề chính, mỉm : “Vài hôm , bổn cung mộng, mơ thấy cha . Họ lo cho chuyện chung đại sự của ngươi trong tương lai đấy.”

Tạ Vân tự thấy cũng đủ thông minh để gài một câu thăm dò, cuối cùng cũng khiến Tạ Tam Lang phản ứng. Hắn thong thả phủi nhẹ tay áo, nhướng mày, môi cong lên thành một nụ nửa miệng.

Một nhan sắc nghịch thiên như , mà khi còn hiện hai lúm đồng tiền, đúng là quá mức phạm quy!

“Là lo thôi.” Tạ Tam Lang nhạt, chút giễu cợt bản . Phụ mẫu vốn mắt , đến cả Yên Nhi cũng là chính tay họ ép c.h.ế.t, gì còn quan tâm đến sống c.h.ế.t thế nào?

Tạ Vân vẫn giữ nét nhàn nhạt, phe phẩy chiếc quạt xếp trong tay. Một lúc , nàng mới thong thả lên tiếng: “Là ai lo thì quan trọng. Bổn cung chỉ hỏi ngươi, bản ngươi nghĩ ? Ngươi cũng còn trẻ trung gì nữa, chẳng lẽ định cứ kéo dài mãi, chịu lấy vợ, là để chê ?”

Tạ Tam Lang đáp: “Vi thần trong lòng… cũng suy nghĩ…”

“Có cái gì mà ‘trong lòng suy nghĩ’?!”

Tạ Vân bỗng kiên nhẫn, trừng mắt ngắt lời , giọng mang theo chút bực bội:

“Nếu thích thì cho một cái danh phận đàng hoàng. Để phận mà cứ thế theo ngươi, nhỡ khác , danh tiết nàng còn giữ ? Còn mặt mũi nào sống tiếp nữa?”

Vừa dứt lời, ánh mắt Tạ Tam Lang lập tức tối , giọng cũng trầm xuống: “Làm ngài … vi thần dưỡng ngoại thất?”

Ngoại thất? … Gì cơ? Ngoại thất á?

Tạ Vân tức đến ném thẳng cái quạt tròn đang cầm , tức giận thở hổn hển:

“Nữ nhi nhà , xứng đáng trân trọng, nâng niu như vàng ngọc, chứ để cho ngươi đem chơi bời xài tạm như ?!”

Bảo dám ngang nhiên càn bên ngoài, hóa là căn bản coi gì.

Tạ Tam Lang, chẳng lẽ chỉ là kẻ ngoài sáng bóng mà ruột bên trong thối nát?!

Hắn cẩn thận phủi bụi quạt, đưa cho tiểu cung nữ bên cạnh, vẻ mặt vẫn bình tĩnh, dửng dưng : “Bọn họ thiếu tiền , nên mang con gái đến gán nợ. Chỉ là một nữ nhân thôi, thì cứ để .”

Tạ Vân: “...”

Cùng là sống trong xã hội , cùng một kiểu suy nghĩ, Tạ Vân thật sự nhất thời nên gì cho .

dẫu thì chuyện cũng cần giải quyết.

Tạ Vân suy nghĩ một lúc, đưa lời khuyên: “Nếu ngươi thích nàng, thì nên thả nàng . Tìm cho nàng một mối hôn sự đàng hoàng, gả ngoài yên . Tạ gia chúng dẫu gì cũng cần giữ lấy chút thể diện. Ngươi nuôi một nữ nhân danh phận như bên cạnh, bất cứ ai cũng thể dùng chuyện đó để giáng mặt .”

Nàng dịu giọng, mềm mỏng tiếp: “Còn nếu ngươi thật lòng thích nàng, thì cứ cưới cửa. Ta khó xử một chút cũng cả. Mấy chuyện môn đăng hộ đối mà, nào quan trọng bằng việc ngươi thật lòng yêu thương một ?”

Dù Tạ Tam Lang năng nhẹ như gió thoảng, nhưng đời câu: Chỉ khi mất , mới trân quý, đôi uyên ương khổ mệnh chẳng cũng ?

Bên lén lút mấy năm trời, đến lúc đối phương tự sát , mới bừng tỉnh ngộ…

Quả nhiên, lúc sắc mặt Tạ Tam Lang trở nên nghiêm túc, giọng cũng kiên định lạ thường: “Vậy thì gả . Dù vẫn quan trọng hơn.”

Tạ Vân: “...”

Tự dưng thấy cảm động là đây?

mà, nếu thật sự cưới , lỡ như hối hận thì ? Chẳng sẽ loạn lên một trận nữa?

Một kẻ cao ngạo bất kham như , vốn để bụng những điều ràng buộc của thế tục. Lan Nhạn Thu yếu mềm, dung mạo thanh tú đoan trang, tính tình cũng ôn nhu dễ tổn thương, nàng chịu nổi những giằng co và bất định ?

 

 

Loading...