Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:34:46
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9007UMptcu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Lời Trẫm , tất nhiên là nhất ngôn cửu đỉnh.”

“Ồ.” Tạ Vân hờ hững đáp , vẻ chẳng mấy hào hứng. Nàng ngáp một cái, khóe mắt rịn chút nước, lập tức đầu chui sâu trong chăn, chỉ còn để lộ một mái tóc đen dài mượt mà, dịu dàng xõa gối.

Mái tóc đen tuyền phủ lên chiếc gối lụa trắng như ánh trăng, đó còn thêu họa tiết cảnh xuân thanh nhã, càng làn da nàng thêm trắng hồng mịn màng nổi bật.

Quý Cảnh Lẫm khẽ vuốt ngón tay, từ tốn : “Nằm xích trong , chừa chỗ cho trẫm ngủ.”

Hắn xong liền xoay , thong thả phân phó cung nhân mang gối đầu đến cho .

Tạ Vân: !!!

Nàng cảm thấy đầu óc sắp nổ tung — ở cùng cung với đủ áp lực, giờ còn bắt ngủ chung một phòng? Thật sự là thể chấp nhận nổi!

Nếu thể dùng hết tiền để từ chối, nàng cũng sẵn sàng .

khi đối diện với ánh mắt trong sáng, nghiêm túc của Quý Cảnh Lẫm, lời từ chối chỉ mới tới đầu môi nàng nuốt ngược trong. Như một con đà điểu sợ hãi, nàng rụt chui sâu trong chăn, chỉ để lộ mái tóc mềm mượt.

Không gì nữa.

Nàng im lặng. Quý Cảnh Lẫm mái tóc rối của nàng, môi khẽ cong lên nhẹ.

Hắn kéo gối của sát gối nàng, hai chiếc gối màu trắng đặt cạnh , trông hòa hợp.

Cả hai cùng một chiếc giường, may mà mỗi vẫn đắp riêng một chiếc chăn, nên cảm giác cũng đến mức khó chịu như nàng tưởng.

sự hiện diện rõ ràng của cạnh khiến nàng bối rối. Mắt mở to lên trần giường, đầu óc ngừng suy nghĩ, nhưng tất cả suy nghĩ đều liên quan đến bên cạnh.

Lén đầu liếc mắt sang, ai ngờ bắt gặp ánh mắt của , dịu dàng như đang mỉm . Bị bắt gặp trộm, nàng lập tức đỏ mặt, cả như bốc cháy vì ngượng.

Bị phát hiện đúng lúc như đúng là ngượng c.h.ế.t !

Nhìn thấy ánh mắt đầy ý của , nàng kịp , chỉ đành tiếp tục . Gương mặt nàng đỏ bừng, mắt long lanh, hai má nóng lên. lúc , đưa tay tới, nhẹ nhàng nhéo má nàng một cái.

“Tính cách cứng đầu quá, mà mặt thì …”

Hắn còn hết, Tạ Vân vội cắt lời: “Thiếp ngoan mà!”

Vừa xong, vẻ bướng bỉnh rõ ràng mặt nàng tự tố cáo tất cả.

Quý Cảnh Lẫm bật khẽ, hai ngón tay vẫn giữ má nàng, như đang ước lượng độ mềm của chỗ nhéo, tiện miệng một câu: “Hoàng hậu phẩm hạnh thuần khiết, tính tình nhân hậu.”

Rồi xoay đầu, giọng thản nhiên phân phó bên ngoài: “Câu ghi nhớ cho trẫm.”

Tạ Vân sững một thoáng, đó trong lòng đầy ắp những câu “trời ơi đất hỡi”, nên .

Nàng – vị Hoàng hậu , giờ lời vàng ngọc ngà từ miệng Hoàng đế, địa vị xem như đóng đinh .

Mà một khi "đóng đinh", nếu Trinh Quý nhân "hào quang nữ chính" chiếu rọi mạnh mẽ đến , nàng cũng thể tránh khỏi kết cục xử lý sạch sẽ.

Nàng nhẹ nhàng cúi đầu hành lễ: “Tạ chủ long ân.”

Tạ Vân , dù là sủng ái thêm một chút, nàng cũng định nhường đường cho Trinh Quý nhân. Trong thời đại , phận nàng vốn nhạy cảm và đặc biệt. Nếu sinh một đứa con trai, đó sẽ là trưởng t.ử đích xuất (con vợ cả sinh ), bất cứ ai con đường đoạt vị thể bao dung điều đó.

Mà đứa nhỏ trong bụng nàng, nếu mẫu đ.á.n.h giá cao như từ Hoàng đế, thì con đường phía cũng sẽ bằng phẳng hơn nhiều.

Nghĩ , nàng vô thức đầu sang l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi bên cạnh, ánh mắt dịu dàng vô cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-14.html.]

Ánh mắt Quý Cảnh Lẫm càng thêm dịu dàng, mỉm đưa tay điểm nhẹ lên ch.óp mũi nàng, cảm giác lướt qua mềm mại khiến trong lòng bỗng chút hụt hẫng khó .

Hai ríu rít, lăn qua lộn như một hồi lâu, đến tận đêm khuya mới yên ngủ say.

Hôm , Tạ Vân dậy muộn một chút cũng là chuyện khó tránh. Thạch Lựu vui vẻ báo, Hoàng thượng dặn , tuyệt đối để các nàng đ.á.n.h thức nàng dậy, phi tần khác chờ canh giờ lâu hơn thì cũng là điều nên .

Tạ Vân chẳng ý kiến gì, chỉ “ừ” một tiếng, đó rửa mặt chải đầu, lúc mới thong thả về phía tiền điện. Nhìn bóng nắng lên cao, so với thường ngày trễ gần nửa canh giờ, trong lòng nàng khỏi chút áy náy. Những mỹ nhân hoa nhường nguyệt thẹn chờ lâu như , nghĩ cũng thấy tội.

Ngay cả lúc nào cũng xinh tươi rạng rỡ như Trinh Quý nhân, hôm nay sắc mặt cũng tái nhợt, chút tiều tụy.

Quý phi thì vui, mở miệng vài câu kiểu thăm dò, nhưng cũng hạ bớt khí thế, còn cái vẻ cao ngạo lấn lướt như khi.

Những khác đương nhiên cũng dám ầm lên, vì thế Tạ Vân cảm thấy cả thư thái, tinh thần sảng khoái, tâm tình cũng hơn nhiều.

Chỉ điều, một vài phi tần giấu biểu cảm mặt, khó tránh lộ chút mất kiên nhẫn. Tạ Vân bèn khẽ chấm khăn nơi khóe môi, mỉm ngọt ngào: “Hôm nay đến Từ Ninh cung thỉnh an Thái Hậu, bổn cung sai chuẩn . Tới đó cùng Thái Hậu ăn một bữa cơm, cũng là thể hiện chút lòng hiếu thảo.”

Lời nàng , đương nhiên chẳng ai dám từ chối.

Thật , Tạ Vân vốn chẳng mấy kiên nhẫn khi dùng bữa chung với đám phi tần. Thân là Hoàng hậu, nàng ở vị trí cao nhất, kẻ khác luôn sắc mặt nàng mà sống, ăn cũng dám tự nhiên, chằm chằm mà , chẳng khác gì phơi giữa chợ.

Trong khi đó, các phi tần đều bụng đói meo, bởi vì lúc thỉnh an trông eo nhỏ hơn , khí sắc hơn , một chút điểm tâm cũng nhịn dám ăn, chỉ lo tổn hại vóc dáng, mất điểm trong mắt Hoàng thượng.

Nào giống Tạ Vân, mỗi đều ăn uống no nê, chẳng hề kiêng dè, đến mức còn hận cái tăm mà xỉa răng, đó mới nhàn nhã thong dong đến tiền điện.

Nàng dẫn đầu bước , đường thì ung dung, khí thế oai nghiêm, nào lấy nửa phần dáng vẻ phụ nữ đang mang thai.

Mọi tuy cụ thể sắp tới Hội Thưởng Hoa sẽ diễn thế nào, nhưng vài tin phong phanh vẫn truyền . Thấy Hoàng hậu thần sắc thản nhiên tự tại, còn thể thong dong trò chuyện với Thạch Lựu, từng đều khỏi suy đoán đủ điều trong lòng.

Tạ Vân nghĩ đến việc sắp gặp Thái hậu nhân từ, lập tức tinh thần phấn chấn, sắc mặt rạng rỡ. Vừa bước chân Từ Ninh cung, hành lễ xong liền Thái hậu kéo tay trêu ghẹo:

“Hoàng đế quả thật lừa ai gia, ngươi thế , đúng là chăm sóc tệ.”

Vừa trò chuyện mật với Hoàng hậu, ánh mắt Thái hậu âm thầm quét qua đám phi tần đang cúi đầu bên , dò xét từng chút một. Bà nhận mật báo: Phía đang kẻ ngấm ngầm tụ lực, tay với Hoàng hậu.

Bởi vì hành động còn kín đáo, nhất thời tra là ai, nhưng đạo lý “phòng bệnh hơn chữa bệnh”, Thái hậu đương nhiên ghi nhớ kỹ.

Chỉ cần ánh mắt quét qua, thấy ai là kẻ an phận, ai trong lòng quỷ, lập tức ghi để chú ý. Dù hồ ly giảo hoạt đến mấy, cũng ngày lộ đuôi.

Hiện tại, Vân Vân đang quý như trân bảo, thể để bất kỳ con chuột nào loạn c.ắ.n dây phá tổ.

Vừa chuyện, Thái hậu mỉm vui vẻ sai dọn thiện, kéo Hoàng hậu cùng dùng bữa, đó mới xuống :

“Hôm nay ở cùng ai gia ăn một bữa cơm, đều cần khách sáo. Vân Vân lòng hiếu thuận, vất vả các ngươi chờ lâu .”

Mọi vội vàng đồng thanh dám, đó mới dè dặt xuống những chiếc ghế thêu hoa bài trí xung quanh, mỗi động tác đều dè dặt, đối diện với các cung nữ hầu thiện xa lạ, càng thêm cứng nhắc tự nhiên.

Chỉ Tạ Vân là như cá gặp nước, nơi đây là nơi nàng từng sống suốt mười năm. Mỗi một góc trong cung đều quá quen thuộc, đến cả cách bày biện trong phòng ăn cũng ít là do nàng đích sắp xếp, để tâm chú ý từng ly từng tí.

Những cung nữ hầu thiện cũng đều là do nàng từng một tay nâng đỡ, lớn lên, hiểu rõ tính tình. Nếu câu nệ thì đúng là lấy nửa phần, rái càng thêm thiết, tự nhiên như ở nhà.

 

 

 

Loading...