Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:34:45
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chớp bạc ch.ói mắt vụt qua, những nữ vũ công yểu điệu thướt tha trong nháy mắt liền hóa thành những xoa tàn nhẫn.
Những mỹ nhân eo thon chân dài , giờ phút đôi mắt tràn đầy sát ý lạnh lẽo, chút cảm xúc, ánh mắt chỉ chăm chăm về phía hai đang cao điện: Hoàng đế và hoàng hậy
Bất kể là tay với ai trong hai , đều là một trận đại công đáng chúc mừng.
Sắc mặt Quý Cảnh Lẫm bình tĩnh gợn sóng, nghiêng mắt liếc Tạ Vân một cái, ánh mắt thoáng dịu . Hắn nghiêng đầu, lạnh nhạt dặn Tạ Vân Thư bên cạnh: “Bảo vệ nàng cho .”
Lời còn dứt, hình phóng thẳng như tia chớp, cùng ám vệ lao về phía những t.ử sĩ liều c.h.ế.t .
Tạ Vân, lớn lên trong thời đại hòa bình, đời bao giờ thấy cảnh m.á.u b.ắ.n tung toé, tay chân văng loạn đầy trời thế . Ngay cả lúc xem phim cũng tránh mấy thể loại m.á.u me g.i.ế.c ch.óc!
Mà Quý Cảnh Lẫm giờ phút , như chiến thần từ trong m.á.u mà bước , cả toát lên sát khí dày đặc, khí thế bức .
Nơi qua, t.ử sĩ như lúa mì gặp lưỡi liềm, rụng rơi từng đám.
Động tác tay nhanh tàn nhẫn, kiếm pháp hoa mỹ như vũ khúc, chiêu nào cũng mang sát ý, thế mà đến mức khiến nghẹn họng trân trối.
Tạ Vân đến ngây ngốc, sợ hãi cũng mất tiêu, chỉ còn khiếp sợ và say mê.
Tạ Vân Thư cạnh nghiến răng nghiến lợi : “Lũ phản tặc , c.h.ế.t hết cũng oan!”
Tay cầm kiếm nóng ruột trận, nhưng nhớ rõ mệnh lệnh, bên cạnh bảo vệ Hoàng hậu, chỉ thể yên.
Trong lòng nghẹn đến khó chịu, bèn giơ chân đá mạnh một cái chiếc ghế đá bên cạnh.
Chẳng ngờ cú đá chính xác đến kỳ lạ, ghế đá bay vèo ngoài, đập trúng đầu một tên t.ử sĩ đang lao đến, khiến ngã lăn tại chỗ.
Tạ Vân: ……???
Trong nguyên tác, Tiêu Thu Mính chính là yêu nghiệt công lực cực kỳ đáng sợ, mà còn cả Tạ Vân Thư một bậc. Hắn là một nhân vật đặc biệt lợi hại, dung mạo tuấn mỹ đầy vẻ yêu dị, thực lực chỉ xếp Quý Cảnh Lẫm một chút thôi. Quan trọng nhất là… còn là một bệnh kiều!
Nghĩ tới đây, tim nhỏ của Tạ Vân đập thình thịch như trống trận.
Trước tiểu thuyết, nàng vốn thích kiểu bệnh kiều cố chấp cuồng si . Thế nhưng…. khi đó xuất hiện trong cuộc đời , nàng mới thực sự cảm nhận cái loại “cuồng si” đó bao nhiêu kinh hoàng và áp lực.
Có một như , lúc nào cũng âm thầm dõi theo bạn trong bóng tối, ánh mắt như rắn độc mồi. Dù trả giá gì, cũng nắm lấy bạn bằng .
Tiêu Thu Mính trong truyện thường chiến đấu sát cánh cùng Quý Cảnh Lẫm, hai tin tưởng giao cả sống c.h.ế.t, lưng tựa lưng, kiếm kề kiếm.
, trận chiến gần kết thúc , vẫn thấy bóng dáng Tiêu Thu Mính cả.
“Thu Mính ?” Tạ Vân nhẹ giọng hỏi Tạ Vân Thư bên cạnh.
“Đi ngoài , cái thằng nhóc thúi , còn trở chứ!” Tạ Vân Thư nghiến răng, tay đặt c.h.ặ.t chuôi kiếm, cảm giác ngứa ngáy tay chân thể chịu nổi.
Tạ Vân khẽ nhíu đôi mày thanh tú, nhưng cũng hỏi tiếp nữa.
Bởi vì, … cầm kiếm bước .
Hắn cùng Quý Cảnh Lẫm phối hợp ăn ý, như hổ mọc thêm cánh, trong chớp mắt xử lý sạch đám thích khách còn sót .
Chỉ còn ba tên sống sót, lập tức bịt miệng, trói gô dẫn xuống.
Trong điện giờ phút một mảnh hỗn loạn, các võ tướng thì còn khá, nhưng đám quan văn thì từng một chân tay luống cuống, thì dọa ngất, thì suýt tè quần, thậm chí còn vài t.ử sĩ vung loạn kiếm mà c.h.é.m c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Sát khí mặt Quý Cảnh Lẫm còn tan, ánh mắt lạnh lùng đảo qua đám quan văn vạ lây, mày nhíu , môi mím c.h.ặ.t, hiệu cho thuộc hạ: “Thu dọn cho sạch sẽ, để dấu vết.”
Lúc mới xoay đầu , về phía Tạ Vân, đang Tạ Vân Thư hộ tống tận góc điện.
Nàng đang khẽ run lên, trong ánh mắt chút hoảng sợ, cũng vài phần… hưng phấn?
Mùi m.á.u tanh đột ngột tràn ngập tự nhiên khiến phát hoảng. kích động ở chỗ, nàng tận mắt chứng kiến một cảnh tượng như bước từ sử thi: Một đám t.ử sĩ như sói như hổ, mà Quý Cảnh Lẫm chỉ như c.h.é.m rau c.h.ặ.t dưa, nhẹ nhàng nghiền nát tất cả.
Một thể khiến khác sinh lòng kính sợ, vì cao cao tại thượng, mà là lúc m.á.u chảy đầu rơi, dám .
Rõ ràng là hoàng đế, thể lui về hậu điện, thể tránh nạn, mà vẫn cùng ám vệ, thị vệ xông lên đầu tiên.
Trong lòng nàng sinh vài phần kính phục.
Quý Cảnh Lẫm giấu tay áo nhuộm m.á.u tươi giấu , giọng lạnh như băng:
“Đưa Hoàng hậu hồi cung. Tuyệt đối để xảy bất kỳ sơ suất nào. Nếu , Tạ Vân Thư, mang đầu đến gặp !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-13.html.]
“Tuân lệnh!” Tạ Vân Thư lập tức ôm quyền đáp ứng, , về phía Tạ Vân.
nàng rời một chút nào, đáng thương Quý Cảnh Lẫm, cảm giác chỉ bên mới là an nhất.
Ai mà … đây chỉ là một màn điệu hổ ly sơn của Tiêu Thu Mính?
Không , khả năng …
Đến lúc đó, nếu thật sự bắt , ai thể chống đỡ nổi? Trực tiếp tóm mất thì giờ? Hoàng đế chẳng lẽ còn thể vì nàng, một Hoàng hậu xì xào bàn tán, nhai lọt nổi mồm, mà chịu uất ức?
Tạ Vân bứt rứt vặn ngón tay, âm thầm tự nhắc : Ngươi hiện tại là Hoàng hậu đó! Nếu , nàng thật sự nhào lên níu tay áo Quý Cảnh Lẫm nũng , sống c.h.ế.t cầu xin ở .
“Thần thấy bệ hạ thương, nếu cứ như mà thì trong lòng thực sự bất an… Huống hồ t.ử sĩ quét sạch, hậu cung còn nhiều nữ quyến cần trấn an. Cho nên…” Ngài để ở mà.
Giọng nàng nhỏ nhẹ hơn hẳn, mềm mỏng như nước mùa xuân, ánh mắt long lanh ngập nước, mang theo vài phần mong chờ khẩn thiết , khiến lòng Quý Cảnh Lẫm nhất thời rối tung lên.
“…Chuẩn.” Vừa dứt lời, Tạ Vân lập tức nở nụ như hoa xuân, dịu dàng khom hành lễ, ngoan ngoãn trở góc điện, lặng lẽ xử lý chuyện đấy.
Đã là trấn an nữ quyến, nàng liền nghiêm túc chấp hành. Đám nữ t.ử trong cung , ai nấy đều là tiểu thư nuông chiều từ bé, gặp cảnh m.á.u me c.h.é.m g.i.ế.c , nào dọa đến ngơ ngác. Cũng may còn nhớ phận , ai chuyện mất mặt.
Tạ Vân lên khuyên nhủ, chuyện dịu dàng, hề cao giọng, khiến cũng dễ thở hơn. Không ai cảm thấy xem thường, mà cũng tâm lý gánh nặng gì thêm.
Chờ đến lúc hồi cung, nàng mới phát hiện phần eo đau mỏi vô cùng, còn nhói âm ỉ, khiến cả nàng hoảng hốt như hồn vía bay tứ tán.
“Mau, mời ngự y!” Tạ Vân cần chuyện gì thật , tiên cứ để khám cho chắc.
Ngay lúc , hệ thống bỗng bật , nàng vội vàng truy hỏi: “Ta đau bụng? Rốt cuộc là chuyện gì thế?”
Hệ thống tỏ vẻ bất đắc dĩ, một lúc lâu mới lên tiếng: “Không gì nghiêm trọng. Ngay lúc ngươi gọi ngự y, quét qua một lượt .”
Thấy phản ứng của nó giống như đang giấu giếm bệnh tình gì nghiêm trọng, Tạ Vân mới thở phào nhẹ nhõm, dè dặt hỏi: “Vậy… rốt cuộc là ?”
“Bị đầy bụng, nhất thời tắc nghẽn, cho nên ngươi mới cảm thấy đau bụng.” (nghĩa là đầy , chướng bụng, đau bụng do xì .)
Giọng , lờ mờ mang theo tiếng nhịn nổi.
Đến khi hệ thống bật khúc khích, nàng mới phản ứng kịp - Đầy bụng?!
Vậy chẳng … là xì ?!
Tạ Vân: … Tự kỷ! Không tiếp ai!
Mất mặt chịu nổi, nhưng mà... eo vẫn cứ đau! Thôi thì dù cũng gọi ngự y, để xem một chút cũng .
Cuối cùng, vị lão ngự y khi bắt mạch, chỉ nàng do kinh hãi quá độ cộng thêm mệt mỏi, nghỉ ngơi một chút là , gì đáng lo cả. Nghe câu đó, Tạ Vân mới thật sự yên lòng.
Bởi vì… thứ đau đớn khiến thể sinh con, nỗi thống khổ khi thể một đứa con của riêng , chỉ từng trải qua mới hiểu thấu tận xương.
Mà nàng… là một đặc biệt thích trẻ con. Nhìn thấy mấy đứa bé nhà khác thông minh lanh lợi, đáng yêu hoạt bát, lòng nàng tràn đầy ghen tị và khát vọng.
Kiếp may mắn cơ hội sống , dù thế nào nàng cũng thể để bất cứ sơ suất nào xuất hiện.
Dù ngự y bảo , nàng vẫn ngoan ngoãn mặc áo rộng thắt đai, trực tiếp thẳng giường, nhúc nhích dù chỉ một chút.
Buổi tối, khi Quý Cảnh Lẫm trở về,
cung nhân báo rằng Hoàng hậu đang giường dậy nổi, lập tức vội vã ngay đến nội điện.
Nói là “chuyển đến Vị Ương Cung”, nhưng thật hai vẫn ngủ cùng phòng, mà là mỗi ở một gian khác trong cùng khu cung điện. Dù , về danh nghĩa thì cũng xem như dọn ở chung.
Lúc đến nơi, Tạ Vân đang dựa gối mềm, thong thả thoại bản, sắc mặt hồng hào rạng rỡ, dáng vẻ vẫn xinh yêu kiều như thường. Nhìn thấy nàng như , Quý Cảnh Lẫm liền cảm thấy yên tâm hơn hẳn.
Thấy nàng đưa tay khỏi chăn, trong tay còn cầm một miếng mứt đào, liền tiến gần, thuận tay cầm lấy bỏ miệng ăn. Sau đó : “Thời kỳ m.a.n.g t.h.a.i vốn vất vả, hôm nay còn kinh động, những ngày tới nàng cứ nghỉ ngơi dưỡng sức cho . Nếu hầu phiền khiến nàng hài lòng, cứ việc phạt, chỉ cần nàng cảm thấy thoải mái là .”
Tạ Vân bằng ánh mắt hoài nghi: “Thật chứ?”
※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※
Lúc về xe ngựa, hơn ba giờ sáng, nàng ăn hết một hộp gan gà liền cảm thấy… đúng là mập thật .