Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 10
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:33:45
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào một ngày xuân tươi sáng, vạn vật đều bắt đầu lay động, lòng cũng khó tránh khỏi chút xao động.
Hôm qua Trinh quý nhân Hiền phi mắng cho một trận, đó áp giải về cung để chịu phạt.
Chép “Nữ giới” mười , chỉ đơn giản là mà , chép bằng tay ngừng nghỉ, từng nét từng nét nắn nót như theo quy chuẩn cung quy, đến nỗi bàn tay sưng đỏ, ngón tay cũng méo mó vì đau.
Tạ Vân nghĩ đến đó mà cũng khỏi thở dài một tiếng. nàng nhanh ch.óng nhớ tới chuyện vẫn thực hiện rút thăm trúng thưởng, liền nhắm mắt , thành tâm cầu nguyện thể bốc thứ mong .
Lần , nàng may mắn rút ba món bảo vật: Thể Chất Cẩm Lý, An Thai Hoàn và Mỹ Bạch Hoàn — đều là những thứ hữu dụng với phi tần hậu cung như nàng.
Lần , nàng chỉ một mục tiêu duy nhất trong đầu: Phong Ngực Đan (giúp vòng một tăng lên vài size ngay lập tức, trở nên "nở nang quyến rũ").
Nếu thể rút thứ đó, chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh trong chốn hậu cung .
Ngực của nàng hiện giờ lớn cũng chẳng nhỏ, vặn gọn trong một bàn tay, cân đối và mềm mại. nàng vẫn luôn lo sợ, khi sinh con, n.g.ự.c sẽ chảy xệ thành một cái túi lớn, mềm oặt như thể vắt lên vai, cái hình ảnh đó thật sự khiến dám nghĩ đến.
Bởi , Phong Ngực Đan là thứ cấp thiết như nước dâng đến cổ. Tuy hiện tại thực sự cần gấp, nhưng dưỡng n.g.ự.c cũng cần quá trình, nếu bắt đầu từ bây giờ, đến lúc m.a.n.g t.h.a.i thể sẽ tự nhiên và hài hòa hơn nhiều.
Tạ Vân gốc đào, thành tâm khấn nguyện. Nàng nguyện rằng thể rút trúng Phong Ngực Đan, để chuyện đúng như mong .
Ngoài , trong lòng nàng vẫn còn cất giấu một điều ước xa xôi khác, Tẩy Tủy Đan. Chỉ điều, với bảo vật cấp bậc , nàng dám vọng tưởng. Tẩy kinh phạt tủy, cải t.ử sinh, đó là thứ mà nàng nghĩ chỉ nhân vật chính trong truyện mới thể sở hữu. Quá mạnh mẽ, quá khó tin.
Nàng click mở túi quà lớn đang liên tục nhấp nháy giao diện hệ thống. Dưới ánh sáng huyền ảo, nàng giơ ngón trỏ lên, chầm chậm điểm màn hình vô hình mắt. Một luồng sáng xanh lam b.ắ.n , ba giọt nước hiện lên biểu tượng vật phẩm khiến tim nàng khẽ thắt .
Không Phong Ngực Đan. Chẳng lẽ… chẳng lẽ là còn thứ gì cao cấp hơn nữa ? Chẳng lẽ… là Tẩy Tủy Đan ư?
Không, nàng lập tức lắc đầu. Tự nhủ thể vọng tưởng. Cái hy vọng quá xa vời đó… nàng dám để bản tin tưởng quá sớm.
Nàng vốn là tương đối tôn trọng sự tự nhiên, luôn cảm thấy những thứ đến từ thiên nhiên trời đất ban tặng sẽ hơn nhiều so với những loại đan d.ư.ợ.c luyện chế nhân tạo.
Sự thật đúng là như thế, nàng quan sát kỹ , các phần thưởng trong hệ thống đều phân thành bốn cấp: Thiên, Địa, Huyền, Hoàng. Mà những thứ nàng từng rút giờ đều thuộc loại Hoàng cấp, là cấp thấp nhất.
Mà Tẩy Tủy Đan thì là đồ thuộc Huyền cấp, vượt qua một cấp bậc, khả năng xuất hiện ở thôn Tân Thủ thế là cực thấp.
Nghĩ , tay nàng vẫn dừng , dứt khoát lật tung từng vùng che phủ giao diện phần thưởng .
Ôn Thủy.
Tạ Vân nhíu mày, liền click mở chi tiết vật phẩm để xem kỹ hơn. Hóa thứ gọi là “Ôn Thủy” chính là một miếng ngọc nhỏ trong suốt, tên đầy đủ là Ngọc Giác Ôn Thủy. Chỉ cần thả nó nước thường, lập tức sẽ khiến nước trong đó trở nên ấm áp , y như đang ngâm giữa suối nước nóng thật sự.
Bên dòng giới thiệu, còn ghi rõ đây là vật phẩm Hoàng cấp. Tuy Huyền cấp như nàng mong ước, nhưng hiệu quả vượt trội hơn hẳn những thứ bình thường. Trong mục chú thích còn ghi thêm: "Nước đỏ thắm, thích hợp để tắm rửa hoặc pha , hiệu quả dưỡng thể vượt xa Hoàng cấp thông thường."
Tạ Vân đến đây liền thấy lòng. Dù đan d.ư.ợ.c giúp dưỡng n.g.ự.c đổi thể chất, nhưng một vật như suối nước nóng di động tùy , cũng là kỳ ngộ nhỏ. Có thứ bên , ngày nào cũng thể thư giãn, dưỡng , quả thật còn quý giá hơn cả đan d.ư.ợ.c nhất thời.
Tuy rút Phong Ngực Đan như ý nguyện ban đầu, nhưng so với tưởng tượng, thứ nàng nhận khiến nàng bất ngờ thích thú hơn. Bởi vì nó tự nhiên, dịu nhẹ, tác dụng phụ, thể dùng lâu dài.
Chẳng mấy chốc, bên ngoài lên tiếng gọi nàng. Đám cung nữ đang chờ, trán đổ đầy mồ hôi, mặt lo lắng như thể nàng cùng thứ gì đó nguy hiểm giao tranh. Một tiểu cung nữ thậm chí còn căng thẳng đến mức mồ hôi lạnh chảy dọc theo má, nhưng dám nhúc nhích một bước.
Hoàng Hậu đó lâu bao nhiêu, thì Hoàng thượng cũng Hoàng Hậu lâu bấy nhiêu. Đôi mắt , sắc bén như chim ưng, khóa c.h.ặ.t nàng buông, khiến cả như thấu, áp lực đè nặng đến mức nàng thể giả vờ nữa.
May mắn , lúc Tạ Vân kịp hồn. Nhìn thấy Hoàng đế bệ hạ cách đó xa, nàng lập tức tiến lên, mỉm tươi tắn hành lễ: “Thần xin thỉnh an Bệ hạ.”
còn kịp hành lễ xong, cổ tay nàng Quý Cảnh Lẫm nâng lên.
“Không cần đa lễ. Về thấy trẫm, cần quỳ nữa.”
“Dạ.”
Biết điều nên nàng khẽ gật đầu lời, đó cùng Quý Cảnh Lẫm sóng bước, tay trong tay, chậm rãi dạo bước con đường nhỏ quanh co trong cung.
Lúc đang là chính xuân, vạn vật đều sinh sôi tươi , cảnh xuân tươi lan tràn khắp nơi. Sau những tháng ngày đông dài giam trong điện tẻ nhạt, giờ ai ai cũng ngoài hưởng khí trời.
Vì , khi dọc theo con đường , hai họ cũng gặp ít phi tần khác, thậm chí cả những cung nữ quá để tâm đến quy tắc.
Các thiếu nữ xinh , mặc váy áo muôn màu muôn vẻ, lướt qua những gốc đào nở rộ, liễu biếc đung đưa, như cảnh sắc bước từ tranh, là một nét phong cảnh khác của chốn cung đình.
Tạ Vân khẽ nghiêng đầu, lén lút đ.á.n.h giá vị đế vương đang sóng bước bên cạnh nàng…
Kiếp , nàng cũng chỉ từng thấy những cầm quyền như thế qua màn ảnh truyền hình. Nào ngờ một ngày, bản thể trở thành gối đầu bên cạnh một nhân vật như .
Huống chi, là nam chính của thế giới , Quý Cảnh Lẫm quả thật là một cấu hình cực cao, đúng chuẩn "cao phú soái" theo cách hiện đại. Trước từng câu vui: nam nhân mà đáng giá, nhất định ba cái “mười tám”.
Cái thứ nhất, là chiều cao, ít nhất 1m80.
Cái thứ hai, là nơi nào đó đủ cường tráng, kim thương ngã mới gọi là đáng giá.
Cái thứ ba, là ví tiền, tài khoản ngân hàng ít nhất mười tám con .
Mà cả ba điều kiện , Quý Cảnh Lẫm đều thỏa mãn.
Hai cái đầu tiên, nàng kiểm chứng tận mắt. Còn về cái cuối cùng… là hoàng đế, nắm trong tay cả quốc khố, ai mà tin nghèo?
Nếu ai chịu khổ, chắc chắn đó là . Huống hồ hiện tại đang là thời kỳ thịnh thế, xã tắc yên , dân chúng an cư lạc nghiệp, đến cả những bình thường cũng thể sống khá giả, thì gì đến một đế vương.
Tạ Vân sang gương mặt nghiêng mỹ của , trong lòng khỏi thầm cảm thán: nam nhân như , thể là cực phẩm trong cực phẩm .
Ánh mắt nàng dán c.h.ặ.t, nóng rực đến mức khiến Quý Cảnh Lẫm cũng cảm thấy tự nhiên.
Hắn mặt , trong lòng phần ngượng ngùng. Hắn vốn áy náy với nàng, phụ nữ vì mà sinh con dưỡng cái, từng là Hoàng hậu chính cung.
hiện tại, trong lòng câu trả lời rõ ràng cho .
Kiếp , những cảm tình từng xem là sâu nặng, giờ chỉ như cơn gió thoảng qua, nhẹ đến mức để chút dấu vết nào trong tim .
Quý Cảnh Lẫm nét mặt thản nhiên nghiêng đầu nàng, thấy Tạ Vân khẽ đưa tay vén sợi tóc rối bên má tai, liền mỉm : “Trẫm tính sẽ dọn đến Vị Ương Cung.”
Một câu nhẹ tênh, nhưng với Tạ Vân mà , chẳng khác gì một tiếng sét giáng thẳng giữa trời quang mây tạnh.
Cô gái nhỏ như nàng… còn chút quyền riêng tư nào ?
Ai mà đủ kiên nhẫn để mỗi ngày đều sống cùng thủ trưởng chứ? Huống hồ đây còn là một vị đại boss cấp hoàng đế.
Sớm chiều chung đụng thế … quá dễ phát sinh sự cố.
Tỷ như — nảy sinh tình cảm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-10.html.]
Tỷ như — vô tình để lộ những mặt hảo của bản .
Tỷ như — gian sinh hoạt cá nhân xâm lấn nghiêm trọng.
Tạ Vân thầm liệt kê cả một danh sách dài dằng dặc với hàng vạn lý do khiến nàng vui… nhưng cuối cùng vẫn chỉ ngoan ngoãn đáp một tiếng “” cho phép.
Một đôi bàn tay ấm áp, bỗng phủ nhẹ lên đôi mắt nàng.
Lực tay mạnh, đủ để che hết tầm của nàng, khiến ánh sáng hồng nhẹ nhàng nơi đáy mắt chuyển thành một mảnh tối tăm.
“Bịt mắt bắt dê…” Nàng buột miệng khẽ.
Khi hai mắt bịt kín, thể thấy gì, thính giác liền trở nên nhạy bén lạ thường. Tiếng vải xé nhẹ vang lên trong tai, âm thanh lạo xạo như dội thẳng lòng.
Trong lòng Tạ Vân bất an, rõ tình huống hiện giờ đang phát triển theo hướng nào.
Xèo xèo… âm thanh mập mờ mơ hồ, như báo hiệu điều gì đó thể rõ thành lời.
Mãi cho đến khi cảm nhận sự mát lạnh của lụa tơ thế bàn tay ấm áp, vòng đầu nàng buộc thành nút thắt, nàng vẫn còn ngơ ngác hiểu chuyện gì đang diễn .
Hơi thở nóng bỏng phả lên gò má. Tạ Vân khẽ co ngón tay , gỡ bỏ vật cản mắt để cho rõ.
ngay lúc , đôi môi mềm mại phủ lên môi nàng, nhẹ nhàng lướt qua. Chiếc mũi cao thẳng của cọ nhẹ lên mặt nàng đầy nghịch ngợm, thở quấn quýt, mang theo chút tê dại râm ran thành lời.
“Vân Vân, đừng phụ trẫm.”
Giọng trầm khàn, mang theo chút khẩn thiết, như mong đợi, như khẩn cầu.
Như mê hoặc, Tạ Vân nhẹ nhàng đưa tay lên ôm lấy khuôn mặt , lòng bàn tay mềm mại nâng niu làn da nóng hổi , dịu dàng đáp như một lời thề non hẹn biển.
“Vân Vân kiếp … vì mà sống.”
Chuyện đó, tuyệt đối là thể. Trên đời , gì quan trọng hơn hạnh phúc của nàng.
Bất kỳ điều gì dùng nỗi ủy khuất của nàng để đổi lấy mục đích nào đó, đều là điều nàng tuyệt đối thể chấp nhận.
Tạ Vân , rốt cuộc Quý Cảnh Lẫm mang tâm trạng thế nào mà những lời như .
Nàng chỉ , lãnh địa riêng tư vốn thuộc về nàng, giờ đây xâm phạm bộ.
Vị Ương Cung thế mà chẳng còn là của riêng nàng nữa, chia đôi để Quý Cảnh Lẫm cùng ở. Hắn thậm chí còn đem đồ đạc của chuyển đến, bày biện khắp nơi.
Không chỉ , còn cho phá vách tường, nối thông T.ử Thần Cung với Vị Ương Cung, biến hai nơi thành một thể, tiện cho việc qua .
Tạ Vân tức giận đến mức lật bàn, trong lòng gào thét: "Ai cần ngươi tiện? Chẳng bổn cung ngươi cho chẳng còn chốn dung !"
mà… chỉ cần đến gương mặt tuấn mỹ của Quý Cảnh Lẫm, nàng chẳng tiền đồ, đành ngoan ngoãn chịu thua, đến một lời phản đối cũng dám thốt lên.
Lẽ , vì chuyện Hoàng hậu mang thai, hậu cung sớm loạn như chợ vỡ. Thế nhưng việc Quý Cảnh Lẫm dọn đến sống chung khiến bao lời xì xầm bỗng chốc im bặt.
Không ai dám bàn tán thêm gì nữa.
…
Trong thời gian , sắc mặt các phi tần trong hậu cung trở nên hòa thuận hơn bao giờ hết. Nhìn ai cũng thiết như tỷ ruột, thiếu điều chỉ còn thiếu cái gọi là tâm linh tương thông nữa thôi.
Mỗi sáng đến vấn an, Hiền phi thể nắm tay Trinh quý nhân, kéo gọi “ ” thắm thiết, như thể mấy năm nay cùng lớn lên từ trong bụng , khiến Tạ Vân chỉ mà nhạt trong lòng.
“Nhìn các ngươi hòa thuận thế , bản cung thấy cũng an lòng.” Tạ Vân thở dài nhè nhẹ.
Dù nàng rõ là thật giả thì cũng chẳng , chỉ cần điều, gây chuyện, nàng cũng bớt mệt đầu lo nghĩ.
Bây giờ nàng m.a.n.g t.h.a.i giữa kỳ. Cơn nghén nôn mửa đỡ hơn, nhưng bắt đầu đau lưng, tức n.g.ự.c, yên, xong, cực kỳ khó chịu.
Mà trời đang đầu hè, thời tiết oi bức, u ám, nắng chẳng nắng, gió thấy , chỉ mây đen nặng trĩu như sắp mưa nhưng mãi mưa. Không khí nặng nề ngột ngạt, khiến t.h.a.i như nàng càng thêm khó thở.
lúc đó, Quý phi mỉm nhẹ nhàng, giọng ngọt ngào đủ : “Được nương nương khen một câu, đúng là phúc khí của chúng thần .”
Mấy phi tần xung quanh cũng vội vàng phụ họa vài câu tâng bốc cho đúng phép tắc.
Hiền phi lúc cũng , nhẹ nhàng tiếp: “Hôm Trinh quý nhân còn phạt chép nữ giới mười , bây giờ xem hiểu chuyện hơn đấy.”
Hiền Phi chuyện như chẳng trách móc gì, nhưng cũng gần như chỉ thẳng mặt mà bảo Trinh Quý Nhân là hiểu chuyện. Trinh Quý Nhân tức nổ phổi, mặt đỏ phừng phừng như cá nóc chọc giận, nhưng cố nuốt cục tức xuống, nén giận gượng : “Hiền Phi nương nương dạy , tất cả đều là của thần .”
Chỉ một câu đơn giản như , mà ánh mắt Hiền Phi lạnh thấy rõ. là thứ tai họa, mở miệng là cách đẩy khác xuống hố. Một câu thôi khéo léo đổ hết trách nhiệm lên đầu nàng , ngụ ý rằng Hiền Phi vượt quyền, dám Hoàng hậu dạy dỗ khác.
Hiền Phi lập tức xoay , về phía Hoàng hậu đang nghiêm chỉnh, vẻ bất đắc dĩ mà : “Dù Trinh Quý Nhân cũng còn trẻ, lời chín chắn, tâm tư non nớt. Mong Hoàng hậu nương nương lượng thứ.”
Bề ngoài thì vẻ như đang bênh vực, xin tội giúp Trinh Quý Nhân, nhưng thực chất là khẳng định tội "vô lễ với Hoàng hậu" một cách kín đáo. Một chiêu mềm, hiểm.
Tạ Vân thấy cũng chỉ nhếch môi nhạt. Hiền Phi đúng là khôn nhiều , còn là kiểu “đâm thẳng mặt” như nữa.
Hồi , nàng cứ thích chơi kiểu thô thiển, công khai đối đầu, gì gì cũng rõ ràng đụng chạm, khiến ai cũng thấy phản cảm. Dù thủ đoạn, nhưng cái kiểu đó chỉ khiến khác coi thường.
Giờ thì khác . Dù thật sự quá sắc sảo, nhưng ít nhất đ.á.n.h vòng, móc, khiến khác nghẹn họng mà phản bác . Trinh Quý Nhân mặt đỏ bừng, nhưng cũng chẳng thể mở miệng .
Tạ Vân nhẹ nhàng ho một tiếng, mỉm nhàn nhã, dịu giọng dàn xếp: “Đã tính nàng còn trẻ con, thì ngươi nên dạy bảo nhiều hơn một chút. Bổn cung vẫn yên tâm khi giao việc cho ngươi.”
Một câu nhẹ nhàng, mà đủ để giữ thể diện cho cả hai bên, quên nhắc Hiền Phi quản trướng . Mềm mỏng đấy, nhưng cũng chẳng dễ bắt nạt.
Phong hào là “Hiền”, thì vẻ là lời khen, nhưng thực ẩn ý. Phụ nữ mà gọi là hiền, thì thường ngầm mang theo kỳ vọng giữ đoan trang, trầm tĩnh, nhẫn nhịn. Là đang khen đấy, nhưng cũng giống như đang bó buộc, giảm khí thế một .
Huống chi còn câu : “Thiếu gì thì bù cái đó.”
Hiền Phi xong, ánh mắt sáng lên, vui vẻ đồng ý ngay, mặt mày tươi rói như ban thưởng lớn.
Trong khi đó, Trinh Quý Nhân thì cảm thấy còn khổ sở hơn cả hoàng liên (một loại t.h.u.ố.c đắng), đầu tiên trong đời nàng thật sự nhận : cái Hoàng hậu mà bình thường thì như cục bột trắng mềm , thực trong lòng đen khác gì mực tàu.
Xưa nay nàng vốn chẳng hợp với Hiền Phi, điều đến cả cung nữ quét dọn cũng . Giờ “giao” về tay , e rằng lột da thì cũng khó sống yên.
Nghĩ tới đây, khóe môi nàng run lên, nổi cả bóng nước, căng mọng và long lanh, chỉ cần khẽ động thôi là vỡ.
Hiền Phi lén nheo mắt quan sát. Nếu nàng nhớ nhầm, Trinh Quý Nhân cũng từng nổi mẩn đỏ mặt, chẳng bao lâu biến mất .
Một sự đổi quá nhanh, quá kỳ lạ.
Nữ nhân , lẽ đang âm thầm dùng thứ gì đó dơ bẩn, chính đáng?