Vương Tiểu Mai cảm thấy hưng phấn chút sợ hãi. Lâm Ngọc Trúc đối với sự hưng phấn của bạn thì thấu hiểu, nhưng cô rõ cô sợ hãi cái gì.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Vương Tiểu Mai bối rối nắm lấy góc áo : “ chỉ sợ những bản xứ ở đây sẽ chê chúng là những từ tỉnh lẻ, từ nơi nhỏ bé tới. Cô xem, là chúng mua thêm ít quần áo mới ? Cũng nên mua cái kiểu khăn trùm đầu chấm bi để cột tóc cho hợp mốt nữa.”
Lâm Ngọc Trúc tặc lưỡi một tiếng vỗ vỗ vai Vương Tiểu Mai mà bảo: “Tiểu Mai tỷ , con nếu cứ đem so sánh với khác thì bao giờ mới hết .
Việc mặc quần áo trang điểm quả thực đóng góp một phần tác dụng, nhưng thứ thực sự gây rắc rối chính là lòng tự ti trong tâm trí chúng thôi.
Muốn bản còn tự ti thì dễ , chỉ cần chị ý chí kiên cường, luôn tự tin cho rằng là giỏi nhất thì sẽ còn thấy sợ hãi như nữa.”
Vương Tiểu Mai Lâm Ngọc Trúc cứ liến thoắng cái miệng nhỏ, cô vô ngữ mà trợn trắng mắt: “Có là khi mua nhà xong thì cô hết sạch tiền ?”
Lâm Ngọc Trúc lườm cô một cái : “ đây là đang tích cóp tiền để tiếp tục mua thêm nhà đấy.”
“Vẫn còn mua nữa ?” Vương Tiểu Mai kinh ngạc thốt lên.
“Tiểu Mai tỷ, cô xem nơi là chỗ nào?”
“Thì là nhà của cô chứ .”
Lâm Ngọc Trúc thì suýt nữa cốc cho đối phương một cái đầu: “Tiểu Mai tỷ , nơi chính là thủ đô, là trái tim của cả quốc gia chúng . Hiện giờ tình thế đang , trong tay nhà cửa thì chỉ sinh lời chứ chẳng bao giờ chịu thiệt thòi .”
Vương Tiểu Mai trầm ngâm suy nghĩ một hồi lo lắng hỏi: “Thế nhưng nhỡ tình thế vạn nhất trở về như ngày thì ?”
“Thì cô xem, căn nhà của Vương thúc, Vương thẩm và Tưởng đại nương cuối cùng chẳng cũng trả đó . Còn gì mà sợ chứ?”
Vương Tiểu Mai nheo nheo đôi mắt, trong lòng vẫn còn nhiều nỗi lo sợ lắm.
Hai thấy hợp ý nên cũng tiếp tục bàn luận về chuyện mua nhà nữa.
Lý Hướng Vãn ở bên cạnh lắc đầu mỉm chuyển sang chuyện về vải vóc.
Cuối cùng, ba thương lượng với rằng khi chính thức khai giảng, họ sẽ mua thêm một ít vải về để tích trữ sẵn.
Vì thế, ngay trong tối hôm đó, mấy họ tìm đến nhà của Lưu chủ nhiệm.
Những hàng xóm láng giềng xung quanh vốn vẫn còn ấn tượng với Vương Tiểu Mai nên cũng chẳng hề nghi ngờ mục đích của họ, chỉ nghĩ đơn giản là họ qua chơi nhà quen mà thôi.
Lưu chủ nhiệm khi bọn họ vẫn mua thêm vải vóc thì cảm thấy kinh ngạc, bà hỏi: “Số vải đưa, các cô bán hết ngoài ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-nhat-ky-sinh-ton-cua-an-dua-quan-chung-xuyen-thu-x-tuy-than-khong-gian-x-hong-drama/chuong-660.html.]
Lâm Ngọc Trúc mỉm đáp: “Dạ, cũng nhờ Lưu tỷ giúp đỡ tận tình ạ.”
Lưu chủ nhiệm thoáng sững một chút, bà thấy đối phương tiết lộ quá nhiều nên cũng chẳng tiếp tục gặng hỏi thêm, mà chỉ dặn dò mấy ngày hôm cứ tiếp tục ở cửa để đợi bà.
Số vải vóc tồn kho trong kho vẫn gì đổi, lượng hàng tồn vẫn nhiều như .
Những đơn vị việc thời linh hoạt cho lắm, họ vẫn giữ tâm lý việc kiểu hưởng chung như ở trong thôn, chẳng buồn động não cũng chẳng thiết tha kiếm tiền.
Có những xấp vải nguyên bản vẫn còn cứu vãn thì họ cũng mặc kệ.
Lý Hướng Vãn tiếp tục chọn lựa mười súc vải lớn, tiêu tốn hết hơn một trăm đồng bạc.
Lâm Ngọc Trúc cũng điều mà nhét thêm cho Lưu chủ nhiệm mười đồng tiền công cán.
Mọi đều vui vẻ hài lòng mới tách về. Trên đường , Vương Tiểu Mai đẩy xe, cái miệng cứ ngoác mãi chẳng khép .
Sau khi mấy cùng dọn hết vải vóc về tới tòa nhà mới, Vương Tiểu Mai liền dõng dạc yêu cầu dạo Cung tiêu xã một chuyến cho thỏa lòng.
So với ở quê, Cung tiêu xã tại kinh thành quả thực rộng lớn và khang trang hơn hẳn.
Vương Tiểu Mai bước chân đây thì hoa cả mắt, thấy món đồ gì cũng nảy sinh ý định mua về.
Cô trúng một chiếc áo khoác bằng lông cừu sang trọng, nhưng mới mở miệng hỏi giá, nhân viên báo giá một trăm hai mươi đồng bạc thì nụ mặt lập tức cứng đờ.
Cô ngượng ngùng trừ một tiếng, vội vàng xoay lôi kéo Lâm Ngọc Trúc và Lý Hướng Vãn rời ngay lập tức, bước chân vội vã cứ như sợ đuổi theo lưng bằng.
Cuối cùng, ba cô nương mỗi chỉ chọn mua một đôi giày da mới.
Lâm Ngọc Trúc bên cạnh, đôi mắt cứ chằm chằm quầy trưng bày đồng hồ một hồi lâu.
Vương Tiểu Mai ở một bên thấy liền hừ lạnh hai tiếng mỉa mai: “Chẳng cô còn tích cóp tiền để tiếp tục mua nhà ?
Lại còn bảo lòng tự tin của bản đủ mạnh mẽ, mấy thứ vẻ bề ngoài tất cả đều là phù du hư ảo cơ mà. Giờ cô còn đồng hồ cái gì?”
Trong mắt của Vương Tiểu Mai, việc đeo đồng hồ chẳng qua chỉ là một cách để phô trương, giả bộ là tiền mà thôi.
Còn với Lâm Ngọc Trúc, cô thực sự chỉ một vật dụng để thuận tiện xem giờ giấc hàng ngày.
Cô liếc xéo Vương Tiểu Mai một cái đáp : “ đây đang nghiên cứu để đòi sính lễ , xem thử xem nên lấy mẫu đồng hồ nào cho hợp ý.”