Xuyên thư thập niên 70: Nhật ký sinh tồn của ăn dưa quần chúng [Xuyên thư x Tùy thân không gian x Hóng drama] - Chương 545

Cập nhật lúc: 2026-04-28 10:54:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm nhị tỷ tức tối chen ngang, định hỏi xem hai họ còn coi cô là đang giường .

 

Lâm đại tỷ cho cô cơ hội, cứ coi như cô ngủ say mà tiếp tục hừ lạnh: "Khá thế nào . Cái duy nhất chắc là sinh con xong ném cho nuôi hộ, ai tranh giành gì chăng? Lâm Ngọc Lan, chị cho em , em nên đối với chị dâu cả một chút . Cái ngữ em mà gả cho Tôn Mộc Sinh, chừng vác mặt về nhờ vả nhà ngoại suốt đời thôi."

 

Lâm nhị tỷ: "..."

 

Lâm Ngọc Trúc khịt khịt mũi, trở ôm lấy Lâm nhị tỷ, giọng mềm mỏng nũng nịu: "Nhị tỷ đừng hoảng sợ nhé. Tình yêu là vĩ đại mà, hy sinh một chút vì nó chẳng gì là đáng sợ cả.

 

Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!

chị già nua chăng nữa, chắc là cái họ Tôn cũng chẳng dám ghét bỏ . Mà cũng , ba chị em trông giống như đúc, con cái chê chị khó coi, chị cứ mang chúng nó đến gặp em. Cho chúng nó ngày xưa chúng nó cũng từng là một tiểu cô nương xinh như hoa như ngọc.

 

Nhị tỷ ơi, thế em thấy thương chị quá... Thôi, chị cứ nỗ lực vì tình yêu , em sẽ cố gắng giữ gìn nhan sắc thật trẻ trung để còn giữ thể diện cho chị."

 

Ngừng một lát, cô tò mò hỏi: "Mà cái Tôn Mộc Sinh đó thật lòng với chị đấy? Nhị tỷ, em kể chị , trường em một cô giáo hồi một gã đàn ông dùng lời đường mật lừa gạt. Cuộc sống cưới là những chuyện vụn vặt đau đầu, mới hơn hai mươi tuổi mà đôi tay thô ráp như bà lão .

 

Sau ly hôn mãi mới nuôi đôi tay đấy. Giờ một nuôi con, chị bảo chuyện dựng vợ gả chồng cho con cái một tay cô lo liệu, nghĩ mà thấy mệt ."

 

Trong lòng Lâm nhị tỷ lúc bắt đầu dâng lên một nỗi bất an và hoảng hốt.

 

Khốn nỗi cái miệng nhỏ của Lâm Ngọc Trúc vẫn cứ thao thao bất tuyệt bên tai: "Chị nghĩ mà xem, ở nhà đến cái việc nhà chị còn chẳng đụng tay . Thật sự bà nội Tôn gia cũng liệt giường, chị đủ kiên nhẫn mà bưng bô đổ nước tiểu cho bà đấy?..."

 

"Một già đủ, còn hai cơ, chị còn sinh thêm dăm ba đứa nhỏ nữa..."

 

Lâm Ngọc Trúc chậc lưỡi, vẻ mặt đầy sự 'lo lắng' chân thành: "Thôi, em chẳng nữa, chị cứ tự chuẩn tâm lý . Mà , cái Tôn Mộc Sinh đó đối với chị thật ? Thời buổi , thành thật mà lời yêu đương chân ái cơ ?"

 

Lâm nhị tỷ nghẹn lời, chỉ im thin thít.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-nhat-ky-sinh-ton-cua-an-dua-quan-chung-xuyen-thu-x-tuy-than-khong-gian-x-hong-drama/chuong-545.html.]

 

Thực tế thì, Tôn Mộc Sinh bao giờ mở miệng yêu thề thốt gì với cô cả. Mấy cái khái niệm "tình yêu đích thực" đều là do cô tự huyễn hoặc . Cô cảm thấy đang hy sinh cả bản để yêu , thế mới là cao thượng, thế mới là chân ái.

 

Tôn Mộc Sinh từng với cô thế : "Bà nội chỉ là mắt mờ, sinh hoạt bình thường vẫn . Mẹ cũng là do một tay bà chăm sóc, em gả sẽ để em chịu ủy khuất . Việc gì sẽ hết, tiền nong cũng đưa em giữ, cái nhà em chủ, đều em."

 

Những lời đó từng như mật ngọt rót tai Lâm nhị tỷ, khiến cô cảm động đến rơi nước mắt. Thế nhưng lúc , những lời "vả mặt" của Lâm Ngọc Trúc và đại tỷ cứ như một cuốn băng rè, phát phát trong đầu cô dứt.

 

Đêm đó, trong khi Ngọc Trúc và đại tỷ say giấc nồng, Lâm nhị tỷ cứ trằn trọc, lật qua lật giường gỗ.

 

Cô bắt đầu tự hỏi: Phải chăng nghĩ chuyện quá đơn giản? Cứ hễ nhắm mắt là hình ảnh "bưng bô đổ nước tiểu" và "giường đất đầy con nheo nhóc" hiện mồn một...

 

Những thứ khác cô thể nhẫn nhịn, nhưng còn chuyện "già nua xí" thì ? Khi cô trở thành một bà cô đầu bù tóc rối, liệu Tôn Mộc Sinh còn trân trọng cô ? Lâm nhị tỷ lên xà nhà đen kịt, lòng rối như tơ vò.

 

Ngày hôm là ngày nghỉ, cả phố phường như rộn ràng hơn hẳn. Cha Lâm vẫn đến xưởng vì đợt cao điểm sản xuất cuối năm, nhưng những khác trong nhà thì nghỉ ngơi.

 

Mẹ Lâm dậy sớm dán bánh bột ngô, nấu cháo hành thơm phức, việc gì cũng khẽ khàng vì sợ đ.á.n.h thức mấy đứa nhỏ xa về.

 

Khi Lâm Ngọc Trúc tỉnh dậy thì nắng xuyên qua khe cửa. Cô thẫn thờ một lúc lâu mới nhớ về nhà. Cùng lúc đó, Lâm nhị tỷ cũng lồm cồm dậy với đôi mắt thâm quầng như gấu trúc, miệng ngừng thở ngắn than dài.

 

Lâm Ngọc Trúc thấy bộ dạng đó giật kêu lên: "Trời đất, nhị tỷ! Chị ngủ đến giờ mà mắt vẫn thâm như ai đ.ấ.m thế ? Thân thể . Chị giữ gìn sức khỏe , chứ gả sang Tôn gia vài bữa là kiệt sức mà liệt đấy. Chẳng lẽ chị tính trông cậy sang bên đó hầu hạ cả ba con bà cháu nhà họ ?"

 

Lâm nhị tỷ tức đến phát run, em gái trân trối: "Ngươi mau ngậm cái miệng đó !"

 

Lâm Ngọc Trúc bĩu môi, vặn vẹo cái eo, vẻ mặt vui: "Người thật mà cũng cho. Lời thật thì mất lòng, nhưng em thế chẳng để chị sớm tiếp thu hiện thực ?

 

Đừng để cái đầu lúc nào cũng chỉ ảo mộng tình yêu, đến lúc gả đối diện với cuộc sống cơm áo gạo tiền vỡ mộng, cãi chí ch.óe như nhà Khâu thẩm thì khổ. Nhị tỷ , em thấy từ hôm nay, việc trong việc ngoài nhà nên để chị quán xuyến hết .

 

Loading...