Sau một lặng im phăng phắc đầy vẻ đáng sợ, chính là tiếng gào thét tê tâm liệt phế của Lý Tứ thẩm vang lên: "Ai cũng , nhưng riêng cái con nhỏ đó thì tuyệt đối ! Nếu các còn sống thêm vài năm nữa, thì ơn hãy tránh xa cái cô Lâm thanh niên trí thức đó một chút cho nhờ."
...
Ở phía bên , Lâm Ngọc Trúc đang nhàn nhã đung đưa cái chân thì bỗng nhiên hắt liên tiếp hai cái thật mạnh. Cô đưa tay xoa xoa mũi, thầm nghĩ ai, rốt cuộc là ai, là kẻ nào mà thương nhớ nàng đến mức cơ chứ. Đoạn cô bỗng mỉm đầy đắc ý, tự nhủ chắc chắn là lão Thẩm nhà ở phương xa đang nhớ nhung nàng .
Đợi đến khi trường học khôi phục lịch dạy học bình thường, Lâm Ngọc Trúc chợt nhận cô giáo Hứa Hồng điểm gì đó lạ lùng, cô thường xuyên thẫn thờ như mất hồn. Có đôi khi đó, gương mặt Hứa Hồng lúc thì thoáng hiện vẻ u sầu, lúc chợt mỉm vu vơ.
Lâm Ngọc Trúc gạn hỏi xem cô tâm sự gì , nhưng chỉ thấy đối phương ngượng ngùng lắc đầu khẽ đáp: "Em việc gì , chỉ là đang mải suy nghĩ chút chuyện vặt vãnh thôi mà."
Thấy , Lâm Ngọc Trúc cũng chẳng nỡ hỏi kỹ thêm, dù trong lòng vẫn khỏi chút tò mò...
Thời gian cứ thế trôi nhanh như nước chảy qua kẽ tay. Có một đứa em trai ở bên cạnh đúng là nhiều cái lợi, ít nhất là những ngày nghỉ ngơi, khi cô ngoài chơi thì thể yên tâm bàn giao lũ gà và đàn heo của nhà trường cho em trai chăm sóc.
Lâm Lập Dương quả thực là một đứa trẻ đáng tin cậy, luôn nghiêm túc thành nhiệm vụ mà chị gái giao phó một cách chu đáo nhất. Điều càng khiến Lâm Ngọc Trúc thêm phần yêu mến đứa em hơn.
Duy chỉ một điểm mỹ cho lắm, đó là dù cô thấy rõ ràng mực quan tâm và thiện, nhưng em trai cô lúc nào cũng giữ cái bộ dạng như "bao cát" chịu nhục, cứ thu một góc run rẩy bần bật mặt cô. Chuyện khiến Lâm Ngọc Trúc nghĩ mãi mà vẫn hiểu nổi. Theo lý mà , thì chẳng nên chuyện như xảy mới ...
Cũng cùng chung cái bộ dạng run rẩy như cầy sấy đó còn Mã Đức Tài, nhưng về phần thì Lâm Ngọc Trúc thấy vô cùng dễ hiểu. Rốt cuộc thì cô cũng thật sự " tay" một vài chuyện khiến khắc cốt ghi tâm .
Lâm Lập Dương vì thường xuyên lui tới trường học nên cũng dần quen với Quan nhị thúc. Biết đây chính là em trai ruột của Lâm Ngọc Trúc, Quan nhị thúc đối xử với nhóc cũng mực tình và gần gũi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-nhat-ky-sinh-ton-cua-an-dua-quan-chung-xuyen-thu-x-tuy-than-khong-gian-x-hong-drama/chuong-531.html.]
Lâm Lập Dương đó ngượng nghịu bày tỏ mong học hỏi một chút võ thuật từ nhị thúc. Cậu để đ.á.n.h , mà ít nhất là để bản dễ dàng kẻ khác bắt nạt.
Quan nhị thúc chẳng chút do dự mà gật đầu đồng ý ngay lập tức. Ông yêu cầu mỗi ngày đều thức dậy thật sớm để tiếp nhận một đợt huấn luyện thể lực đặc biệt vô cùng khắc nghiệt. Không ngờ Lâm Lập Dương thể c.ắ.n răng chịu đựng và kiên trì theo đuổi đến cùng như .
Lâm Ngọc Trúc thấy liền riêng biệt gọi em trai một chỗ bảo: "Ngươi bái nhị thúc thầy dạy võ, thì lẽ nào chút lễ vật bái sư cho phép?"
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Thời buổi tuy rằng còn thịnh hành những thủ tục rườm rà đó nữa, nhưng ơn cho thì trong lòng cũng tự hiểu lấy mà hành xử cho đúng mực.
Lâm Lập Dương suy nghĩ một chút lập tức gật đầu tán đồng. Sở thích của Quan nhị thúc vốn dĩ đơn giản, đó chính là rượu ngon.
Lâm Ngọc Trúc đứa em trai hắc hắc đầy gian xảo, cô rút cuốn sổ tay nhỏ , bắt đầu biên chép ghi sổ dặn dò: "Đợi khi nào dịp, sẽ lên thị trấn mua một bình rượu trắng thật ngon về cho ngươi. Ngươi hãy mang bình rượu đó tặng cho nhị thúc lễ bái sư. Số tiền sẽ trừ thẳng khoản tiền tiêu vặt của ngươi, chắc là ngươi ý kiến gì nhỉ?"
Lâm Lập Dương vội vàng lắc đầu lia lịa, tuyệt đối dám ý kiến gì. Cậu coi như rõ vấn đề , khi cần bày tỏ thái độ thì nhất định thật nhanh ch.óng, nếu thì hậu quả về sẽ vô cùng nghiêm trọng. Lâm Ngọc Trúc lúc mới nở một nụ vô cùng dịu dàng, thầm nghĩ đúng là trẻ nhỏ dễ dạy...
Chỉ vài ngày khi Lâm Lập Dương tới đây, Lâm Ngọc Trúc nhận tiền gửi từ gia đình. Mẹ Lâm tỏ mực hào phóng khi gửi lên hẳn một trăm đồng. Trong đó bảy mươi đồng là dành cho Lâm Lập Dương tiêu dùng, còn ba mươi đồng là của Lâm Ngọc Trúc.
Lâm Ngọc Trúc tự thấy là một chị gái vô cùng khai sáng và dân chủ, chuyện gì cũng thực hiện một cách công khai, minh bạch và chính trực. Cô thậm chí còn dùng kim chỉ để khâu thành một cuốn sổ tay nhỏ, lúc nào cũng để sẵn trong túi áo. Mục đích chính của cuốn sổ là để tiện cho việc ghi chép sổ sách chi tiêu.
Thế nhưng, đôi khi những lúc Lâm Lập Dương biểu hiện ngoan ngoãn cho lắm, thì chị "lòng hiểm độc" tỏ mấy vui vẻ.
Cô sẽ quang minh chính đại mà gạch bỏ bớt một hai hào tiền trong sổ của em trai. Một khi cái trò bắt đầu thực hiện, thì dường như nó một sức hút khiến cô thể nào dừng nữa. Lâm Ngọc Trúc chỉ thầm ha hả trong lòng. Làm em trai thì sinh vốn dĩ là để cho chị gái bắt nạt mà thôi.