Sắc mặt của Mã Đức Tài lập tức sợ hãi đến mức trắng bệch còn một giọt m.á.u, đôi chân run rẩy như sắp sửa quỵ xuống đất để xin tha mạng.
Hắn khó khăn lắm mới mới hồi phục tinh thần, đến mức đêm hôm mới dám một nhà vệ sinh, bây giờ mà hành hạ thêm trận nữa thì đúng là sống nổi.
Mã Đức Tài vội vàng lao tới phía , nắm c.h.ặ.t lấy tay của Lâm Lập Tùng, nặn một nụ mà trông còn khó coi hơn cả lúc , van nài: "Em trai , em hãy vì tình nghĩa mà giúp với chị gái của em vài câu . Tạm tha cho trai nhé. Em cứ yên tâm , kể từ ngày hôm nay trở , em chính là em trai ruột của . Sau bất cứ chuyện gì khó khăn, em cứ việc tìm đến . Anh đây hứa sẽ giúp đỡ hết lòng, bao giờ thốt nửa lời từ chối . Em thấy thế nào?"
Lâm Lập Tùng sững sờ cái tên Mã Đức Tài mà lúc nãy còn vênh váo, hống hách như một kẻ coi trời bằng vung, luôn miệng kêu gào dọa nạt , mà giờ đây quỳ lụy, cầu xin tha thứ chẳng khác gì một đứa cháu ngoan.
Cậu nhóc nhất thời cảm thấy đầu óc choáng váng, kịp phản ứng với sự đổi ch.óng mặt .
Cậu đầu chị gái một cách đầy hoài nghi. Nếu nhớ lầm thì chị ba của vốn dĩ yếu đuối cơ mà, cảm giác cái tên côn đồ lưu manh sợ chị đến mất ăn mất ngủ như ?
Cùng chung nỗi thắc mắc đó còn cả Lý Hướng Vãn và Vương Tiểu Mai. Hai cô nàng tự hỏi liệu bản vô tình bỏ lỡ mất đoạn kịch nào đó ?
Thấy thái độ của Mã Đức Tài cũng coi như là điều, Lâm Ngọc Trúc cũng quyết định tạm thời gác chuyện . Cô dẫn theo em trai hiên ngang, tự tin trong phòng để bắt đầu sắp xếp chỗ ở. Nhìn thấy em trai đang lục đục thu dọn chỗ ngủ giường đất, cô mới nhận nhóc tội nghiệp .
Lâm Lập Tùng hiển nhiên là nhận sự ưu ái như Lâm Ngọc Trúc khi xưa, tự gánh vác, khuân vác bộ đồ đạc lỉnh kỉnh để lên tàu hỏa.
Lâm Ngọc Trúc đưa tay giúp em trai sắp xếp đồ đạc, lên tiếng hỏi han: "Em trai , em thể một mang vác đống đồ nặng nề đến tận đây ?"
Vừa chị hỏi, Lâm Lập Tùng suýt chút nữa là bật ngay tại chỗ vì tủi , mếu máo kể: "Mẹ với em là cứ để hết đồ lên xe, đường cũng chẳng thấy mệt nhọc gì . Vậy mà em khờ dại tin lời thật. Đến khi lên tàu hỏa , em thậm chí còn chẳng dám chợp mắt lấy một giây vì sợ trộm mất đồ. Chị ơi, đúng là khổ em quá mà..."
Suốt quãng đường dài đằng đẵng đó, mệt đến mức rã rời cả chân tay, xuống tàu hỏa chuyển sang xe khách đường dài, trải qua bao nhiêu gian nan, vất vả mà tưởng chừng như sắp trụ nổi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-nhat-ky-sinh-ton-cua-an-dua-quan-chung-xuyen-thu-x-tuy-than-khong-gian-x-hong-drama/chuong-524.html.]
Lâm Ngọc Trúc xong thì nhịn mà bật đầy khoái chí.
Ở đời đúng là chỉ sợ sự so sánh mà thôi!
Thấy đứa em trai tội nghiệp của đáng thương như thế, cô cũng sức giúp sắp xếp, bày biện thứ cho thật ngăn nắp, gọn gàng.
Đến lúc thu dọn tới phần quần áo, Lâm Lập Tùng mới cẩn thận lấy vài bộ quần áo mới tinh còn thơm mùi vải để đưa cho Lâm Ngọc Trúc. Cậu : "Đây là những bộ đồ mà cất công may riêng cho chị đấy."
Lâm Ngọc Trúc đón lấy xấp quần áo, mở xem thì thấy đó là một chiếc áo khoác ngoài cùng một chiếc quần dài chắc chắn. Trong lòng cô chợt trào dâng một cảm giác ấm áp lạ thường, cô liền hỏi: "Sao ở nhà mãi mà thấy gửi thư hồi âm cho chị thế?"
Lâm Lập Tùng thản nhiên đáp, vẻ mặt như thể chuyện đó là hiển nhiên: "Chị còn tính tình của , chuyện gì mà tốn tiền thì nhất định sẽ chi . Đây , đây là lá thư cho chị đây. Có sẵn mang thư giúp như em thì còn tốn tiền gửi bưu điện gì cho lãng phí."
Lâm Ngọc Trúc chỉ bất lực lắc đầu trừ, cô nhận lấy tờ giấy thư mở . Trong thư vẫn như khi, chỉ kể những chuyện vui, chuyện lành trong nhà, tuyệt nhiên nhắc đến một khó khăn nào, rằng thứ ở nhà đều thỏa để cô lo nghĩ nhiều.
Bà nhắn nhủ rằng Lâm Lập Tùng xuống nông thôn lao động, Lâm Ngọc Trúc là chị lớn thì nên để mắt chăm sóc em nhiều hơn một chút, ít ngày tới bà sẽ gửi tiền lên cho cả hai chị em.
Ý của là Lâm Ngọc Trúc quản lý tiền bạc, tuyệt đối đừng đưa cho Lâm Lập Tùng để tránh nhóc tiêu xài hoang phí, mục đích. Cuối thư còn dặn kỹ, nếu thiếu tiền thì cứ việc gửi thư về nhà báo một tiếng.
Lâm Ngọc Trúc cất tờ giấy thư , cô sang Lâm Lập Tùng thắc mắc hỏi: "Lập Tùng, em xuống nông thôn sớm thế ? Lúc chị , em chẳng mới chỉ bắt đầu học lớp bảy ? Mẹ tính để em học lên cấp ba ?"
Gương mặt Lâm Lập Tùng bỗng đỏ bừng lên vì hổ, đưa tay gãi gãi đầu ngập ngừng đáp: "Cái đó... chị cũng mà, vốn dĩ em chẳng ham thích gì chuyện học hành cả. Với , đến cái bằng nghiệp cấp hai em còn suýt chút nữa là lấy đấy chứ..."
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Lâm Ngọc Trúc cau mày kinh ngạc, cô gặng hỏi : "Cái gì mà gọi là suýt chút nữa nghiệp ?"