Sáng hôm nay cả ba đều tiết học trường. Sau khi tất việc rửa mặt, đ.á.n.h răng sạch sẽ, họ vội vàng dắt xe khỏi viện để chuẩn trở trường học cho kịp giờ. Thế nhưng mới dắt xe khỏi cổng, họ thấy Thẩm Bác Quận đợi sẵn ở đó từ bao giờ.
Chỉ thấy Thẩm Bác Quận với dáng vẻ nghiêm trang, đang vắt vẻo chiếc xe đạp, thần sắc điềm tĩnh : “Mập Mạp ý nhờ đặc biệt qua đây để hộ tống các em về trường học cho an .”
Lý Hướng Vãn khẽ liếc mắt sang Lâm Ngọc Trúc một cái đầy ẩn ý. Lâm Ngọc Trúc thì chỉ hì hì, trong đôi mắt trong veo hiện lên một tia giảo hoạt, tinh nghịch.
Chỉ Vương Tiểu Mai là vẫn ngơ ngác, trong lòng thầm cảm thán rằng Mập Mạp nhà đúng là chu đáo và quan tâm nhất đời.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Sau khi đoàn bắt đầu khởi hành, Lâm Ngọc Trúc gọn lỏn xe đạp của Vương Tiểu Mai. Cô bóng lưng của Thẩm Bác Quận đang ở phía xa mà lòng thầm nở hoa, nụ ngọt ngào như tẩm mật.
Trong lòng cô thầm ao ước, đến bao giờ mới thể quang minh chính đại ở phía xe của . Hoặc giả, để cô chở cũng là chuyện gì quá khó khăn.
Nhìn xem, lão Thẩm nhà cô đúng là nam t.ử hán đại trượng phu, ngay cả tư thế đạp xe cũng toát lên vẻ trai ngời ngời.
Nhìn thấy lúm đồng tiền xinh xắn mặt Lâm Ngọc Trúc, Thẩm Bác Quận cũng khẽ mỉm đáp đầy tình cảm. Lâm Ngọc Trúc bất ngờ đưa tay ôm lấy n.g.ự.c, một động tác trêu đùa đầy tinh quái.
Hành động đột ngột khiến Thẩm Bác Quận suýt chút nữa thì giữ vững tay lái, chiếc xe loạng choạng một nhịp mới lấy thăng bằng.
Lâm Ngọc Trúc thấy thì càng rạng rỡ hơn, tâm tình cô đến mức tưởng chừng như thể bay bổng lên tận mây xanh. Thẩm Bác Quận cô, dường như khám phá thêm một khía cạnh đầy thú vị và tinh nghịch khác của cô gái nhỏ nhà .
Trong khi đó, tại ngôi nhà của họ Hàn.
Hàn Mạn Mạn vì buổi sáng nay chỉ hai tiết học nên cô ngang nhiên học muộn. Giờ cô vẫn còn đang thong thả trong nhà chậm rãi húp từng thìa cháo. Dáng vẻ lề mề, cọ tới cọ lui của cô cho thấy chẳng lấy một chút gì gọi là vội vã lo lắng cho việc học hành cả.
Hàn mẫu bên cạnh đứa con gái cứ lề mề, cọ xát mãi xong mà lòng nóng như lửa đốt.
Bà nhịn liền cất tiếng thúc giục: “Con ăn mau cái miệng lên , chậm chạp như thế, để cho ông hiệu trưởng thấy thì thể thống gì nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-nhat-ky-sinh-ton-cua-an-dua-quan-chung-xuyen-thu-x-tuy-than-khong-gian-x-hong-drama/chuong-445.html.]
Bà thầm nghĩ, đứa nhỏ đúng là vẫn vợ chồng bà chiều chuộng quá mức nên mới sinh cái tính khí lờ đờ thế .
Hàn Mạn Mạn khẽ “” một tiếng cho lệ, nhưng tay chân vẫn cứ thong dong theo ý , chẳng chút vội vàng.
Cái vẻ mặt thản nhiên khiến Hàn mẫu tức đến mức chỉ trừng mắt con. Hàn phụ bên cạnh cũng chỉ bất lực lắc đầu thở dài cho qua chuyện.
Đợi đến khi vợ chồng Hàn phụ ăn xong bữa sáng, họ cũng chẳng buồn quản thúc cô con gái thêm nữa, bèn dậy mặc áo khoác chỉnh tề dắt cửa . Hàn Mạn Mạn chờ cho cha khuất hẳn cánh cửa, bèn bưng chén chạy vội cửa sổ ngó nghiêng tìm hiểu tình hình.
Thấy hai thực sự khỏi sân, cô mới vội vàng húp nốt chỗ cháo còn trong bát lẻn nhanh phòng bếp.
Tối hôm qua, Hàn mẫu mới hấp một nồi màn thầu trắng trẻo, mập mạp, cái nào cái nấy to tròn trông ngon mắt. Hàn Mạn Mạn khỏi nảy sinh tâm tư riêng, nhân lúc cha vắng, cô quyết định "hốt trọn ổ" màn thầu đó.
Cô đem tất cả nhét trong một chiếc túi vải bố lớn. khi suy tính , cô vẫn mủi lòng lấy hai cái để trong l.ồ.ng hấp, coi như phần cơm trưa cho cha khi họ về.
Gói ghém xong xuôi chỗ màn thầu, Hàn Mạn Mạn tiếp tục phòng khách lục tung thứ lên. Cô tới là đồ đạc lộn xộn tới đó, trông chẳng khác gì kẻ trộm đột nhập nhà. Cuối cùng, cô nhét thêm một gói bánh hạnh nhân túi, bấy giờ mới cảm thấy thỏa mãn mà dắt xe cửa trường.
Thế nhưng, cô ngờ rằng Hàn mẫu sớm tính toán từ . Bà mượn chiếc xe đạp của chồng, bắt Hàn phụ tự bộ , còn thì lặng lẽ đạp xe bám đuôi theo Hàn Mạn Mạn.
Bà quyết định tới tận thôn Thiện Thủy để xem cho rõ tường tận, xem xem đứa con gái quý hóa nhà mang theo bao nhiêu đồ ăn thức uống như rốt cuộc là để đem cho ai.
Hàn Mạn Mạn ở phía cứ thế thong dong đạp xe, tâm trạng vô cùng tự tại, còn Hàn mẫu ở phía thì đạp xe đến mức nghiến răng nghiến lợi vì mệt.
Từ phía xa, bà thấy cái túi căng phồng bên hông xe của con gái, cứ mỗi nhịp đạp xe là cái túi nảy lên hạ xuống theo nhịp điệu. Vậy mà Hàn Mạn Mạn vẫn chẳng hề gì về việc đang bám sát ngay phía lưng.
Vừa tới trường, cô liền thẳng phòng bếp để đưa màn thầu cho Vương thẩm.
Nhìn túi vải bố đầy ắp màn thầu từ bột mì trắng tinh khôi, Vương thẩm khỏi thốt lên kinh ngạc: “Chao ôi, chỗ màn thầu hấp khéo quá, Hàn lão sư đúng là lòng. Thứ đồ ngon thế , nếu là ở nhà khác thì ai mà nỡ đem cho chứ. Ngay cả ở trong thôn chúng đây, cũng chẳng nỡ cho con cái ăn loại màn thầu như thế .”