Nàng khẽ lắc đầu, lạnh:
“Hắn ở cùng ai thì cứ ở cùng đó. Dù cũng chẳng còn liên quan gì đến .”
Triệu Hương Lan hỏi:
“Ngươi thật sự định chia tay ?”
Lý Hướng Vãn gật đầu, cũng thẳng . vẻ mặt nàng lộ rõ sự cứng rắn và cố chấp.
Triệu Hương Lan chỉ thở dài, kiên nhẫn khuyên nhủ:
“Ta cũng những lời kiểu ‘đừng nóng vội’ nữa, chắc ngươi cũng chẳng .
ngươi thử nghĩ xem, hai họ đều nấu ăn, lương thực để ở chỗ ngươi.
Ở tiền viện, họ vẫn nhờ lương thực của ngươi để ăn chung. Vương Dương thì ngại mở lời, nhưng Lý Hướng Bắc là đàn ông, chẳng lẽ hổ ?
Hướng Vãn , nếu ngươi thật sự chia tay thì cũng nên mềm một chút. Đừng lạnh nhạt quá. Nếu cứ như mãi, e rằng hai chị em nhà họ Đổng sẽ cơ hội chen .”
Lý Hướng Vãn xong liền lạnh lùng hỏi :
“Các nàng bản lĩnh gì mà chen ?”
“Hiện giờ thì vẫn chuyện gì , ngươi đừng vội.”
Triệu Hương Lan chậm rãi tiếp, “Trong lòng Lý Hướng Bắc lúc vẫn chỉ một ngươi. Hướng Vãn , giỏi đến cũng sợ bám riết mãi. Thời gian kéo dài lâu , khó tránh khỏi sẽ xảy chuyện ngoài ý .”
Nghe , Lý Hướng Vãn lập tức đầu sang chỗ khác, trong lòng càng thêm bực bội. Nếu một đàn ông dễ dàng khác cướp như , thì cứ để cướp cũng .
Nàng Lý Hướng Vãn chẳng lẽ thiếu đàn ông .
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Nghĩ , nàng vẫn bình tĩnh :
“Triệu tỷ, ngươi ý với . bây giờ thật sự nhắc đến .”
Triệu Hương Lan thở dài một tiếng, bất đắc dĩ :
“Thôi , về . Cái vết thương đầu đến giờ vẫn lành hẳn. Sau ngươi cũng nên chú ý hai chị em nhà đó một chút, đừng trêu chọc họ nữa.
Hai đó đều dễ chọc , đáng vì họ mà vướng rắc rối. Trước ngu ngốc quá, đến bây giờ mới rõ.”
Lý Hướng Vãn hiểu chút tâm tư nhỏ của Triệu Hương Lan. Những lời hôm nay nàng ý gì, trong lòng nàng đều rõ ràng.
nàng cũng ngại bên cạnh chút tính toán. Người tâm tư nhỏ đôi khi dễ nắm giữ hơn. Giữ một như bên cạnh cũng chẳng gì đáng lo.
Nếu dùng đúng cách, thậm chí còn thể trở thành một quân cờ trong tay.
Đối với nàng, chuyện chỉ giống như lúc rảnh rỗi tìm chút thú giải buồn mà thôi.
Ánh mắt Lý Hướng Vãn chợt rơi vết sẹo trán Triệu Hương Lan, vết thương vẫn khép .
Nàng liền bảo Triệu Hương Lan chờ một lát, lục trong đồ đạc lấy một hộp t.h.u.ố.c bôi giúp vết thương mau lành, đưa cho nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-nhat-ky-sinh-ton-cua-an-dua-quan-chung-xuyen-thu-x-tuy-than-khong-gian-x-hong-drama-xuyen-ngay-dem/chuong-140.html.]
Triệu Hương Lan cầm chiếc lọ sứ trắng nhỏ trong tay, lập tức vui mặt. Nàng :
“Cảm ơn t.ử. Trong cả cái sân , cũng chỉ ngươi là lòng nhất.”
Nói xong, mắt nàng đỏ lên, trong lòng thật sự cảm kích.
Lý Hướng Vãn dịu giọng dặn dò:
“Trên đường về nhớ chú ý vết thương, đừng để nước mưa dính nhiễm trùng.”
Triệu Hương Lan gật đầu liên tục, cầm chiếc bao tải rách đặt ở cửa rời .
Khi bước ngoài, nàng vô thức sang phòng bên cạnh. Lúc Vương Tiểu Mai và Lâm Ngọc Trúc trở về phòng từ lâu.
Triệu Hương Lan cúi xuống chiếc lọ sứ trơn mịn, mát lạnh đang trong tay . Chỉ vẻ ngoài thôi cũng đây là thứ t.h.u.ố.c .
Trong lòng nàng khỏi thở dài, cảm thấy sự khác biệt giữa với lớn đến .
Triệu Hương Lan vốn là chút khôn vặt. một câu nàng lúc nãy thật sự là thật lòng.
Trong các nữ thanh niên trí thức ở đây, theo nàng thấy, lòng nhất thật sự chính là Lý Hướng Vãn.
Đừng nàng lúc nào cũng tỏ vẻ thanh cao, lạnh nhạt, dường như chẳng quan tâm chuyện đời. Thực nàng là dễ chuyện nhất.
Triệu Hương Lan và nàng cũng từng xung đột trực tiếp. Vì chẳng đáng để đối đầu đến mức sống c.h.ế.t. Trước đây là nàng quá hồ đồ, chỉ đó ghen tị với .
Nghĩ thấy thật vô ích. Thà rằng chủ động , còn thể nhận chút lợi ích.
Chỉ cần đến hỏi han vài câu, quan tâm một chút, tặng ngay cho nàng một món đồ như .
Dù nàng luôn tự nhắc đừng suy nghĩ lung tung, nhưng cảm giác chua xót trong lòng vẫn ngừng dâng lên.
Bên ngoài, mưa phùn vẫn kéo dài dứt. Nước mưa rơi xuống mái nhà, phát tiếng lộp bộp đều đều.
Ở thị trấn, trạm thu mua phế liệu lúc cũng vắng vẻ hơn nhiều.
Ông lão trông coi trạm phế liệu thấy thoải mái. Ông mang chiếc ghế bập bênh trong nhà, lên đó nhàn nhã đung đưa qua .
Chỉ một lát , cửa bỗng đẩy mở. Một thiếu niên mang theo lạnh của mưa gió bước .
Cậu cởi áo mưa , lắc mạnh cho nước rơi xuống, run lên vì lạnh treo chiếc áo mưa lên móc cạnh cửa.
Ông lão hé mắt , chậm rãi hỏi:
“Không ngươi bớt đến đây ? Sao giờ tới?”
Thiếu niên đáp:
“Nhị gia, là bảo đến với ông một tiếng. Có lẽ phía bên bắt đầu để ý tới bọn .”
Nghe , ông lão dừng đung đưa ghế . Ông suy nghĩ lâu, mới chậm rãi :
“Ta .”