Một đàn ông mang theo vẻ mệt mỏi khi chạy đường xa bước . Đó chính là Thẩm Bác Quận.
Hắn thấy mập mạp đang cùng hai cô gái, ngạc nhiên, vẫn tới xuống.
Người mập mạp ghé sát nhỏ vài câu tai . Sau khi xong, Thẩm Bác Quận mới hiểu chuyện.
Hắn ngẩng đầu Lâm Ngọc Trúc, trong lòng thầm nghĩ:
là trùng hợp thật.
“ lúc một bức thư của ngươi. Vốn định ngày mai mang tới cho ngươi.”
Người mập mạp liền sững , đó :
“Ca, hai quen ?”
Trong ánh mắt đầy vẻ trêu chọc.
Thẩm Bác Quận mặt chút cảm xúc, bình tĩnh giải thích:
“Trước đây từng giao một bưu kiện cho nàng.”
Chuyện liên quan tới danh tiếng của con gái nhà , khác hiểu lầm.
Người mập mạp vẫn , sang hỏi Lâm Ngọc Trúc:
“Muội t.ử cũng quen ca ?”
Rõ ràng lúc nãy nàng nhận , mà chỉ gặp một cũng nhớ ?
Lâm Ngọc Trúc mỉm nhẹ, đáp :
“Chỉ là một đưa thư thôi.”
Ý nàng là: quen thì chẳng lẽ mù mà nhận .
Người mập mạp xong liền mất hứng, trong lòng nghĩ:
Quả nhiên cô gái cũng khá dữ. Đừng hôm nay ngọt ngào, hung dữ lắm.
Hắn bỗng nghĩ tới điều gì đó, liền lớn:
“Không đúng ! Ca, mỗi ngày ngươi phát bao nhiêu thư, nhớ tên của cô gái ?”
Nếu gì đặc biệt, ai mà tin.
Thẩm Bác Quận liếc một cái lạnh lùng, trong lòng chỉ cảm thấy:
Chưa từng thấy ai ngốc như .
Hắn bình thản :
“Họ Lâm nhiều.”
Nói xong cúi đầu lục trong túi, tìm bức thư.
Lâm Ngọc Trúc hít sâu một .
Ở phương diện ngoại hình, những bao giờ cho nàng chút tự tin nào.
Không lẽ thể vì nàng xinh nên mới nhớ tới ?
Lúc Vương Tiểu Mai một cái, một cái, cuối cùng yếu ớt :
“Ta… khát nước.”
Lâm Ngọc Trúc xoa xoa trán, đành dậy rót nước sôi nguội cho nàng.
Khi nàng nhận bức thư từ tay Thẩm Bác Quận, Vương Tiểu Mai cũng tò mò ghé đầu qua :
“Thư của ai ?”
Lâm Ngọc Trúc cũng hiểu lắm.
Bức thư gửi từ một huyện ở phía nam, gửi ký tên Khâu Minh.
Trong lòng nàng hỏi:
Khâu Minh là ai?
nguyên chủ trả lời nàng.
Nàng đành cất thư , định về mở xem .
Không lâu , bánh canh mang .
Đó là một bát to, thật sự đầy ắp, vô cùng thật thà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-nhat-ky-sinh-ton-cua-an-dua-quan-chung-xuyen-thu-x-tuy-than-khong-gian-x-hong-drama-xuyen-ngay-dem/chuong-110.html.]
Bên trong ít cải thảo, phía còn rắc hành lá xanh, khá mắt.
Lâm Ngọc Trúc thầm nghĩ:
Xem nhân viên của tiệm cơm quốc doanh cũng tệ lắm.
Lâm Ngọc Trúc ăn thử hai miếng, lập tức cảm thấy hương vị thật sự tệ. Nước canh thơm, sợi bánh mềm , ăn dễ chịu. Khó trách cô nhân viên phục vụ dám nhận món , hóa tay nghề thật sự chút bản lĩnh.
Mấy đều đến giờ mới ăn cơm, hiển nhiên đói đến chịu nổi. Vì thế khi bánh canh bưng lên, đều cúi đầu ăn nghiêm túc, ai chuyện gì nữa.
Vương Tiểu Mai vì bệnh, còn yếu ớt, ăn nửa bát thấy no. Nàng phần còn mà nuốt nổi, liền kéo nhẹ ống tay áo Lâm Ngọc Trúc, nhỏ giọng :
“Ta… ăn nổi nữa.”
Lâm Ngọc Trúc nàng đầy vẻ ghét bỏ.
Thời buổi lãng phí đồ ăn là chuyện đáng hổ, vài câu cho qua là xong. Mà họ mang theo hộp đựng đồ ăn để gói về.
Nàng thở dài một , kéo bát của gần, :
“Đổ hết sang bát .”
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Người mập mạp đang ăn bên cạnh liền sặc một cái, suýt nữa phun . May mà vội đầu sang bên, nếu chắc phun thẳng mặt khác.
Lâm Ngọc Trúc và Vương Tiểu Mai đều khó hiểu.
Thẩm Bác Quận ở bên cạnh thì cảm thấy mất mặt, tới.
Người mập mạp cũng hổ, gượng :
“Muội t.ử … khẩu phần ăn cũng khá đấy.”
Trong lòng thầm nghĩ:
Lần nàng một ăn hết cả đĩa thịt kho tàu, bây giờ ăn thêm bát … Sau ai nuôi nổi đây?
Lâm Ngọc Trúc l.i.ế.m môi, trong lòng nghĩ:
Tên mập uống canh xương ?
Lúc đó Thẩm Bác Quận lạnh lùng :
“Ăn cơm của ngươi .”
Giọng lạnh băng, mặt còn đầy vẻ ghét bỏ.
Người mập mạp lập tức im bặt, rụt cổ giống con chim cút, dám thêm.
Lâm Ngọc Trúc hừ nhẹ một tiếng.
Bên cạnh, Vương Tiểu Mai nhỏ giọng hỏi:
“Bữa … hết bao nhiêu tiền ? Lát nữa trả ngươi luôn.”
Lâm Ngọc Trúc lắc đầu, thản nhiên:
“Ta mời.”
Nghe Vương Tiểu Mai lập tức vui mặt. Nàng vốn mới hai mươi tuổi, khi lên tươi như một bông hoa, khiến cũng thấy dễ chịu.
Người mập mạp đối diện thấy nụ thì ngây .
Thẩm Bác Quận vẫn bình thản, bưng bát lên ăn nốt phần còn . Hắn ăn nhanh, chỉ mấy miếng ăn sạch cả bát.
Rõ ràng là đói thật.
Ăn xong, liếc mập mạp.
Người mập mạp tưởng rằng vẫn no, liền đẩy bát của sang, :
“Ca, là ngươi ăn thêm của chút?”
Thẩm Bác Quận lập tức bằng ánh mắt ghét bỏ, :
“Ăn nhanh lên.”
Người mập mạp lập tức dám gì nữa, cúi đầu ăn tiếp, chỉ là ăn chậm rãi, khá nhã nhặn.
Lâm Ngọc Trúc bát bánh canh to mặt, hít một thật sâu nghĩ:
Thôi, liều .
Nàng ăn hết cả bát lớn, gần như nuốt ừng ực cho xong. Khi ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng vặn chạm ánh của Thẩm Bác Quận.
Suýt chút nữa nàng phun cả miếng bánh trong miệng ngoài.
Trong lòng nàng kêu lên:
Ngươi đừng chằm chằm ăn cơm như chứ!