Trương Ngọc Mai:...
Đại đội trưởng nén hỏa khí, với Chu Bắc và Khương Tú: "Chú thương lượng với các cháu một chuyện."
Khương Tú và Chu Bắc đều đoán đại đội trưởng gì.
Chu Bắc: "Chú ."
Đại đội trưởng cảm thấy chút với hai vợ chồng bọn họ, khí thế chuyện cũng thấp hơn một đoạn: "Chú cũng , Hồ Thu Lan trèo tường trộm đồ là đúng, nên báo công an, bắt nhốt đưa đến trại cải tạo, nhưng đội sản xuất chúng năm nay thu hoạch tồi, huyện còn sắp xếp bán một chiếc máy kéo, chú còn đang nghĩ nhân dịp năm nay đội sản xuất chúng các phương diện biểu hiện đều , cuối năm huyện tranh thủ thêm chút lương thực cho mỗi nhà mỗi hộ đội sản xuất chúng , nếu chuyện Hồ Thu Lan ầm ĩ đến cục công an, chuyện coi như tong."
Người trong đội sản xuất , đều đồng loạt về phía Chu Bắc và Khương Tú.
Cuối năm thể lĩnh thêm chút lương thực, đối với mỗi nhà mỗi hộ mà , là chuyện hạnh phúc nhất!
Mọi bây giờ còn tâm trí xem trò , đều đang oán trách trong lòng con chuột thối Hồ Thu Lan hỏng chuyện của , lo lắng Chu Bắc và Khương Tú nhất quyết ầm ĩ chuyện đến cục công an, bọn họ cuối năm lĩnh lương thực thêm, đau lòng.
Chu Bắc về phía Khương Tú, đang trưng cầu ý kiến của Khương Tú.
Khương Tú cũng ngẩng đầu Chu Bắc, nhẹ nhàng chớp mắt với một cái.
Dù bọn họ cũng tổn thất gì, chẳng qua là một ca bia tráng men thôi, bây giờ thể bán cho đại đội trưởng một ân tình, còn thể bán cho đội sản xuất một ân tình lớn, đẩy nhà họ Chu lên đầu sóng ngọn gió, vụ mua bán hời bao.
Chu Bắc hiểu ý, với đại đội trưởng: "Vì để đội sản xuất chúng cuối năm thể lĩnh thêm chút lương thực, chuyện cháu và Tú Tú sẽ báo công an, nhưng" đàn ông đổi giọng: "Chuyện của Hồ Thu Lan, một sự xử lý."
Đại đội trưởng xong lời phía của Chu Bắc, lập tức thở phào nhẹ nhõm, sự xử lý, đại đội trưởng lập tức mở miệng: "Cháu yên tâm, chú nhất định xử lý Hồ Thu Lan thật , để hai cháu chịu ấm ức vô ích."
Người trong đội sản xuất thấy hai vợ chồng Chu Bắc vì nghĩ cho tất cả bọn họ mà chịu cái thiệt thòi ngậm bồ hòn , từng đều thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục bắt đầu bất bình cho hai vợ chồng Chu Bắc.
Đỗ Lão Hán: "Đại đội trưởng, Hồ Thu Lan nhất định xử lý thật ! Nếu cô còn trèo tường nhà Chu Bắc thì ? Nhất định để cô nhớ đời, còn để khác nhà họ Chu cũng nhớ đời!"
Chu Quốc tức giận : "Người trộm đồ , dựa tìm ?!"
Triệu Diễm Linh: "Chúng mới loại chuyện trộm gà bắt ch.ó !"
Đỗ Lão Hán: "Các là một giuộc xa!"
Đỗ Thất Ngưu: "! Cả nhà tìm một cái tâm ."
Đỗ Lục Ngưu: "Toàn nghĩ cách tính kế hai vợ chồng Bắc."
Lăng Hồng Quyên: " đấy!"
Hứa Thúy: "Cha bọn họ đúng!"
Những khác trong đội sản xuất: "Nói đúng! Cả nhà các tiêu tiền của Chu Bắc, còn thừa nhận cái của , cả nhà bắt nạt hai vợ chồng , đáng đời các nhặt đá gánh phân."
"Đáng đời!"
"Đáng đời!"
Người nhà họ Chu nhấn chìm trong một mảnh "đáng đời", tức đến thất khiếu bốc khói.
"Được , ."
Đại đội trưởng bảo im lặng, đợi đều yên tĩnh , ông mới : "Để dân quân sáng mai trói Hồ Thu Lan , cổ treo cái biển trộm gà bắt ch.ó, diễu phố ở mấy đội sản xuất của công xã Triệu Dương, phê đấu ba ngày ở sân phơi thóc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-90.html.]
Ông hỏi Chu Bắc: "Như ?"
Chu Bắc Khương Tú, Khương Tú chớp mắt.
Đại đội trưởng:...
Sao ông mới phát hiện, bất kể ông cái gì, Chu Bắc luôn Khương Tú một cái , giống như đang trưng cầu sự đồng ý của cô.
Như cũng , Chu Bắc thương vợ, Khương Tú mới thể sống những ngày tháng .
Chu Bắc gật đầu: "Được, theo đại đội trưởng."
Đại đội trưởng: "Đỗ lão thất, bây giờ gọi dân quân tới, đưa Hồ Thu Lan !"
Sau đó về phía nhà họ Chu: "Còn các , ngày mai lúc Hồ Thu Lan sân phơi thóc phê đấu các cũng ! Hồ Thu Lan và các là một nhà, cô phạm các cũng chạy thoát , còn Chu Đại Sâm, nó ngay cả vợ cũng quản , ông đây cha, nếu cha lên đều thể quất mấy cái đế giày!"
Trong đám : "Cha ruột Chu Đại Sâm c.h.ế.t , cha dượng lười quản, ha ha ha ha ha."
"Nuôi con cho khác thể vui vẻ mới lạ."
"Con trai ruột bản lĩnh tiền đồ như của quản, quản con trai khác, hèn hạ chứ ."
Lời vang lên sắc mặt cả nhà họ Chu xanh mét khó coi.
Khương Tú mím mím môi, sắp kìm khóe miệng cong lên .
Không , cô nhịn nổi.
Khương Tú xoay về phía Hồ Thu Lan, vai run rẩy, c.ắ.n c.h.ặ.t môi , để tiếng.
Chu Bắc dịch bước chân, bất động thanh sắc che chắn Khương Tú, để thấy bờ vai nhỏ run rẩy của Khương Tú.
Tác giả lời : Ba giờ trưa còn một chương nữa ~
Chu Bắc: Trời đất bao la, vợ là lớn nhất!
Hồ Thu Lan dân quân khiêng , lúc rời khỏi nhà họ Chu, trong miệng còn lầm bầm: "Ây da, Đại Sâm, đừng sờ em."
Những khác lập tức nhạo.
Chu Đại Sâm hận thể đá c.h.ế.t cô !
Đại đội trưởng lạnh mặt bảo giải tán, ai về nhà nấy, khi hết, Lăng Hồng Quyên chạy tới hỏi: "Chị dâu, chị về nhà một chuyến đến nữa? Em và chị dâu sáu đợi chị mãi đấy."
"Ghế của chị."
Hứa Thúy đặt ghế xuống.
Khương Tú: "Lúc chị qua thấy đều là , chen cũng chen , liền cùng Chu Bắc trèo lên cây xem."
Lăng Hồng Quyên: "Thì là ."
Hứa Thúy: "Chị dâu, nhà chị mất thêm đồ gì chứ?"