Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-03-22 15:26:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người nhà họ Chu ăn sáng xong liền đồng, ba con gánh phân mấy ngày, cảm giác đều mùi phân hun thấu , tối chui chăn cũng thấy trong chăn mùi phân.

Cứ nghĩ đến chuỗi ngày khổ cực còn chịu đựng hơn hai mươi ngày nữa, mấy giống như rút mất hồn, ủ rũ khỏi cửa.

Đợi nhà họ Chu Khương Tú mới bữa sáng.

Ăn sáng xong, Chu Bắc đến Đại đội sản xuất Hồng Kỳ tìm Lý lão hán đóng đồ nội thất, Khương Tú ở nhà nấu hồ dán báo, Hứa Thúy và Lăng Hồng Quyên qua giúp Khương Tú, ba kéo chiếc giường gỗ ngoài một chút.

Chiếc giường gỗ phát tiếng 'kẽo kẹt' rung trời chuyển đất, Lăng Hồng Quyên và Hứa Thúy giật , hai đồng loạt đầu Khương Tú.

Khương Tú đang chăm chỉ khuấy hồ, ngẩng đầu bất ngờ bắt gặp ánh mắt trêu chọc của hai .

Khương Tú:?

"Hai gì thế?"

Lăng Hồng Quyên đùa: "Chị dâu, chị và Bắc buổi tối lăn lộn thế nào ?" Cô lắc lắc chiếc giường gỗ: "Động tĩnh của cái giường nhỏ , hai cũng sợ cái giường sập ."

Hứa Thúy mỉm : "Nhìn Bắc khá là sức, nghĩ đến động tĩnh của hai cũng nhỏ, cũng sợ mấy phòng phía Tây lén."

Khương Tú:...

Không , đợi Chu Bắc về, cô nhất định nhắc nhở một chút, bảo tìm Lý lão hán, đóng giường , đó mới đóng tủ bát và bàn ghế.

Báo Chu Bắc mang về nhiều, chỉ dán kín nửa bức tường sát cửa sổ, còn dán cả bên cửa sổ và cuối giường, báo dán lên tận mái nhà, chỉ dán đến vị trí cao nửa bức tường.

Chu Bắc về lúc giữa trưa, xách theo hai bó củi to, căn phòng nhỏ nhóm lửa bếp, đốt mạnh bếp lò một trận.

Khương Tú xong bữa trưa bưng phòng, Chu Bắc sân rửa tay mới phòng ăn cơm.

Bây giờ mái nhà lợp , bếp lò cũng đắp , đồ nội thất cũng bảo Lý lão hán bắt đầu đóng , đợi qua đợt bận rộn mùa màng , gọi em nhà họ Đỗ và Chu Đại Cường đến giúp xây tường rào lên.

Khương Tú bên mép giường, Chu Bắc ghế đẩu cạnh bàn.

Trên bàn vẫn còn để tuýp t.h.u.ố.c mỡ Chu Bắc mua về hôm qua, đàn ông liếc tuýp t.h.u.ố.c mỡ, rũ mắt bát cháo mặt, c.ắ.n một miếng bánh ngô to, nuốt xuống liền thấy giọng lanh lảnh của Khương Tú: "Buổi chiều thể đến nhà Lý lão hán ở Đại đội sản xuất Hồng Kỳ một chuyến nữa ?"

Chu Bắc , nhướng mày: "Sao thế?"

Khương Tú: " bảo Lý lão hán đóng giường , cái giường rách, lỡ ngày nào đó sập thì ?"

Chu Bắc: "Được."

Việc nhà tạm thời lo liệu hòm hòm, buổi chiều Khương Tú cầm mảnh vải Chu Bắc mua tìm Hứa Thúy, Hứa Thúy bế con, dẫn cô và Lăng Hồng Quyên đến Công xã Triều Dương tìm bà thợ may già đó.

Hôm nay Khương Tú may mắn, bà thợ may già nghỉ ngơi nửa tháng , đang định với con dâu một tiếng, ai may quần áo thể qua đây , thì Khương Tú đến cửa.

Bà thợ may già liếc mảnh vải Khương Tú mang đến, là loại vải lụa tơ tằm khá của hợp tác xã cung tiêu, loại vải khá đắt, bình thường mua nổi. Bà liếc bộ quần áo vá chằng vá đụp Khương Tú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-32.html.]

Quần áo tồi tàn, nhưng xinh mọng nước, quần áo tồi tàn cũng che giấu linh khí toát từ cô gái nhỏ.

Con dâu của bà thợ may già cũng kinh ngạc vì Khương Tú mang đến loại vải như , lắm miệng hỏi một câu: "Cái may cho ai ?"

Bà thợ may già liếc con dâu nhà , con dâu tự lắm miệng, dám lên tiếng nữa.

Khương Tú : "Đây là chồng cháu mua cho cháu, bảo cháu may một bộ quần áo mới."

Thời buổi đừng trong làng mua nổi vải lụa tơ tằm, ngay cả thành phố cũng ít ai mua nổi, càng đừng những mảnh vải tốn ít phiếu vải.

Con dâu của bà thợ may già vẫn nhịn tính tò mò, giọng điệu chua xót: "Chồng cô gì? Đối xử với cô cũng đấy, tay cũng hào phóng thật." Nói xong bồi thêm một câu: "Loại vải lụa tơ tằm lén lút đến chợ đen mua đấy chứ?"

"Ngô Nguyệt Mai! Cô nếu việc gì thì ruộng phần trăm nhổ cỏ !"

Bà thợ may già cảnh cáo liếc con dâu nhà , nếu ngoài ở đây, đều tát cho cô hai cái.

Chuyện nhà , đến lượt cô ngóng lung tung ?

Hứa Thúy và Lăng Hồng Quyên đều mùi chua xót trong giọng điệu của Ngô Nguyệt Mai, sắc mặt hai cũng lắm.

Ngược đương sự Khương Tú sắc mặt bình tĩnh, vẫn giữ nụ như lúc mới bước cửa.

"Chồng là lính xuất ngũ, thương khi nhiệm vụ nên xuất ngũ, quân đội đặc biệt chiếu cố, cho nên phiếu vải trong nhà dư dả hơn một chút."

Giọng Khương Tú mềm mại lanh lảnh, nhưng lời khiến Ngô Nguyệt Mai vô thức rụt cổ .

Hóa là lính xuất ngũ, còn là lính xuất ngũ vẻ vang, chuyện nếu tâm truyền ngoài cô hắt nước bẩn lên lính xuất ngũ, chừng sẽ dân quân bắt cải tạo.

Bà thợ may già mắng con dâu nhà vài câu, Ngô Nguyệt Mai giữ thể diện, xám xịt bỏ .

"Cô đừng để trong lòng, con dâu cái nết nó đấy."

Bà thợ may già giải thích với Khương Tú một chút.

Khương Tú mắt mang ý , bà thợ may già là hiểu chuyện điều: "Không ạ."

Bà thợ may già hỏi: "Cháu may kiểu dáng gì?" Nói đưa giấy và b.út chì cho cô: "Cháu vẽ đại khái một chút, bà xem thử."

Khương Tú đường đến đây nghĩ xong may kiểu dáng gì .

Cô vẽ kiểu dáng nghĩ trong lòng lên giấy, kiểu áo sơ mi chiết eo, tay bồng, viền tay áo điểm xuyết gợn sóng, quần dùng vải màu vàng đất, chất vải mềm mại, may một chiếc quần ống mắt, quần cũng một chút trang trí đơn giản, thể tôn dáng chân hơn.

Khương Tú vẽ tuy đặc biệt , nhưng ở thời đại cũng coi như tồi .

 

 

Loading...