Xuyên Thư Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Quân Quan - Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-03-22 15:26:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vợ của lính xuất ngũ nhà họ Chu đó.

Cao Học Thư dậy đồng thời cũng kéo Lâm Văn Triều lên, hạ giọng : "Cậu đừng hung dữ như , chúng chọc nổi cô . Chồng cô là lính xuất ngũ, vài câu là đủ cho chúng chịu đựng . Cậu nghĩ cho bản , cũng nghĩ cho bà nội chứ."

Sắc mặt Lâm Văn Triều đổi, cầm gùi lên: "Chúng ."

Cao Học Thư cũng cõng gùi lên, hai định rời thì thấy Chu Bắc đang về phía . Chu Bắc chú ý tới sự giằng co vi diệu giữa Khương Tú và hai đối diện, sự hồng hào mặt Khương Tú trắng bệch nhiều so với nãy.

Sắc mặt Chu Bắc nghiêm , hình cao lớn nghiêng, che chở một nửa Khương Tú ở phía , ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm Cao Học Thư và Lâm Văn Triều đối diện, nhưng lời với Khương Tú: "Em ?"

Ngón tay Lâm Văn Triều nắm c.h.ặ.t quai gùi, gân xanh mu bàn tay cũng vì lực đạo của mà nổi lên.

Cậu ánh mắt mang theo sự dò xét và lạnh lẽo của Chu Bắc, chờ đợi phụ nữ đó mở miệng chỉ trích , để chồng cô trút giận .

Khương Tú, dẫn đến cuộc đối đầu giữa hai bên, mãi thấy hệ thống tuyên án nhiệm vụ thất bại truyền đến, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Lúc cô mới thấy Chu Bắc qua đây từ lúc nào, loáng thoáng cũng thấy câu hỏi của .

Thân hình cao lớn vạm vỡ của đàn ông nghiêng che chắn mặt cô, ánh mắt sắc lạnh chằm chằm Cao Học Thư và Lâm Văn Triều đối diện.

Khương Tú chợt cảm thấy, nếu cô dám Lâm Văn Triều bắt nạt cô, Chu Bắc chắc chắn sẽ xông lên tẩn một trận.

Cô tìm một cái cớ: "Không , nãy thấy một con rắn cành cây, nên dọa thôi."

Đôi mày rậm của Chu Bắc khẽ nhướng lên, đầu Khương Tú. Khương Tú sợ tin, vẻ nghiêm trọng dùng ngón tay hiệu: "To chừng , nhỏ hơn con nãy thấy phố một vòng."

Cao Học Thư tuy bất ngờ vì Khương Tú mách lẻo với chồng cô, nhưng cũng phản ứng cực nhanh gật đầu: " một con rắn như bò qua cành cây."

Thấy Chu Bắc ngẩng đầu, Cao Học Thư vội : "Đi ."

Khương Tú chuyển chủ đề: "Anh mua gì ?"

Chu Bắc thu hồi tầm mắt: "Mua vài thứ hữu dụng, về xem, bây giờ chúng đến xưởng liên hiệp thịt một chuyến."

Khương Tú thời đại mua thịt đều phiếu thịt.

Hơn nữa thịt ít, cung đủ cầu.

mà, cô ngẩng đầu Chu Bắc: "Chúng phiếu thịt."

Chu Bắc: "Vừa nãy gặp một quen, đổi hai cân phiếu thịt."

Mắt Khương Tú sáng lên. Cô ăn thức ăn lỏng suốt bốn năm, xuyên qua đây ăn chay mấy ngày, trong miệng nhạt nhẽo chút vị gì, thấy thịt ăn, nước miếng trong miệng đều ứa .

Thèm.

Nhịn suốt bốn năm, thể thèm .

Xưởng liên hiệp thịt và hợp tác xã cung tiêu cách một con phố. Lúc Khương Tú theo Chu Bắc rời mới nhớ tới Cao Học Thư và Lâm Văn Triều gốc cây, bèn ngẩng đầu một cái.

Hai xa .

Lâm Văn Triều mười lăm tuổi cao bằng Cao Học Thư hai mươi tuổi, nhưng cao bằng Chu Bắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-23.html.]

Lâm Văn Triều rốt cuộc là nam chính của cuốn sách ?

Nếu , cô đều gặp mặt chuyện với nam chính , hệ thống chẳng phản ứng gì?

Nếu , nhưng đời chuyện trùng hợp như ?

Khương Tú suy nghĩ suốt dọc đường, não bộ chợt lóe lên một suy nghĩ.

Hệ thống nếu cô bỏ qua cốt truyện tìm nam chính thì nhiệm vụ thất bại. Vậy thì chỉ cần cô tiếp tục theo cốt truyện, kết hôn với ba đời chồng theo hướng phát triển của cốt truyện, cuối cùng chỉ cần dẫn theo con của ba đời chồng gặp gỡ nam chính, kết hôn với nam chính là .

Cho nên, cho dù bây giờ cô gặp mặt chuyện với nam chính cũng sẽ tính là nhiệm vụ thất bại?

Nghĩ thông suốt điểm , nỗi lo lắng duy nhất trong lòng Khương Tú cũng tan biến.

Vui vẻ theo Chu Bắc đến xưởng liên hiệp thịt, chờ mua thịt tối về nhà thịt ăn.

Chu Bắc nhạy bén nhận sự đổi cảm xúc của Khương Tú, cảm giác lúc vui.

Là vì mua thịt nên mới vui như ?

Đến xưởng liên hiệp thịt mới , hôm nay mua thịt đặc biệt đông.

Ngày thường thịt lợn hạn, chỉ ba ngày mùng sáu, mười sáu, hai mươi sáu chợ, thịt lợn ở huyện thành mới tăng lượng cung cấp, nhiều tranh thủ lúc chạy tới cắt thịt.

Chu Bắc và Khương Tú xếp hàng phía đám đông. Đến lượt họ, quầy thịt chỉ còn một khúc xương đùi lợn và một dải thịt nạc.

Thịt nạc ước chừng nặng một cân.

Thời đại thịt mỡ đắt hơn thịt nạc, bán cũng nhanh hơn. Thịt mỡ thể rán tóp mỡ thắng mỡ lợn, mỗi xào rau cho một chút mỡ lợn, rau xào cũng chút mùi vị thịt thà.

Xem hôm nay thể thắng mỡ lợn , nhưng thể ninh canh xương uống.

Chu Bắc mua cả khúc xương to đó và một cân hai lạng thịt lợn. Những xếp hàng phía thấy hết thịt , ngừng la ó. Người quầy thịt dùng sức băm mạnh con d.a.o xuống thớt, gào lên: "Hết là hết , mua thì ba ngày đến!"

Khương Tú cảm thấy ông trời vẫn còn sủng ái cô, ít nhất cũng để cô một khúc xương to và một cân hai lạng thịt lợn.

Chu Bắc cõng gùi, tay trái ôm chậu tráng men, bên trong để một đống đồ, tay xách xương to và thịt lợn, để Khương Tú cầm một chút đồ nào.

Từ đại đội sản xuất lên huyện thành mất hai tiếng, hai dạo một vòng, thời gian cũng còn sớm nữa. Chu Bắc dẫn Khương Tú đến tiệm cơm quốc doanh, chuẩn ăn trưa xong mới về.

Tiệm cơm quốc doanh và hợp tác xã cung tiêu cách xa, bên ngoài đặt một cái ghế gỗ, ghế hôm nay cung cấp bữa trưa gì.

Khương Tú liếc mắt một cái thấy thịt kho tàu, chân giò hầm.

Thèm đến mức nuốt nước bọt ực ực.

Chu Bắc chú ý tới động tác nuốt nước bọt tinh tế của Khương Tú, đặt đồ lên chiếc ghế dài bên cạnh, đợi nhân viên phục vụ tới, Chu Bắc: "Một phần thịt kho tàu, một phần chân giò hầm, thêm một phần canh trứng cà chua và hai bát cơm trắng."

 

 

Loading...