Khương Tú tiếp tục vuốt lông: "Anh đừng giận nữa , em , bao giờ đùa kiểu nữa."
Bước chân đàn ông dừng , đóng cửa phòng, hai tay bóp lấy eo cô bế bổng lên bàn, eo chen giữa hai chân Khương Tú, hai tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay của Khương Tú lên, cho Khương Tú cơ hội chuyện, dùng môi chặn lấy cái miệng nhỏ của cô.
Chu Bắc bức thiết cảm nhận sự tồn tại của Khương Tú.
Không chỉ là sự tồn tại bên cạnh , mà là cảm giác tồn tại xâm nhập trong tim cô.
Khương Tú hôn đến choáng váng, vì ép ngẩng đầu, chiếc cổ trắng ngần kéo một đường cong tuyệt . Môi Chu Bắc di chuyển đến bên cổ Khương Tú, c.ắ.n một cái, nhẹ nhàng c.ắ.n lấy lớp da bên cổ Khương Tú, dùng răng nanh day day.
Khương Tú "ưm" một tiếng, dùng sức cũng đẩy , cuối cùng vẫn là Chu Bắc chủ động rời .
Những tia m.á.u đỏ ngầu nơi đáy mắt đàn ông giảm nhiều, nhưng thở ngày càng nặng nề.
Khương Tú đưa tay ôm cổ, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn : "Anh c.ắ.n em gì?"
Chu Bắc mổ nhẹ lên môi Khương Tú: "Anh c.ắ.n."
Đôi mắt xinh của Khương Tú trừng : "Em đều cảm nhận , chính là c.ắ.n, còn c.ắ.n em đau nữa!"
Cô cố tình gây sự, dùng cách để Chu Bắc quên những lời cô , ngờ thành công thật. Người đàn ông vươn cổ tới: "Vậy em c.ắ.n , c.ắ.n mạnh , nhất là để dấu răng."
Khương Tú:...
Cô c.ắ.n cổ Chu Bắc, nắm lấy tay , xắn tay áo lên, c.ắ.n một cái lên cẳng tay . Người đàn ông dường như sợ cô c.ắ.n nổi, còn cố ý thả lỏng cơ bắp, ánh mắt mang theo nụ cô.
Khương Tú:...
'Đại chiến nửa ngày' xuất hiện, Khương Tú cũng thở phào nhẹ nhõm, xem Chu Bắc nguôi giận .
Người đàn ông cũng thật dễ dỗ.
Dằn vặt cả buổi sáng, Khương Tú cũng đói .
Thịt lợn và xương lợn Chu Bắc mua từ huyện thành vẫn còn, bây giờ trời lạnh, nhưng đến mức đóng băng, thịt lợn chỉ cứng , nhưng đến mức cứng đờ.
Khương Tú hầm canh xương, Chu Bắc thái thịt lợn. Mùi thơm nức mũi của thức ăn tỏa từ nhà bếp khiến dày của nhà họ Chu đang ăn cám nuốt rau ở vách bên cạnh giống như d.a.o cứa, Chu Quốc giường, ôm cái dày trống rỗng, càng ngửi càng nhịn . Chu Hữu Kim ở phòng bên cạnh ré lên, đòi ăn thịt, Chu Đại Sâm mắng cho một trận.
Mùa đông ngoài đồng việc, cũng cần , của đại đội sản xuất nếu lên huyện thành, máy kéo nộp hai hào. Nếu đông , đại đội trưởng sẽ bảo Lâm Văn Triều lái máy kéo, coi như cho một khoản thu nhập thêm.
Tháng Mười hai, Khương Tú đón trận tuyết đầu tiên trong thế giới .
Tuyết rơi dày, đất trời đều phủ một màu trắng bạc, cho dù đến tối ánh sáng cũng rực rỡ. Phía chân núi của đại đội sản xuất Hướng Hồng một dòng suối lớn, đến mùa đông, nước ở đó đều đóng băng, lớp băng bên dày, thể trượt băng đó.
Khương Tú chuyện , vẫn là do Hứa Thúy cho cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-quan-quan/chuong-106.html.]
Hứa Thúy và Lăng Hồng Quyên ăn trưa xong liền đến nhà, cùng còn Đỗ Tráng Tráng. Đỗ Tráng Tráng bây giờ một tuổi rưỡi , chuyện tuy vẫn sõi, nhưng hơn nhiều. Thằng bé chỉ ngoài cửa: "Trượt băng trượt băng, thím Khương, trượt băng."
Khương Tú mà mắt sáng lên: "Đi trượt băng?"
Hứa Thúy: "Lão Lục nhà em , phía núi một dòng suối lớn, mấy hôm qua đó xem thử, đóng một lớp băng dày cộp, định đưa con em chơi."
Bụng Lăng Hồng Quyên bảy tháng , cô vác bụng bầu, sốt ruột chịu : "Lão Thất đang xe trượt tuyết ở nhà cho em, bảo em lên , kéo em băng, lão Lục bảo em hỏi chị, chị ?"
"Đi!"
Khương Tú kích động đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, bao nhiêu năm cô trượt băng, cảm giác trượt tự do băng đó là điều cô luôn trong suốt bốn năm qua.
Chu Bắc từ sáng sớm lái máy kéo cùng đại đội trưởng lên huyện họp, cụ thể chuyện gì Khương Tú cũng , khi nào về cũng rõ.
Cô về phòng một bộ quần áo và giày, đội mũ và quàng khăn, khóa cửa cùng đám Lăng Hồng Quyên.
Đỗ Lục Ngưu và Đỗ Thất Ngưu mỗi một cái xe trượt tuyết, mấy về phía chân núi.
Vừa mới một trận tuyết rơi, đường dễ , nhưng tuyết rơi dày, đế giày giẫm bùn, nhưng mũi giày và ống quần đều nước tuyết thấm ướt. Khương Tú giậm giậm chân, lòng bàn chân lạnh run, nhưng những điều ngăn cản niềm đam mê trượt tuyết của cô.
Đi một đoạn đường dài, cuối cùng cũng đến ngọn núi phía chân núi, Khương Tú thấy một mặt nước đóng băng rộng lớn, hơn nữa thấy điểm dừng.
Cô hỏi: "Ở đây cá ?"
Đỗ Thất Ngưu: "Có, nhưng chỗ thuộc về công xã Triều Dương chúng , cá ở đây cho bắt, nhưng sẽ nửa đêm lén lút bắt, chỉ cần ai thấy là ."
Lăng Hồng Quyên bảo Khương Tú chơi , Khương Tú cũng khách sáo, lên xe trượt tuyết, Đỗ Thất Ngưu quấn dây thừng quanh cánh tay, toét miệng : "Chị dâu, em chạy đây, chị bám chắc nhé."
Khương Tú hai tay bám c.h.ặ.t hai bên thanh gỗ, khuôn mặt nhỏ nhắn kích động ửng hồng: "Xong ."
Đỗ Thất Ngưu kéo dây thừng lao mạnh về phía , chạy với tốc độ nhanh, Khương Tú xe trượt tuyết, cảm giác như đang bay.
Sướng quá!
Khương Tú thở hắt , gió lạnh tạt mặt đau rát, nhưng ngăn cơ thể đang kích động của Khương Tú.
Đỗ Thất Ngưu kéo cô chạy một quãng xa, Khương Tú vẫn thấy điểm dừng của dòng suối.
Xe trượt tuyết vạch những vệt dài mặt băng, tay Khương Tú bám c.h.ặ.t thanh gỗ của xe trượt tuyết, tay lạnh cóng đỏ ửng. Cô gọi Đỗ Thất Ngưu : "Được , thả chị ở đây, qua đó đưa Hồng Quyên chơi ."
Đỗ Thất Ngưu đầu : "Để em kéo chị dâu về ."