Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 96
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:38:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giáo sư Thích thở dài, gật đầu:
“Lòng còn như xưa nữa !
Bà suýt chút nữa chính bạn cũ của bán , thế mà bà còn vì sự của ông mà thương cảm chứ!
Kết quả còn suýt nữa kéo cả và cháu cuộc!"
Văn Thanh an ủi bà một chút:
“Lần cũng là một bài học, đây là của Văn Tùng Tâm.
Ông cũng là vì thương con quá thôi, con thành công thoát khỏi đám đó.
Đây là của thời đại , bà hãy nhớ thời đại tạm thời cần đến lòng nhân từ của thầy thu-ốc như bà !"
Nửa đêm, Văn Thanh bình tĩnh khỏi toa giường , lượn một vòng mặt ba đàn ông đang giám sát họ.
Không vội vàng xuống tàu hỏa ở ga dừng tiếp theo.
Quả nhiên ba đàn ông đó cũng theo Văn Thanh xuống tàu, để nào bám theo giáo sư Thích.
Văn Thanh loại trừ khả năng tàu thể đồng bọn của họ, chỉ thể bước nào tính bước thôi.
Hy vọng giáo sư Thích đủ lanh lợi để cắt đuôi kẻ bám theo .
Thuận lợi đến quân khu tỉnh Nam, chỉ cần đến tỉnh Nam là coi như an .
Vệ Hồng Kỳ cộng thêm Vương Tương Quân bảo vệ một giáo sư Thích thì vấn đề lớn, cùng lắm thì đưa bà đến Tây Bắc.
Ở đó chỉ là địa bàn của Vệ Thần, liên quan đến bí mật, giáo sư Thích chỉ cần chờ vài năm nữa là an .
Chương 150 Cắt đuôi kẻ bám đuôi
Văn Thanh một nhà khách bên cạnh ga tàu hỏa, thủ tục lưu trú.
Hồi ở tỉnh Nam, Văn Thanh nghiên cứu nhiều mẫu giấy giới thiệu.
Đến đoàn văn công Kinh Thành cô phát hiện mẫu giấy giới thiệu của họ và tỉnh Nam đều tương tự .
Thế là Văn Thanh tùy tiện tìm vài mẫu, in nhiều giấy giới thiệu để trống trong gian.
Để thuận tiện , Văn Thanh còn đặc biệt dùng củ cà rốt khắc mấy cái con dấu của những đơn vị lẽ tồn tại trong gian.
Chính là để thuận tiện cho , thể việc dễ dàng hơn.
Chỉ là cô ngờ chúng phát huy tác dụng.
Ba đàn ông thấy cô cầm giấy giới thiệu, một nhà khách bên cạnh ga tàu hỏa mở phòng ở .
Họ vội vàng bám theo, và cũng mở phòng ở ngay bên cạnh.
sáng sớm hôm lúc họ thức dậy, phát hiện Văn Thanh mất .
Trên tờ giấy giới thiệu của Văn Thanh mà họ lấy để kiểm tra rằng cô là nhân viên kinh doanh của một nhà máy thực phẩm nhỏ ở ngoại ô Kinh Thành.
Hoàn khác với phận mà họ , ngay cả cái tên cũng giống.
Ba đàn ông hỏi mãi, cô gái ở quầy lễ tân mới thiếu kiên nhẫn :
“Cô trả phòng từ lúc hơn năm giờ sáng , trả phòng xong ?
thực sự là ?
Cô tội phạm , cô chứ?"
Văn Thanh khi khỏi nhà khách lâu liền đến ga tàu hỏa tùy tiện tìm một chuyến tàu về phía Nam.
Sau khi lên tàu mới , chuyến tàu đến tỉnh Quảng, mà đến tỉnh bên cạnh tỉnh Quảng.
Trước khi lên tàu Văn Thanh nam trang, dù những đó hỏi khắp nơi cũng ai thấy Văn Thanh trong trang phục nữ lên chuyến tàu nào?
Ba đó giống như ruồi đầu, tìm kiếm trong cái huyện nhỏ đó nửa ngày trời.
Cũng thấy tung tích của Văn Thanh, lúc đến ga tàu hỏa hỏi thăm, họ chỉ một chuyến tàu xuất phát từ lúc hơn năm giờ sáng.
Loại tàu hỏa đến tỉnh mỗi ngày chỉ một chuyến, họ đuổi theo cũng kịp nữa .
Văn Thanh còn đang đắc ý vì dễ dàng cắt đuôi ba cái đuôi bám đuôi cơ đấy!
Mới ba ga thấy ba đàn ông đó ở tàu hỏa trong tàu, đó bước lên chuyến tàu .
Tìm kiếm bóng dáng Văn Thanh hết toa đến toa khác.
Xem ba quả thực thần thông quảng đại, chắc là lái ô tô đuổi kịp chuyến tàu để lên tìm .
Văn Thanh sớm quần áo nữa tàu, tự hóa trang thành một đàn ông khác.
Ban đầu ba đó thấy cô là diện mạo thật của cô , huống hồ cô đổi trang phục hai , biến thành một đàn ông.
Bây giờ tìm cô là chuyện thể nào.
Kẻ bám đuôi thấy Văn Thanh cũng nhận .
Ngược Văn Thanh ở ga tiếp theo khi đám đàn ông lên xe, liền trực tiếp xuống tàu.
Cô tùy tiện mua một chuyến tàu về phía Nam tiếp tục hành trình.
Ba đàn ông chuyến tàu cô ban đầu tìm mãi chẳng thấy gì.
Họ ngờ một con nhóc ranh dắt mũi, thế là phục mà cho rằng chạy trời khỏi nắng.
Đã lão già đó thuộc đoàn văn công tỉnh Nam, họ trực tiếp xuống tàu ở tỉnh Nam, định đến đoàn văn công tìm lão già đó, như cứ theo dấu vết thì sợ gì tìm thấy con nhóc đó chứ?
Văn Thanh thoát khỏi sự bám đuôi, đổi tạo hình hai .
Cuối cùng cô mua vé tàu hỏa tỉnh Quảng.
Theo kế hoạch ban đầu tìm Vệ Hạo tìm kiếm sự che chở, bên ngoài an , Văn Thanh cũng dám mạo hiểm lung tung nữa.
Bên giáo sư Thích cuối cùng cũng gặp Vương Tương Quân, việc đầu tiên là bảo lính cảnh vệ của ông ngoài xem lạ nào bám theo đến đây ?
Bà dù cũng già , độ nhạy bén của cảm giác giảm ít.
Suốt dọc đường, bà quan sát vô , xác định lưng .
cũng nhất định là an , trình độ của đám đó, trình độ theo dấu cao lắm đấy!
Đại đội trưởng đại đội cảnh vệ của Vương Tương Quân đích dẫn ngoài kiểm tra hai , xác định ai bám theo giáo sư Thích đến ngoài doanh trại.
Vương Tương Quân báo cáo xong hỏi giáo sư Thích chuyện gì?
Giáo sư Thích xua tay :
“Đừng mấy chuyện đó vội, trực tiếp đưa bác về nông thôn !
Thời gian bác sẽ ngoài nữa!
Nếu đến đoàn văn công hỏi tên của bác, cháu chú ý, cái tên của bác ở bên ngoài là Thành Âm, họ Thích.
Cho nên nếu ngóng về một nhạc sĩ sáng tác tên Thành Âm của đoàn văn công, thì cứ bảo là bác vẫn đang thực tế ở bên ngoài về.
Cùng lắm thì bảo bác ch-ết !
Bác nhất là một thời gian dài đừng nên xuất hiện thì hơn!"
Vương Tương Quân cũng trong chuyện chắc chắn chuyện, nhưng giáo sư Thích , ông cũng tiện ép hỏi.
Ông chỉ thể đích lái xe đưa giáo sư Thích về nông thôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-96.html.]
Thấy Vệ Hồng Kỳ, giáo sư Thích mới thở dài :
“Chúng đều lo lắng vô ích cho lão Văn !
Ông thư cho chúng ông xong , chủ yếu vẫn là vì con trai ông .
Bất kể ai trong hai chúng , đều sẽ trở thành b-ia đỡ đ-ạn cho ông .
Lần là Văn Thanh phát hiện điều bất thường nên chạy nhanh, nếu , hai chúng đều trở thành mục tiêu của .
Đem hết ánh mắt của những kẻ giám sát gia đình họ thu hút hai chúng , Văn Thành mới dễ chạy.
Bác đoán họ lên kế hoạch chạy từ lâu ?
Nếu chúng thực sự ai , ước chừng hai vợ chồng già đó vẫn sẽ liều mạng thu hút ánh mắt của đám đó, để Văn Thành chạy thôi!"
Vệ Hồng Kỳ trọn vẹn lời kể của giáo sư Thích từ đầu đến cuối, giáo sư Thích chuyện Văn Tùng Tâm phát hiện Văn Thanh là cháu nội của ông .
Chỉ là và Văn Thanh đều Văn Tùng Tâm tính kế.
Vệ Hồng Kỳ chút não nề :
“Mục đích ông thư đến chắc chắn vì , nhất định là vì bà.
mặc dù quan hệ với ông , nhưng phận đặc thù.
Không thể nào thăm ông .
Ngược là bà, nếu bà ở bên cạnh , thấy thư chắc chắn sẽ thăm ông mặt cuối.
Huống hồ ngay từ đầu, chúng cũng cho rằng ông nhất định bệnh cao hoang.
Chỉ cảm thấy ông thiếu thu-ốc thiếu men, chừng bà qua đó còn cứu ông một mạng.
Bà lòng nhân từ của thầy thu-ốc, ông lòng khó lường.
Đây đúng là lòng còn như xưa, tình cảm của hai chúng dành cho ông hề đổi, còn ông thì sớm coi trọng tình bạn bao nhiêu năm nay của chúng nữa .
cũng trách ông , vì để con trai chịu khổ nữa.
Ông chắc chắn nghĩ cách thôi, nếu Nghiêm Thiến Như cũng sẽ tự sát.
Nếu chuyện rơi hai chúng , chừng chúng cũng sẽ đưa lựa chọn như , chỉ mong thể như ý nguyện của ông , liều mạng thực sự thể khiến Văn Thành thoát khỏi sự kiểm soát của đám đó.
Đây thực cũng chuyện gì ?
Chỉ là lão Văn vốn dĩ chẳng còn sống bao lâu, nghĩ đến chuyện kéo cả Thiến Như cuộc chứ?
Cũng trách năm đó thực sự cách nào bảo vệ họ, bao nhiêu năm nay cũng dám phái đến giúp đỡ họ!
Ông lấy lòng cảm thông của bà quân bài, chẳng vì thực sự hết cách !
Mặc dù đồng tình với cách của ông , nhưng thực sự đau lòng.
Bao nhiêu năm nay bạn cũ đều gặp tai kiếp, chẳng chút cách nào cả!"
Chương 151 Văn Thanh đến đích
Giáo sư Thích cũng thở dài:
“Cha thương con sâu nặng, vì con cái mà màng tính mạng cũng tiếc!
Thôi bỏ , dù bác cũng kinh nguyệt vô hiểm, thời gian ngoài thì sẽ nhắm nữa.
Anh cũng đừng tự trách nữa, hồi đó nghỉ hưu , thể quyền hạn gì mà bảo vệ khác?
Nếu bản lĩnh , của Vệ Hạo cũng ...
Bác cũng coi như là nhờ phúc của , chỉ là bác đơn một , họ cũng nắm thóp gì của bác cả!
May mà lúc bác đổi phận, tạm thời đừng liên lạc với Văn Thanh.
Chờ con bé gọi điện cho hoặc Tương Quân, cháu hãy để ý một chút nhé!
Bác dường như cũng gây cho cháu một chút rắc rối, chú Thích thấy ngại.
Người đều già gừng càng già càng cay, bác đây già già mà còn lú lẫn, suýt nữa kéo cả Văn Thanh cuộc!
Xin , dựa cháu dọn dẹp bãi chiến trường !"
Vương Tương Quân xua tay lớn:
“Chú Thích, chú coi thường cháu quá!
Chút chuyện nhỏ thành vấn đề !
Cháu sẽ bảo của đoàn văn công chú ý một chút là !
đây chuyện , kẻ nào gọi điện phái đến ngóng coi như là lộ diện .
Có lẽ chúng sẽ là ai!"
Giáo sư Thích trong lòng chuyện, lo lắng cho sự an của Văn Thanh.
Dù tuổi tác cũng lớn, chút chịu đựng nổi.
Sau khi về nông thôn lâu, giáo sư Thích nhiễm phong hàn.
Nằm bẹp giường, bạn của bà là giáo sư Hồng đến bắt mạch cho bà.
Xác định gì nghiêm trọng, trực tiếp sắc thu-ốc cho bà uống.
Vệ Hồng Kỳ lo lắng thôi, trong lòng vẫn chút vui.
Giáo sư Thích suýt nữa coi là b-ia đỡ đ-ạn.
Người thiết kế bà là bạn cũ bao nhiêu năm của và bà, hơn nữa hai vợ chồng ông cũng mất mạng.
Chính thấy những chuyện đều thấy thoải mái, huống chi là giáo sư Thích trải qua tất cả những điều ?
Ông giáo sư Thích mặc dù tức giận vì vợ chồng Văn Tùng Tâm coi là b-ia đỡ đ-ạn.
bà bây giờ hẳn là lo lắng cho sự an của Văn Thanh hơn.
Vệ Hồng Kỳ chỉ thể gọi điện cho Vệ Hạo, bảo chú ý tin tức của Văn Thanh.
Giáo sư Thích thực sự lo lắng cho sự an của Văn Thanh.
bà càng cảm thấy bất bình cho Văn Thanh hơn, nhưng ngặt nỗi Văn Thanh là cháu nội của Văn Tùng Tâm.
Chuyện căn bản cách nào bên ngoài, chỉ thể kìm nén trong lòng.
Vì giáo sư Thích càng thêm nặng trĩu tâm tư, chỉ mong Văn Thanh thể thoát khỏi những kẻ bám theo .
Thuận lợi tìm Vệ Hạo, ở bên một thời gian hãy ngoài.
Mặc dù kết hôn mà Văn Thanh màng giữ gìn mà chạy tìm Vệ Hạo.
giáo sư Thích bây giờ cũng quản những chuyện đó, so với việc Văn Thanh gặp nguy hiểm, bà quan tâm hơn đến việc Văn Thanh thể cắt đuôi đám đó .
Huống hồ thời đại cũng yêu cầu quá khắt khe về việc đăng ký kết hôn mới chung sống.
Rất nhiều vì tuổi tác hoặc các vấn đề khác mà lựa chọn đăng ký kết hôn, chỉ cần tổ chức tiệc r-ượu là coi như kết hôn là ít.
Vệ Hạo vốn dĩ nộp báo cáo kết hôn , nên vấn đề gì cả!
Chuyện kết hôn của Vệ Hạo chuyện nhỏ, giáo sư Thích lo lắng lắm về chuyện của hai đứa.