Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 95

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:38:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người đàn ông đầu tiên lên tiếng hỏi :

 

“Lão già cần quan tâm ?

 

Có cần bắt cả hai ?"

 

Người thứ ba :

 

“Lão già đó chắc chỉ là lá chắn thôi, dùng để đưa con bé đó đến gặp ông bà nội cuối.

 

Chỉ là ngờ cái mụ già Nghiêm Thiến Như cứng cỏi thế, chúng còn kịp thẩm vấn mụ , mụ treo cổ t-ự t-ử .

 

Cũng Văn Thành ?

 

Chúng đúng là đề phòng chuyện Văn Thành thế mà bỏ trốn?

 

chạy trời khỏi nắng!

 

Chúng vẫn luôn canh chừng vợ và con nó, bây giờ thêm một con nhỏ nữa.

 

Chỉ là đây là con cái nhà nào của họ?

 

Giấu kỹ thật đấy, chúng nhà họ còn một đứa cháu nội nhỉ?

 

Con gái lớn nhà Văn Thành cũng ba mươi còn gì?"

 

Người đàn ông thứ hai xen :

 

“Mặc kệ , đến nơi cứ điều tra rõ phận của hai họ tính ?

 

xem giấy giới thiệu , lão già tên Thành Âm là nhạc sĩ sáng tác của đoàn văn công quân khu.

 

Con bé là cháu nội ông , cứ đến tỉnh Nam điều tra rõ phận của hai , thì sợ gì họ chạy thoát .

 

Cái phận thì chẳng vấn đề gì, chúng cũng chẳng sợ bắt họ sẽ gây rắc rối.

 

Hai họ trốn nhất thời chứ trốn cả đời ?

 

Cái công việc họ vẫn giữ chứ?

 

Đến lúc đó sợ gì họ khai, chúng canh chừng nhà họ Văn mười mấy năm , chẳng sắp câu trả lời ?

 

là giấu kỹ thật!

 

Chẳng ai gia sản chôn giấu ở cả!"

 

Văn Thanh trong lòng một vài phỏng đoán, đợi đến khi điếu thu-ốc tay cháy hết, liền vội vã chạy về toa giường .

 

Giáo sư Thích chịu nổi mà ngủ .

 

Văn Thanh tựa lưng giường của , chút buồn ngủ nào.

 

mà?

 

Mình từ đến nay duyên với , bất kể là kiếp kiếp .

 

Không ngờ tìm thấy ông bà nội và bác ruột của ở bên một ngày, suýt nữa trở thành quân cờ trong tay họ.

 

Văn Thanh cảm thấy uất ức, chuyện cũng quá xui xẻo ?

 

những chiếc rương lớn trong gian, Văn Thanh cảm thấy hề chịu thiệt!

 

Văn Tùng Tâm chắc chắn bao giờ ngờ gian, hốt trọn kho báu mà mấy đời nhà ông cất giấu .

 

Văn Tùng Tâm ước chừng là cố ý để những kẻ giám sát thấy lời của hai vợ chồng già bọn họ, chính là để đổ cái vỏ lên , tạo điều kiện cho Văn Thành trốn thoát khỏi tay đám .

 

Ông kể cho Văn Thanh bí mật tài sản chắc chắn là cố ý, Văn Thanh nếu bắt, giữ bí mật thì sẽ thủ tiêu.

 

Nếu Văn Thanh giữ bí mật thì nhất thời cũng dễ thoát .

 

Muốn lấy đồ trong hang động, ước chừng tạm thời cũng thể.

 

khi Văn Tùng Tâm ch-ết, mục tiêu chắc chắn biến thành Văn Thành, ông đây là lấy tài sản trong gia tộc để đổi lấy mạng sống cho Văn Thành đấy!

 

Lúc giáo sư Thích tỉnh dậy, thấy Văn Thanh đang tựa giường thở dài.

 

Bà còn chút cảm thán:

 

“Cháu cũng là trọng tình cảm, ngờ cháu mới gặp họ một âm dương cách biệt !

 

Cháu cũng vì hai vợ chồng nhà họ Văn mà buồn ?"

 

Văn Thanh qua toa giường mềm của , hai vị trí còn vẫn trống.

 

Bây giờ bên trong chỉ cô và giáo sư Thích.

 

Thế là khi đóng cửa , Văn Thanh với giáo sư Thích:

 

“Chúng đường ai nấy thôi.

 

Cháu sẽ xuống tàu ở ga tiếp theo để dẫn dụ ba , để họ theo điều tra phận của bà.

 

Sau khi bà về tỉnh Nam hãy với dượng, bảo dượng tung tin rằng bà bao giờ rời khỏi nông thôn.

 

Cái phận tên Thành Âm dùng nữa .

 

Vị nhạc sĩ sáng tác ch-ết thôi!"

 

Giáo sư Thích mơ màng :

 

“Cháu đang cái gì thế, hiểu?"

 

Văn Thanh trả lời trực tiếp câu hỏi của bà, mà chút may mắn :

 

“May mà lúc cháu trang điểm một chút cho bà, cũng tự vẽ lông mày đậm hơn, chỉ tô son đỏ mà còn đặc biệt chấm một nốt ruồi đen ở đuôi mắt.

 

Bây giờ hai chúng bám đuôi , cháu sẽ tẩy trang của , trang điểm một kiểu khác.

 

Cháu sẽ xuống tàu để dẫn dụ bọn họ .

 

Sau khi bà khỏi ga tàu hỏa, nghìn vạn đừng lấy cái giấy giới thiệu đó nữa.

 

Tại tên Thành Âm ch-ết?

 

Đó là vì hai chúng đều trở thành quân cờ của ông bà nội rẻ tiền của cháu .

 

Bên cạnh họ luôn giám sát, thậm chí thường xuyên lôi họ đ-ánh đ-ập.

 

Nguyên nhân chính là vì tài sản truyền của gia đình họ nhắm tới .

 

Ước chừng chuyện gia đình họ gặp nạn đều liên quan đến cái .

 

Bí mật tài sản vẫn chỉ một Văn Tùng Tâm , cho nên ông sắp ch-ết , nhanh ch.óng tìm kẻ thế mạng.

 

Hôm qua cháu lão già đó gọi lên núi, thực tất cả đều rơi mắt những kẻ giám sát họ.

 

Mặc dù họ lão già đó gì với cháu?

 

hai họ đột nhiên qua đời, Văn Thành mất tích.

 

Bây giờ cháu biến thành mục tiêu, hai họ cố ý để lộ rằng cháu là cháu nội của họ.

 

Bây giờ đám đều dồn mục tiêu cháu.

 

Ba đàn ông bám theo chúng đang hút thu-ốc ở chỗ nối toa tàu, những lời họ tán gẫu đều cháu thấy hết .

 

Họ sẽ bám theo hai chúng đến tỉnh Nam xuống tàu, điều tra rõ phận của bà và cháu.

 

Sau đó hai chúng sẽ trở thành mục tiêu, bây giờ họ khẳng định Văn Tùng Tâm kể bí mật cho cháu .

 

Cho nên họ bằng cách bắt cháu, đem lập công."

 

Chương 149 Chúng đường ai nấy

 

Văn Thanh suy nghĩ xem trong chuyện còn điều gì , cô tiếp tục :

 

“Cháu là phụ nữ, họ nghĩ chắc chắn thể tìm cách moi bí mật từ chỗ cháu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-95.html.]

Thực tế cháu chẳng gì cả?

 

Văn Tùng Tâm từ đầu đến cuối chẳng hề coi cháu là cháu nội của ông .

 

Cháu thuần túy chỉ là quân cờ của ông thôi, cháu nghi ngờ nếu cháu xuất hiện cùng bà, và họ nhận phận của cháu.

 

Ước chừng ông sẽ cố tình đưa bà lên núi một chuyến, bà sẽ trở thành bí mật của họ.

 

Bởi vì chia một phần để giám sát bà, nên việc giám sát họ sẽ bớt một nửa.

 

Rồi Nghiêm Thiến Như tự sát để thu hút dân làng đến xem.

 

Văn Thành vốn dĩ từ lâu còn ở chuồng bò nữa, lúc coi như là mất tích.

 

Vậy thì căn bản là sống thấy ch-ết thấy xác, những kẻ giám sát chắc chắn ông cắt đuôi .

 

Văn Thành chắc chắn là bỏ trốn thành công, đây cũng là một phần trong kế hoạch của Văn Tùng Tâm.

 

Vì sự cố ý của Văn Tùng Tâm, hai chúng bây giờ trở thành mục tiêu.

 

Loại ch-ết thôi , dù ba cũng canh chừng nhà họ Văn mười mấy năm .

 

Lúc cháu trộm bọn họ chuyện, thấy ngay cả khi phận của bà là nhạc sĩ sáng tác của đoàn văn công tỉnh Nam, họ dường như cũng thấy vấn đề gì.

 

Có thể thấy thế lực của đám đó vẫn khá lớn, dù những gia đình quan hệ với bà và ông nội Vệ vốn dĩ hẳn là bình thường.

 

Những thể khiến họ đều cho tan cửa nát nhà lẽ bình thường.

 

Cho nên khi đến tỉnh Nam, hai chia , cháu xuống tàu hỏa bắt xe tìm Vệ Hạo.

 

Sau khi bà về tỉnh Nam, hãy nhờ dượng Vương Tương Quân che chắn cho bà.

 

Nghĩ cách chứng minh rằng nhạc sĩ sáng tác tên Thành Âm bao giờ .

 

Sau đó bà thể tẩy sạch lớp trang điểm mặt, về nông thôn tiếp tục giáo sư Thích của bà.

 

Thời gian nghìn vạn đừng xuất hiện nữa.

 

Ở tỉnh lỵ nơi dượng Vương ở, cháu đoán họ sẽ khắp nơi ngóng phận và tung tích của bà.

 

Cháu đến tỉnh Quảng sẽ gọi điện hoặc thư, đ-ánh điện tín báo bình an cho , bà cần lo lắng cho sự an của cháu , nhớ kỹ ?"

 

Giáo sư Thích chút đờ đẫn một tràng dài những lời phân tích của Văn Thanh.

 

Bà cũng ngờ đưa Văn Thanh , vốn tưởng chỉ là để bạn cũ cuối.

 

Không ngờ Văn Tùng Tâm vì để con trai thoát , thế mà đẩy b-ia đỡ đ-ạn.

 

Mục tiêu ban đầu chắc chắn là , đó Văn Tùng Tâm thấy Văn Thanh, xác định phận của Văn Thanh, liền quyết định lợi dụng Văn Thanh luôn.

 

May mà để che giấu phận , lúc xuất phát bà đặc biệt nhuộm đen tóc, nhuộm đen cả lông mày nữa.

 

Đồng thời bà cũng cho màu da đậm hơn.

 

Văn Thanh còn đặc biệt chấm một nốt ruồi ở khóe miệng bà.

 

Vì những chỗ đổi lớn, nên quen vẫn thể nhận bà qua đôi mắt.

 

Nếu những kẻ bám đuôi bà chỉ mới thấy bà đeo khẩu trang, ước chừng tìm thấy bà cũng thực sự khó khăn.

 

để Văn Thanh rời một , giáo sư Thích chút bất an.

 

Cuối cùng vẫn là vì một phút mềm lòng của , mới liên lụy đến con bé.

 

Giáo sư Thích hối hận ôm đầu :

 

“Bà cứ thấy chuyện thế nào cũng thấy kỳ quặc?

 

E rằng lúc ông thư cho bà định sẵn ý đồ lấy bà b-ia đỡ đ-ạn .

 

Không ngờ khi bà đưa cháu theo, ông lấy cả cháu b-ia đỡ đ-ạn.

 

Bây giờ Văn Thành chắc chắn chạy thoát , họ tìm thấy .

 

Vì bức thư tuyệt mệnh mà Nghiêm Thiến Như để , tất cả dân làng sẽ cho rằng Văn Thành mất tích núi.

 

Nếu cha sẽ kẻ ch-ết treo cổ như .

 

Bà đúng là loại lòng rẻ tiền, nông nỗi ?

 

chỗ nào với ông chứ?

 

Biết ông tính mạng nghìn cân treo sợi tóc, bà còn đặc biệt đến gặp mặt cuối.

 

Không ngờ bộ quá trình chỉ là một âm mưu, vốn chẳng gặp bà, chỉ lợi dụng bà thôi.

 

Là bà liên lụy đến cháu , nếu đưa cháu thì mấy!"

 

Văn Thanh lắc đầu :

 

“Không đưa cháu , kết quả cũng chẳng khác là mấy.

 

Bà căn bản sẽ phát hiện bám đuôi , lộ phận, bà còn liên lụy đến ông nội Vệ và ông nội Quách nữa.

 

lúc bà về tỉnh Nam, hãy nhớ cái nhà vệ sinh ở ga tàu hỏa đó lau sạch lông mày , đội mũ cho thật kín .

 

Thế là ai phát hiện màu tóc của bà đúng , nhớ đeo khẩu trang nữa.

 

Sau khi về tỉnh Nam chuyện với dượng Vương, thì đừng ngoài nữa.

 

Cháu tin vẫn còn tìm thấy bà !

 

cũng nhất định, cái hóa danh của chúng quá sơ sài.

 

Chỉ cần đám đó điều tra qua quá khứ của gia đình họ Văn, ước chừng vẫn sẽ nghi ngờ bà thôi.

 

Bà đừng lo cho cháu, yên tâm !

 

Cháu sẽ !

 

Đợi lát nữa lúc cháu xuống tàu hỏa ở ga tiếp theo, cháu sẽ biến thành bộ dạng một đàn ông.

 

Cháu đảm bảo ai thể nhận cháu !

 

Chỉ là chúng đều khiêm tốn một chút .

 

Tốt nhất đừng ngoài một nữa!"

 

Giáo sư Thích gật đầu :

 

“Cháu chạy một chắc chắn đơn giản hơn là dẫn theo bà!

 

Bất kể đối phương mạnh thế nào, chắc là dám đến chỗ ông nội Vệ của cháu để bắt bà .

 

Cùng lắm thì bà về Tây Bắc, ở đó an .

 

Vậy cháu đến chỗ Vệ Hạo , nhất định gọi điện cho bà, nếu yên tâm ."

 

Văn Thanh :

 

“Yên tâm ạ, nhưng nhất định là cháu gọi , lẽ là Vệ Hạo gọi, dù chỉ cần bà nhận tin, xác định cháu bình an là .

 

Cháu nghĩ cách cắt đuôi đám phía , mới dám đến tỉnh Quảng tìm Vệ Hạo.

 

Nếu , Vệ Hạo cũng xui xẻo theo cháu.

 

Cũng coi như cháu duyên phận với mỏng manh, vất vả lắm mới tưởng tìm thấy .

 

Không ngờ còn trở thành b-ia đỡ đ-ạn và lá chắn trong tay họ, họ lợi dụng triệt để.

 

thủ phạm chính còn , bây giờ gì cũng muộn !

 

Cố gắng vực dậy tinh thần thôi ạ!

 

Nửa đêm cháu sẽ lẻn , xuống tàu ở một ga bất kỳ.

 

Nếu bà thấy cháu, cũng đừng biểu lộ nhé, hãy nghĩ cách chú ý xem cắt đuôi kẻ giám sát !"

 

 

Loading...