Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 93
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:38:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghiêm Thiến Như thấy câu , nước mắt trào :
“ đều ngờ tới!
Sao chuyện thành thế ?
Nhà chúng chẳng đắc tội với ai, mà đ-ánh thành phần t.ử một cách minh bạch.
Bị đưa xuống nông thôn lao động cải tạo đành, cuối cùng vẫn là nhà tan cửa nát.
May mà đứa con dâu cả kịp thời vạch rõ ranh giới với chúng , đưa các con ở Kinh Thành cũng coi như là sống yên qua ngày.
Nếu hai già dù ch-ết cũng mặt mũi nào thấy liệt tổ liệt tông!"
Giáo sư Thích nắm tay Văn Tùng Tâm, đột nhiên với Văn Thanh:
“Cháu chịu khó về một chuyến, lấy canh gà và chỗ gà hầm nấm còn , với cả mấy cái bánh màn thầu cháu tự , mang qua đây một ít.
Ông nội cháu suy dinh dưỡng, châm cứu xong cũng uống nổi thu-ốc.
Bà để ông ăn một bữa thật ngon bổ sung dinh dưỡng , cái dày mới chịu nạp thu-ốc !"
Văn Thanh gật đầu, xoay rời ngay.
Cô đang cần một chút thời gian để điều chỉnh tâm trạng, nhịp độ của sự việc xảy quá nhanh, cô khó mà tiếp nhận nổi!
May mà Văn Thanh với tư cách là một nữ streamer khả năng ứng biến mạnh mẽ, nếu ai gặp chuyện mà chẳng sụp đổ?
Người bình thường nào tự dưng thêm một đám mà chẳng hoang mang!
dù cuối cùng cũng cha ruột của c-ơ th-ể là ai ?
Ừm, suy cho cùng vẫn là một đứa trẻ mồ côi cha !
Sau khi Văn Thanh , giáo sư Thích chút nghiêm túc với Văn Tùng Tâm và Nghiêm Thiến Như:
“Chuyện , trời đất , cũng chỉ năm chúng !
hy vọng thứ sáu chuyện Văn Thanh là con cái nhà ông bà!
Ông bà tình cảnh hiện tại của đấy, nếu mạo hiểm nhận Văn Thanh, thành phần của con bé sẽ .
Cho dù Vệ Hồng Kỳ ý kiến gì, bằng lòng để Văn Thanh gả cho Vệ Hạo.
một khi cấp chuyện , công việc của Văn Thanh giữ đành, chuyện con bé thật lòng gả cho Vệ Hạo cũng là điều thể.
thể vì sự đoàn viên của gia đình ông bà mà hủy hoại tương lai của đứa trẻ!"
Văn Tùng Tâm gật đầu :
“Bà cứ yên tâm !
Từ giờ trở , các cần đến nữa.
và bà gặp cuối , cũng coi như duyên phận giữa hai đến hồi kết thúc .
Chờ lúc con bé , hãy để nó lạy chúng một cái !
Ngày mai các !
Cũng coi như chúng quen một đời, bà tiễn đưa đoạn đường cuối.
Sau ngày chúng giải oan, bà hãy để Văn Thanh nhận tổ quy tông!"
Giáo sư Thích gật đầu :
“ , chuyện của ông, thực lực bất tòng tâm, sẽ để cho ông bà đủ lương thực và tiền nong.
Còn về chuyện của Văn Thanh, sẽ chăm sóc con bé thật , tiễn con bé lấy chồng.
Ông bà cũng cần vương vấn con bé nữa.
Cứ coi như ông từng đứa cháu nội , cũng từng nhận nó!"
Văn Thanh mang đồ đến giao tay Văn Thành, Văn Thành trực tiếp mang đến bên bếp hâm nóng .
Văn Tùng Tâm nửa giường dịu dàng Văn Thanh, giáo sư Thích bảo cô quỳ xuống lạy hai cụ ba cái thật kêu, đó một lời đưa Văn Thanh đầu rời khỏi chuồng bò.
Cho dù Nghiêm Thiến Như từ đầu đến cuối đều thút thít, giáo sư Thích cũng coi như thấy.
Còn về Văn Thanh, cô thực sự vẫn nên đối mặt thế nào?
Dù chuyện cũng quá đột ngột!
Quay căn phòng bên cạnh trụ sở đại đội, giáo sư Thích xoa đầu Văn Thanh :
“Bà ngờ là tình huống , chuyện cũng quá hoang đường !
Bà chỉ là đưa cháu thăm một bạn cũ, ngờ tìm cho cháu một gia đình như !
Chuyện đến đây thôi, cháu chôn c.h.ặ.t thứ lòng.
Cháu là cháu nội của Văn Tùng Tâm, chuyện từ nay về nhắc nữa.
Đừng cho Vệ Hạo và ông nội Vệ , tất cả chuyện tiết lộ bên ngoài nửa lời.
Ngay cả khi cháu chuyện cho Vệ Hạo, vạn nhất lỡ miệng để lộ , cháu cũng sẽ đưa đến nông trường cải tạo đấy.
Chuyện hôn sự với Vệ Hạo chắc chắn tiến hành tiếp .
Ngay cả công việc của cháu cũng giữ nổi !
Bà và cháu chuyến coi như nhân chí nghĩa tận !
Ngày mai chúng sẽ lên đường về nhà!
Nhớ kỹ, cháu !
Vẫn cứ như đây thôi!
Hãy quên cha ruột của cháu , cháu vẫn là một đứa trẻ mồ đôi, là đứa trẻ bỏ rơi ở bệnh viện tìm thấy !
Văn Thanh, bà là vì cho cháu, cháu hiểu ?"
Văn Thanh những lời , trong lòng chút vui mừng.
Cô còn đang mong thế của cơ đấy?
Không ngờ chỉ cùng giáo sư Thích đến thăm một bạn cũ sắp ch-ết, tìm thấy .
Cũng là cô chê bai thành phần gia đình đối phương , cái thành phần chỉ cần cố thêm vài năm nữa là đón ánh sáng .
Hơn nữa còn thể chiếm chút lợi lộc, dù khi giải oan sẽ một khoản trợ cấp nhất định.
Với tư cách là huyết mạch duy nhất còn của con trai thứ hai nhà họ Văn, ước chừng hai già nhà họ Văn sẽ để cô chịu thiệt.
Văn Thanh chuyện quả thực hoang đường, tự nhiên tại bỏ rơi ở bệnh viện.
Cha ruột là ai?
Những chuyện đó đành, cả gia đình thế mà đều họ Văn?
Là một họ Văn cả kiếp lẫn kiếp , Văn Thanh chút cảm thán câu chuyện quá kỳ lạ!
Đây tính là đời đời kiếp kiếp đều là nhà họ Văn ?
Văn Thanh sợ mất việc chuyện hôn sự với Vệ Hạo tan thành mây khói, chỉ là mức độ hoang đường của chuyện chút quá đáng.
Văn Thanh cảm thấy trong lòng thực sự thể chấp nhận .
Huống hồ cô vốn nguyên chủ, mà đối với thế của nguyên chủ cô chẳng chút hiếu kỳ nào.
Làm trẻ mồ côi cha quen , cô rước lấy một đống chẳng quen chút nào.
Đến tối muộn hơn, giáo sư Thích một đưa thu-ốc mà Văn Tùng Tâm cần dùng.
Sáng hôm tỉnh dậy, giáo sư Thích rục rịch đòi .
Văn Thanh cảm thấy, nếu bây giờ rời luôn thì vẻ vội vàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-93.html.]
Cô cố ý đeo máy ảnh quanh thôn cùng giáo sư Thích nửa ngày trời.
Đang định đề đạt lời chào từ biệt với đại đội trưởng Mục, thì thấy Nghiêm Thiến Như đang trốn ở một nơi xa, hiệu tay với họ.
Văn Thanh đành tạm dừng lời chào tạm biệt với đại đội trưởng Mục, mà chuyển sang hỏi ông vài câu hỏi liên quan.
Mãi mới tiễn đại đội trưởng Mục , Văn Thanh đeo máy ảnh đến chỗ khác để thu hút sự chú ý của dân làng.
Giáo sư Thích thì lén lút vài câu với Nghiêm Thiến Như.
Ngay đó liền vội vàng đuổi kịp Văn Thanh, là Văn Tùng Tâm hẹn Văn Thanh lên núi một chuyến, lời với Văn Thanh.
Ông đang đợi Văn Thanh ở rừng cây ngang sườn núi lớn, chỉ hy vọng một Văn Thanh qua đó, ông vài lời riêng với Văn Thanh.
Giáo sư Thích đoán là ông từ biệt Văn Thanh, bởi vì chia ly , ước chừng hai ông cháu sẽ còn ngày gặp nữa!
Chương 146 Giao cho cháu bí mật tài sản của cả gia đình
Văn Thanh giả vờ đeo máy ảnh dạo lung tung, thừa lúc đang bận rộn đồng ruộng, cô trực tiếp lên núi.
Văn Tùng Tâm chắc là cõng lên, đang một tảng đ-á lớn thở dốc.
Thấy Văn Thanh, ông cố gắng dùng gậy chống đỡ dậy, đưa Văn Thanh thêm một đoạn đường núi nữa.
Đến tận sâu trong núi lớn ông mới dừng :
“Văn Thanh, nhớ kỹ.
Nhà chúng vốn ở đây.
Chỗ trường học bây giờ chính là nhà cũ họ Văn.
Khoảng hơn bốn mươi năm , nhà vì cụ nội của cháu, tức là ông nội của ông một chức quan nhỏ nên chuyển nhà .
Ông gọi cháu đến là chuyện dặn dò.
Ông bảo cháu , con đường lên núi cứ thẳng, một cây dâu tằm.
Trên ngọn núi lớn chỉ duy nhất một cây dâu tằm to như thế thôi.
Cháu men theo cây dâu tiếp về phía , sẽ tìm thấy một cái hang động.
Nhớ kỹ hang động ở vị trí giữa một cây thông đỏ và một cây sam.
Cháu trong hang động tiếp về phía , sẽ thấy một bức tường.
đó tường thật, cháu thể tìm thấy một cái gờ tròn nổi lên ở bên tay bức tường.
Nhấn xuống bên trong còn một cái hang nữa, tiếp mười mét, cháu sẽ chạm bức tường thứ hai.
Lần nút bấm hình tròn ở bên tay trái của cháu.
Sau khi cháu nhấn xuống, mặt cháu là cái hang thứ ba, trong đó một bí mật, là tài sản mà nhà họ Văn gìn giữ qua mấy đời.
Bác và cha của cháu đều bí mật , nhà họ Văn thực phát tích từ cái huyện .
Tổ tông vì để đề phòng hậu thế xảy bất trắc, nên chôn giấu một lượng tài sản lớn trong hang động đó.
Chính là để cho nhà họ Văn cái mà Đông Sơn tái khởi.
Vốn dĩ bí mật ông định mang xuống suối vàng luôn , ngờ gặp cháu.
Cha cháu và các con của ông đều là những lộ sáng, bí mật họ cũng lấy .
Chỉ cháu, ai phận của cháu cả.
Dù nữa, đợi cháu lớn lên, năng lực hoặc giả là thế giới còn bài xích loại như chúng nữa.
Cháu hãy lấy tài sản , một phần chia cho bác, bác gái và các chị em họ của cháu.
Chỗ còn đủ để cháu sống cả đời, nếu tìm thấy cha cháu, ông gia đình mới, cháu cũng hãy chia một phần cho ông .
Đây coi như là tâm ý cuối cùng của ông dành cho cháu, ông sắp ch-ết , nhưng bác cháu giữ nổi tiền lớn như .
Ông cũng năng lực giữ bí mật.
Họ đều quen cháu, tự nhiên sẽ đề phòng cháu.
Không ai thể ngờ ông giao gia sản cho một lạ?
Đứa trẻ , nếu một ngày như , cháu nhất định nhớ về lấy tài sản đó, sống thật .
Nếu thể thì hãy giúp đỡ con cháu hậu duệ nhà họ Văn chúng , đương nhiên ông những điều ép buộc cháu nhất định chia tài sản cho các chị em họ.
Nếu cháu , thể coi đây là bí mật giữ kín cả đời.
Bây giờ ông giao gia sản tay cháu, thứ nhất là vì việc cha cháu mất tích và việc bà nội cháu vứt bỏ cháu liên quan nhất định đến .
Nguyên nhân thứ hai là chúng nuôi nổi cháu, cũng coi như với cháu, cuộc sống của cháu lắm cũng là trách nhiệm của chúng .
Cho nên ông nghĩ tài sản thể bù đắp phần nào sự áy náy của ông đối với cháu chăng?"
Nói xong, Văn Tùng Tâm thở hổn hển chỉ tay con đường lên núi:
“Nhớ kỹ ?
Ông vốn dĩ đưa cháu lên núi, nhưng bây giờ ông lực bất tòng tâm ."
Văn Thanh gật đầu, lấy lệ:
“Được , cơ hội cháu nhất định sẽ nghĩ cách tìm thấy đồ, chia cho các bác và chị em họ.
Còn về cha cháu, nếu một ngày cháu tìm thấy ông , cháu sẽ cho ông một cuộc sống cơm áo lo.
Cho ông tài sản đủ dùng cả đời.
Ông yên tâm , Văn...
ừm, ông nội!"
Văn Tùng Tâm gật đầu bệt xuống đất, dáng vẻ đó cảm giác thở nhiều hơn hít .
Ông với Văn Thanh:
“Vậy cháu xuống núi !
Từ nay hãy quên sự tồn tại của chúng !
Đừng nhắc với bất kỳ ai về chúng !
Sự tồn tại của chúng sẽ là vết nhơ trong cuộc đời cháu, đừng để liên lụy!
Hãy theo giáo sư Thích Thành Âm sống cho , coi ông như ông nội ruột mà chăm sóc.
Nếu thể, đợi đến khi nhà chúng giải oan thì hãy tìm kiếm cha ruột của cháu!
Hãy đưa cha cháu đến mộ của ông và cho ông là nó vẫn bình an!"
Văn Thanh lẳng lặng gật đầu, xuống núi.
Đợi đến khi thấy bóng dáng Văn Thanh nữa.
Nghiêm Thiến Như từ một con đường khác lên núi, ôm lấy chồng mặt mày xám ngoét xuống núi.
Văn Tùng Tâm nắm tay bà :
“Xin bà, bà nhớ kỹ.
Hai thì đừng đầu nữa.
Những gì dặn bà, bà hãy ghi nhớ trong lòng.
Chỉ như , Văn Thành mới thoát kiếp .
Nếu cuộc sống của nó cũng sẽ yên .
Nếu bà lời, họ sẽ buông tha cho Văn Thành !"