Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 92
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:38:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Thanh gật đầu với hai vị lão nhân, đột nhiên nhớ còn đang đeo khẩu trang, vội vàng kéo khẩu trang xuống, chào một tiếng:
“Con chào ông bà Văn ạ!”
Người đàn ông trung niên khi tuần tra một vòng bên ngoài mới phòng.
Lúc mới rảnh rỗi chào hỏi giáo sư Thích:
“Chú Thích bao nhiêu năm gặp, chú già tới đây?”
Giáo sư Thích đàn ông tiều tụy mặt, thật khó để liên tưởng đến thiếu niên phong lưu phóng khoáng năm xưa.
Ông chút đau lòng :
“Đây là Văn Thành ?
Lần chú gặp con vẫn là một thiếu niên ý khí phong phát!
Bây giờ đều chút dám nhận nữa !”
Văn Thành chút im lặng ôm lấy giáo sư Thích một cái, khó khăn lắm mới kìm nén tâm trạng kích động hỏi một câu:
“Chú tình hình của Tần Mạn và Văn Thư, Văn Minh ba họ thế nào ?”
Giáo sư Thích thở dài :
“Cũng , hai đứa trẻ bây giờ đều lớn chừng !
Lần chú kinh thành lén một cái, dám nhận .
Chỉ ba con họ từ xa một cái thôi, gia đình nhạc phụ con điều kiện khá , họ và gia đình con vạch rõ ranh giới.
Lại đổi họ sang họ Tần, Văn Thư bây giờ tên là Tần Văn Thư, Văn Minh bây giờ tên là Tần Văn Minh.
Hai đứa trẻ và gia đình con vạch rõ ranh giới, con đường coi như đúng .
Ít hai đứa con nhà con bây giờ sống khá như ý.
Chỉ là những chia tay lúc đó, các con còn dẫn theo Văn Võ và Hồ Tuệ Chân ?
Sao đến giờ chú thấy vợ chồng Văn Võ ?”
Nghe thấy câu , đàn bà già tên Thiến Như đó bỗng nhiên “òa" một tiếng .
Giáo sư Thích chút hiểu đầu đuôi hỏi:
“Vợ chồng Văn Võ ?
Không còn nữa ?”
Nghiêm Thiến Như :
“Lúc đó họ theo chúng , đều theo từ Thâm Quyến tới đây.
Mà đưa xuống một huyện nhỏ bên cạnh huyện An gọi là huyện Thương.
Vốn dĩ là bảo hai đứa nó nông trường cải tạo lao động, ngờ Hồ Tuệ Chân lúc đó m.a.n.g t.h.a.i sắp đẻ, trụ nổi nữa nên sinh một đứa con gái ở cái bệnh viện nhỏ đó.
nhẫn tâm bảo nó bỏ đứa trẻ bệnh viện, nếu thì chúng căn bản thể dẫn theo đứa trẻ cải tạo .
Bỏ rơi đứa trẻ xong, chúng đưa đến một nông trường nhỏ cải tạo lao động ba năm.
Không ngờ một ngày nọ, nhà đẻ của Hồ Tuệ Chân tới, nó trực tiếp bỏ rơi chúng , theo nhà đẻ thèm ngoảnh đầu .
Văn Võ hôm đó cũng biến mất luôn, ngóng tin tức của Hồ Tuệ Chân thì chẳng thu gì cả.
Văn Võ từ đó cũng thấy tăm .
Vì hành vi bỏ trốn của hai đứa nó cấp nổi giận, nên đưa tới đây.
Lúc tới, hai họ vẫn ở đây.
Sau khi tới cũng coi như cả nhà đoàn tụ .
Chỉ là Văn Võ ?”
Giáo sư Thích chút kinh ngạc:
“Với điều kiện của nhà họ Hồ lúc đó yêu cầu Hồ Tuệ Chân vạch rõ ranh giới với Văn Võ các con, Hồ Tuệ Chân chẳng đồng ý ?
Sao nhà họ Hồ đột nhiên xuất hiện đưa Hồ Tuệ Chân ?
Lúc chú kinh thành ngóng tin tức nhà Hồ Tuệ Chân.
Nghe cả nhà bỏ trốn sang cảng Thành từ mười mấy năm .
Sau chú lén lút xem căn biệt thự nhỏ nhà cô hiện giờ đầy những khác ở .
Từ đó về chẳng ai thấy tăm họ nữa, là lúc đó chính là nhà họ Hồ đưa con gái , và cùng sang cảng Thành ?
Thế còn Văn Võ thì ?”
Chương 144 Cứ thế như đùa ?
Nghiêm Thiến Như chút hiểu đầu đuôi:
“ cũng !
Ba năm đó Hồ Tuệ Chân giống như một ch-ết , mất đứa con gái, con bé bắt đầu sống trong trạng thái ngơ ngẩn.
cũng vô cùng hối hận, nếu như lúc đó giữ đứa trẻ , chẳng lẽ giữa họ một sự ràng buộc ?
Hồ Tuệ Chân sẽ dứt khoát theo cha nó như .
Văn Võ nhà chúng cũng sẽ vì thế mà mất tích ?”
Giáo sư Thích tiếp lời:
“ mà thật trùng hợp!
Cái huyện nhỏ bên phía huyện An đó là huyện Thương ?
Văn Thanh cũng là nơi đó!”
Nghiêm Thiến Như lên xuống Văn Thanh, đột nhiên giật lấy cái đèn pin trong tay cô trực tiếp bật sáng lên, một nữa kỹ Văn Thanh từ đầu đến chân chút kích động :
“ cứ cảm thấy cô nương như gặp ở ?
Đây chẳng sống sờ sờ giống Hồ Tuệ Chân ?
Cha cháu là ai?
Cháu thực sự là huyện Thương?”
Văn Thanh chút hiểu đầu đuôi:
“Cháu đúng là huyện Thương sai.
Cháu cha cháu là ai?
Cháu cha nuôi nhặt về từ bệnh viện, lúc đó cháu vẫn là một đứa trẻ sơ sinh, dây rốn mới cắt xong vứt ở bệnh viện !”
Nghiêm Thiến Như chút sững sờ Văn Thanh:
“Dưới lòng bàn chân cháu một nốt ruồi đỏ ?
Hơi giống vầng trăng khuyết!”
Văn Thanh chút kỳ lạ:
“Nốt ruồi đỏ lòng bàn chân ạ?
Cháu chú ý!
Còn giống vầng trăng khuyết nữa ?
Thế thì cháu càng !”
Nghiêm Thiến Như chút kích động ấn Văn Thanh xuống chiếc ghế bên cạnh, đợi nữa mà cởi giày tất của cô.
Làm Văn Thanh sợ hết hồn, vội vàng ngăn bà :
“Con, con tự ạ!
Bà, bà, bà xem là chân trái chân ạ?”
Nghiêm Thiến Như nghĩ một lát :
“Chân trái, đúng!
Là chân trái!
Không sai !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-92.html.]
Văn Thanh chút bất lực cởi giày tất chân trái , cầm đèn pin soi lòng bàn chân .
Không ngờ ở vị trí trung tâm thực sự tìm thấy một nốt ruồi đỏ, giống như một vầng trăng khuyết nhỏ xíu.
Trong lòng Văn Thanh chút ngẩn ngơ:
“Cứ thế như đùa ?
Dễ dàng tìm thấy nhà như ?
Không những cha là ai?
Mà còn thấy ông bà nội và bác cả ?
Đây là sự phát triển thần kỳ gì ?
Ông trời ơi!
Ông đang đùa ?”
Nghiêm Thiến Như thấy nốt ruồi đỏ đó trong khoảnh khắc đó, trực tiếp ôm lấy Văn Thanh òa :
“Đứa cháu nội khổ mệnh của bà, sớm bà nên để cháu bệnh viện .
Vốn dĩ nghĩ rằng tình cảnh của gia đình chúng mà nuôi nấng cháu nữa thì thật là khó càng thêm khó.
Nghĩ rằng nếu cháu hảo tâm nhận nuôi, chừng còn thể thuận lợi lớn lên.
Tình cảnh lúc đó của chúng nuôi cháu căn bản là chuyện thể nào.
Bà thật ngờ cháu khi mất cháu thì giống như mất hồn , lúc nào cũng ngơ ngơ ngẩn ngẩn, cuối cùng nhà nó tìm đến, đến lời chào cũng với bà, trực tiếp theo nhà nó luôn.
Bố cháu ngoài tìm nó, một trở luôn.
Bà giống như một bà điên , ở đó tìm mấy ngày trời, cũng thấy nó về.
Khoảng chừng hơn một tháng , cũng bất kỳ tin tức gì của nó cả.
Bà liền đưa tới đây!
Đứa con khổ mệnh của bà ơi!
Sớm cho dù bà liều cái mạng già , cũng giữ cháu bên cạnh!
Nếu thì xảy những chuyện !”
Văn Thanh bà ôm một trận gào một cách vô duyên vô cớ, cảm thấy đầu đau như 500 con vịt kêu gào ầm ĩ .
Thiến Như vẫn còn thương tâm, là vì hối hận khi bỏ rơi cháu nội, là vì con dâu , con trai mất tích nên đau lòng.
Tóm Văn Thanh mà đầu óc ong ong, cũng hiểu thành thế nữa?
Chuyện thực sự là xa tận chân trời mà gần ngay mắt!
Vẫn là Văn Thành giải cứu Văn Thanh, ông nhẹ nhàng vỗ vai :
“Mẹ, đừng nữa, nếu đại đội trưởng và những khác kéo tới đây thì rắc rối to!
Cho dù vách bên tỉnh giấc, phận của Văn Thanh cũng là một chuyện phiền phức!
Con bé hiện giờ thể bất kỳ dính dáng gì tới chúng , cũng để một cô gái lớn thế ở đây cùng chúng cải tạo lao động chứ?”
Giáo sư Thích chút bất lực :
“Đừng vội bàn chuyện , cha con nên rút kim !
Văn Thanh qua đây rút kim !”
Văn Thanh tới nửa né tránh rút kim, Văn Tòng Tâm giường trút một dài.
Nhìn Văn Thanh thở dài:
“Không ngờ cháu duyên với gia đình như , mà gặp đầu trong tình cảnh .
Ông cũng ngờ lúc đó bà nội cháu bỏ rơi cháu, nhưng bây giờ thấy cháu sống cũng khá .
Cũng uổng công bà bày mưu tính kế bỏ cháu bệnh viện.
Gia đình chúng lúc đó tình hình căn bản cho phép dẫn theo đứa trẻ.
Mẹ cháu dù cũng coi như tiểu thư nhà họ Hồ nuông chiều, lúc gia đình đ-ánh thành phần t.ử .
Trong bụng nó cháu .
Lúc đó mấy tháng .
Ông bảo nó ly hôn với bố cháu, vạch rõ ranh giới với chúng , nó đồng ý.
Ông nó nỡ bỏ cháu, vạch rõ ranh giới thì bỏ cháu thôi.
Chỉ là ngờ cuối cùng nó rơi tình cảnh đó, chúng đều cách nào để cháu và cha đoàn tụ.
Cục cưng ơi!
Những năm nay cháu sống ?”
Giáo sư Thích chút ngây , nhận một đứa cháu gái nuôi mà thành cháu nội ruột của Văn Tòng Tâm ?
Chuyện cũng chút quá kỳ ly nhỉ?
Đây gọi là huyết mạch tương liên thể cắt đứt?
Hay là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ?
Trong minh minh chú định Văn Thanh đến tiễn ông nội ruột đoạn đường cuối cùng?
Văn Thanh rút kim xong, thấy câu hỏi của Văn Tòng Tâm, khổ :
“Cũng thể là sống , mười mấy năm đầu lúc cha nuôi còn sống, ông đối với con cũng coi như là ngoan ngoãn phục tùng.
Đáng tiếc ông mệnh , mất sớm .
Sau đó nuôi tái giá, con trở thành đứa con riêng vướng víu.
Cả ông bà, chú thím đều coi con là con .
Cuối cùng còn để con họ xuống nông thôn.
Con hai bài hát, đoàn văn công chọn trúng đoàn văn công.
Lúc mới quen ông Thích, trở thành cháu gái của ông .
Con cũng coi như chịu một thời gian khổ cực nhỉ?
so với thì cũng coi như là sống hạnh phúc .
Không cần giải thích với con, con cha bỏ rơi con chắc chắn là nguyên nhân.
Chỉ là nguyên nhân gì thôi?
Bây giờ nguyên nhân là gì , con cảm thấy quá tồi tệ!
Ít bỏ rơi con, đơn thuần là vì con là con gái.
Mà là nghĩ nhiều hơn cho cuộc sống của con.
Thực sự, cha nuôi nhặt là sự may mắn của con.
Và thực sự hơn nhiều so với việc theo cải tạo lao động.
Bởi vì với điều kiện của mà , con thể thuận lợi lớn lên còn nữa!
Bất luận thế nào con vẫn cảm ơn cha cho con sự sống quý giá!”
Nghiêm Thiến Như sự an ủi của Văn Thành, dần ngừng nước mắt, ghế bên giường thở dài liên tục:
“Bà cũng ngờ bà khi bỏ rơi cháu , cháu liền ngơ ngơ ngẩn ngẩn.
bỏ rơi thì chúng căn bản thể thuận lợi nuôi cháu lớn .
Bây giờ cháu , giáo sư Thích cũng tình hình nhà cháu, cháu kinh thành thì hãy tìm nhà cháu xem , nếu thể thì hãy gặp ông bà ngoại cháu, hỏi thăm tung tích của cháu, sẵn tiện hỏi xem cháu bố cháu ?”
Chương 145 Cháu bất kỳ nào
Giáo sư Thích lắc đầu :
“Thật sự cần tìm nữa , em dâu và nhà họ Hồ đ-ánh thành tư sản .
Nhà cửa tịch thu , kinh thành đừng là tìm thấy bất kỳ một nào nhà họ cả, đều cả nhà họ chạy sang cảng Thành .
chẳng bảo bà ?
Ngay cả Hồ Tuệ Chân chắc cũng họ đưa ?
Thời gian đúng là mười bốn mười lăm năm , căn biệt thự đó bên trong chẳng còn thứ gì cả, nghĩ nhà họ Hồ chuẩn đầy đủ để chuyển !”