Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 91

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:38:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thấy con dâu con trai đều dám gì, bà lão chút đắc ý đuổi ngoài.

 

Trở về phòng , cô con dâu út mới dám :

 

“Người mà hào phóng thế nhỉ?

 

So với thanh niên tri thức mới xuống nông thôn còn hào phóng hơn!

 

Đường đỏ tặng nửa cân nửa cân một!

 

là từ miền Nam tới khác, bên đó lương thực một năm thu hoạch hai vụ?

 

Thật là tiền quá !

 

Nghe còn chỉ ở mấy ngày, nếu ở lâu đây, nhà bao nhiêu cái lợi?

 

Mười tệ mua một con gà!

 

Mười cân phiếu lương thực quốc chỉ mua bấy nhiêu lương thực!

 

ngốc!”

 

Chương 142 Một bộ khung xương khô

 

Con trai út dù cũng học hết cấp hai, học thức hơn vợ , chỉ :

 

“Em chắc là ngốc ?

 

Người là đoàn văn công, nhưng là cán bộ đấy.

 

Người xuống nông thôn!

 

Nghe chỉ thanh toán tiền xe cộ nọ, mà còn trợ cấp lương thực để nhận đấy.

 

Phép vua thua lệ làng, tự nhiên là hào phóng !

 

Ở lâu đây á?

 

Em nghĩ nhiều quá !

 

Người khắp nơi đấy!

 

Tự nhiên là tay hào phóng hơn những thanh niên tri thức đó .

 

Họ chẳng qua cũng chỉ là điều kiện gia đình đây thôi, so với công việc chứ?

 

Sau em bớt !

 

Hôm nay vui , thật sự đuổi em thì một lời cũng dám !

 

Mẹ lợi hại thế nào, chẳng lẽ em còn ?”

 

Cô con dâu út vỗ vỗ đứa con gái đang quấy , chút kiên nhẫn :

 

“Em , chỉ là hôm nay tức giận thôi mà!

 

Em cứ tưởng chồng mua đường đỏ cho em gái chứ!

 

Làm nghĩ đến là tặng?

 

Sớm em một câu cũng .

 

Thêm cả chị dâu đem con gà trong nhà sang cho cô út nữa!

 

Em càng thấy vui, mới những lời đó với .

 

Em , cũng phát hỏa , bớt hai câu cứ thế cho qua ?”

 

Đại đội trưởng trong nhà xảy mâu thuẫn, Văn Thanh .

 

Lúc nhà họ loạn, cô đang lặng lẽ cùng giáo sư Thích ngoài.

 

Ban ngày khảo sát vị trí , bây giờ hai , cả thôn đều tĩnh mịch.

 

Những lao động cả ngày hoạt động giải trí gì, đa đều tắt đèn ngủ sớm.

 

thắp đèn dầu cũng tốn dầu mà.

 

Tuyệt đại đa gia đình dân làng ở đây vẫn sử dụng đuốc để chiếu sáng.

 

Thôn trang ban đêm hiện đặc biệt yên tĩnh, thỉnh thoảng sẽ thấy một hai tiếng ch.ó sủa.

 

Trụ sở đại đội xây dựng ở vị trí sâu nhất trong thôn, gần xung quanh núi lớn, mấy gia đình sinh sống.

 

Phía là kho chứa lương thực và văn phòng, phía một cái sân phơi thóc lớn.

 

To ít nhất bằng hai cái sân bóng đ-á.

 

Cho nên Văn Thanh và những khác sẽ phiền đến bất cứ ai.

 

Chuồng bò xây ở chân núi, cách từ trụ sở đại đội đến chuồng bò trái quá xa.

 

Văn Thanh cầm đèn pin đỡ giáo sư Thích, một già một trẻ lặng lẽ tiếp cận chuồng bò.

 

Khó khăn lắm mới đến gần chuồng bò, hai đều chút sầu não.

 

Chủ yếu là cái chuồng bò so với chuồng lừa ở tỉnh Nam thì lớn hơn nhiều.

 

Trước mấy gian phòng, cụ thể gia đình đó ở ?

 

Làm cho Văn Thanh chút đau đầu, để gia đình đó ở phiền đến những khác đây?

 

Đang lúc hai sầu não, đột nhiên thấy tiếng .

 

Có một gian chuồng bò thắp đuốc lên, một phụ nữ :

 

“Tình trạng của ông thế , tìm bác sĩ trong thôn thôi!”

 

Có một đàn ông bất lực :

 

“Mẹ, chúng cho dù tìm bác sĩ trong thôn, ông cũng sẽ bằng lòng đến khám cho bố !

 

Chúng cầu xin bao nhiêu ?

 

Nếu thì bố cũng đến mức bệnh nặng thế !”

 

Người phụ nữ chút gào :

 

“Vậy ?

 

Bà cứ thế ông như ?”

 

Người đàn ông thở dài một tiếng:

 

“Vậy chúng thể gì?

 

Tình trạng của bố cũng thể đưa bệnh viện !

 

Bác sĩ căn bản sẽ đồng ý cho ông nhập viện, chúng bây giờ ngay cả chạy trốn cũng giấy giới thiệu!

 

Chúng thật sự thể đưa bố chạy đến nơi khác cũng ?

 

một khi bắt thì đúng là cả nhà đều xong đời!”

 

Người phụ nữ thở dài một tiếng, thở ngắn than dài :

 

ngờ nhà họ Văn chúng rơi bước đường cùng thế ?”

 

Giáo sư Thích thấy câu chút kích động, vội vàng chạy đến bên ngoài gian chuồng bò phát tiếng khẽ gõ cửa, phụ nữ thấy động động tĩnh liền nín , cảnh giác nhưng hạ thấp giọng hỏi một câu:

 

“Ai?”

 

Giáo sư Thích cũng thấp giọng một câu:

 

“Thành Âm đây!

 

Em dâu!”

 

Cánh cửa cọt kẹt mở , phụ nữ gần như lao ngoài.

 

Nhìn thấy giáo sư Thích tâm trạng vô cùng kích động, phía bà một đàn ông trung niên nhanh ch.óng chạy ngoài cửa, quan sát xung quanh một lượt.

 

Người phụ nữ kéo giáo sư Thích trong phòng, chút kích động :

 

“Sao ông tới đây?”

 

Giáo sư Thích trả lời câu hỏi , mà hỏi ngược :

 

“Lão Văn ?”

 

Người phụ nữ chỉ một đống chăn bông đen sì mốc meo trong góc tường :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-91.html.]

“Ông ở đó, ông sắp xong !

 

Ông thể cứu ông ?”

 

Giáo sư Thích khó khăn lắm mới trong đống chăn đó.

 

Ông rõ xong thì hít một khí lạnh, đây còn là một con ?

 

Cả một bộ khung xương khô, khuôn mặt g-ầy gò đến mức còn hình nữa, hai mắt nhắm nghiền, nếu giáo sư Thích xuống sờ mạch đ-ập của ông , cảm nhận sự nhịp đ-ập, thì đều tưởng mất .

 

Đôi tay g-ầy như chân gà, móng tay đen nhọn, rõ ràng lâu cắt.

 

Tóc tai rối bù, một mùi hương vô cùng khó ngửi.

 

Văn Thanh khi ngoài, vì cảm thấy lạnh nên đặc biệt đeo khẩu trang cho và giáo sư Thích.

 

Vừa lúc phát huy tác dụng, nếu đeo khẩu trang, giáo sư Thích đoán chừng ngay cả việc tiếp cận bạn già đang giường cũng chút tự nhiên.

 

Bởi vì mùi thực sự khó ngửi, giáo sư Thích bắt mạch hồi lâu.

 

Một lời cũng .

 

Im lặng hồi lâu mới đặt tay bạn già xuống, với Văn Thanh:

 

“Lấy kim !”

 

Văn Thanh lời lấy túi châm cứu , trải lên chiếc ghế bên cạnh giường.

 

Tâm trạng giáo sư Thích kích động, dẫn đến tay chút run rẩy, nhất thời nên châm cứu như thế nào?

 

Văn Thanh nhẹ nhàng đỡ giáo sư Thích từ trạng thái nửa quỳ bên giường dậy, :

 

“Hôm nay ông mệt , ông cứ huyệt vị, để con châm cho!”

 

Giáo sư Thích bất giác giàn giụa nước mắt, ông xoa xoa gò má chút bất lực :

 

“Vậy con !

 

Châm huyệt Khí hải, Hợp cốc ……”

 

Văn Thanh theo chỉ dẫn của ông, từng mũi kim từng mũi kim đ-âm huyệt đạo, ở giữa lấy một tia do dự.

 

Chỉ là mũi kim đ-âm xuống, c-ơ th-ể cũng coi như hiện mặt họ.

 

Ông lão g-ầy đến mức chỉ còn da bọc xương, cả một bộ khung xương khô.

 

Văn Thanh khi châm kim cho ông đều cảm thấy xương cốt ông chút cấn tay, mùi vị thì thực sự hề dễ chịu.

 

Đó là một loại mùi hỗn hợp nên lời.

 

Vốn dĩ là chuồng bò nên mùi phân bò, cộng thêm củi khô chất trong góc tường, dường như dùng để sưởi ấm và nấu cơm đều là cái bếp củi xếp bằng đ-á .

 

Trong khí mùi phân bò trộn lẫn với mùi khói, cộng thêm sắp ch-ết nên một mùi già.

 

Cả một mùi hỗn hợp trộn lẫn , thực sự khó ngửi nên lời.

 

Lúc mũi kim bạc cuối cùng đ-âm , đàn ông giường cuối cùng cũng rên lên một tiếng, từ từ tỉnh .

 

Khi thấy Thích Thành Âm thì sững sờ một chút, chút cẩn thận dùng giọng khàn khàn hỏi tiếng:

 

“Thành Âm, là ông ?”

 

Giáo sư Thích đang lau nước mắt, cúi đầu bạn già giường bệnh, chút nghẹn ngào :

 

“Là , nhận thư của ông, ngày đêm kiêm trình chạy tới đây!

 

Không ngờ hai chúng gặp sẽ là tình cảnh ?”

 

Chương 143 hại ông

 

Người đàn ông kim bạc tay, chân và , thở dài một tiếng:

 

ngờ đời chúng còn lúc gặp !

 

cứ ngỡ hai chúng từ đây sẽ thiên nhân cách biệt.

 

Ông nên tới, hại ông!”

 

Giáo sư Thích :

 

“Yên tâm , xem qua , ban đêm ở đây chẳng ai , vốn còn đang nghĩ tìm các đây?

 

Không ngờ thấy tiếng của em dâu, lão Văn, ông yên tâm !

 

tới chắc thể bảo đảm cho ông chịu khổ mà sống thêm một thời gian nữa!”

 

Ông lão tên lão Văn gật đầu :

 

“Cũng , một chuyện dặn dò các một tiếng là .

 

ngày của còn nhiều nữa .

 

Y thuật của ông đến mấy cũng thể cứu nổi mạng !”

 

Người phụ nữ nhào tới bên giường nghẹn ngào :

 

“Không, thể nào!

 

Thành Âm tới , ông nhất định thể cứu ông mà!

 

Y thuật của ông giỏi như !”

 

Người đàn ông tên lão Văn vỗ vỗ tay vợ :

 

“Thiến Như, đời hai chúng thể sống đến mức , coi như là ông trời ưu ái .

 

khó Thành Âm.

 

Trình độ của ông cao đến mấy cũng cứu cái mạng của .

 

bệnh thành cái dạng gì , ông tới là khỏi ?

 

Ông thần tiên, chẳng qua là giúp kéo dài thêm vài ngày, để thể dặn dò hậu sự thôi!”

 

Nghiêm Thiến Như theo lời chồng , giáo sư Thích, cuối cùng vẫn hỏi câu đó:

 

“Ông cũng còn cách nào nữa, đúng ?”

 

Giáo sư Thích gật đầu:

 

, nếu bệnh của ông là từ một năm , lẽ còn thể kéo dài cho ông một thời gian nữa.

 

Không ba năm năm năm, thì một hai năm vẫn thể kéo dài .

 

Chủ yếu là sẽ chịu khổ!

 

Bà cũng phổi di truyền của nhà ông đều vấn đề.

 

Cộng thêm những năm nay sống cùng các , ông những suy dinh dưỡng, mà phổi coi như đến bờ vực mục nát .

 

Bệnh của ông bây giờ là thu-ốc thang vô vọng, thể kéo dài sự sống thêm hai đến ba ngày cho ông là giới hạn của !”

 

Giáo sư Thích xoa xoa tay :

 

“Cho nên mới xuống kim , đều ngờ sẽ là tình trạng như thế !”

 

Văn Thanh ông dường như chút khó khăn sắp vững, vội vàng đỡ lấy giáo sư Thích.

 

Người đàn ông Văn Thanh hỏi:

 

“Tiểu đồ ông thu nhận ?

 

Không thu đồ nữa ?”

 

Giáo sư Thích gật đầu :

 

“Coi như , nhận con bé cháu gái nuôi.

 

Ông cũng bao giờ lập gia đình, bên cạnh cũng bầu bạn.

 

Đồ thu nhận đây đều mỗi một ngả, thậm chí còn phản bội .

 

Vốn dĩ thu đồ nữa, ngờ duyên với đứa trẻ .

 

Sau cũng coi như tìm cho một lo hậu sự!”

 

Giáo sư Thích vỗ vỗ tay Văn Thanh :

 

“Ông khen con bé, vui, thì còn khá duyên với nhà các ông, đứa trẻ cũng họ Văn.

 

Con bé tên là Văn Thanh, đây là ông Văn, bà Văn của con, chào một tiếng !”

 

 

Loading...