Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 90
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:38:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thím Mục động tác trái nhanh, Văn Thanh và giáo sư Thích mới về trụ sở đại đội thì bà dọn dẹp xong căn phòng, đốt cái giường sưởi (hỏa kháng) nóng hôi hổi.
Cái giường sưởi bên ngoài nối liền với căn bếp một cái nồi sắt nhỏ, bà còn đặc biệt đun lên một nồi nước nóng.
Giáo sư Thích mệt , Văn Thanh lấy chút nước nóng cho ông rửa mặt rửa tay, bảo ông nghỉ giường sưởi một lát.”
Nhân lúc giáo sư Thích nghỉ ngơi, thím Mục kéo Văn Thanh đến bên bệ bếp, chỉ một đống đồ :
“ mang cho cô năm cân bột mì, một cân kê, một cân đậu nành, một túi nhỏ khoai lang, còn nửa cân hồng táo.
Con trai chở đến cho các một xe củi, đều chất ở bên ngoài , trong căn phòng nhỏ cạnh nhà vệ sinh đó vốn củi, cô thể lấy dùng bất cứ lúc nào.
bảo nó dọn dẹp hố xí một chút, chỉ sợ thành phố các ở quen.
Ở đây giường sưởi và nồi sắt đều đủ cả, mang cho cô rau xanh trong nhà và một ít nấm khô.
Các thể tự nấu cơm ăn ?”
Văn Thanh gật đầu:
“Được ạ, cảm ơn thím!
Thật là ngại quá còn phiền nhà thím nữa!”
Nghĩ đoạn, Văn Thanh phòng trong, lấy từ trong ba lô nửa cân đường đỏ.
Đương nhiên đây là đồ vật trong gian, Văn Thanh sớm chuẩn sẵn.
Đây là món đồ thiết yếu mà cô xuống nông thôn chuẩn , đem tặng khác thì gì chào đón hơn.
Lúc thím Mục , mặt mày hồng hào, sờ sờ gói nửa cân đường đỏ trong lòng, chút khép miệng.
Chuyến chỉ bán con gà mái nhà , mà còn kiếm tiền.
Lại thêm cái lợi là nửa cân đường đỏ, rằng thứ dễ mua .
Vừa phiếu đường, mà trong hợp tác xã cung tiêu thường xuyên hàng.
Vừa con gái bà mấy hôm sinh con, đang ở cữ.
Bà đang tính gom góp trứng gà trong nhà chỉ 20 quả, đang nghĩ cách kiếm ít phiếu đường để mua chút đường đỏ?
Gửi sang cho con gái cũng thể diện.
Không ngờ hôm nay Văn Thanh tặng bà một gói lớn, thím Mục nghĩ bụng, xách 20 quả trứng gà cộng với nửa cân đường đỏ đến nhà thông gia của con gái, cũng đến mức để chồng của con gái coi thường .
Đây là món quà lớn hiếm , nhất định thể chặn cái miệng của bà chồng con gái .
Nghĩ thấy cũng chẳng việc gì, thím Mục trực tiếp xách giỏ trứng gà lên, bỏ gói đường đỏ , định đến nhà con gái một chuyến.
Bà để đồ lên bàn ở phòng khách bên ngoài, vệ sinh một lát.
Cô con dâu út bế đứa cháu nội mới đầy tháng , liền thấy đường đỏ và trứng gà bàn.
Chuyện trứng gà cô , ngờ bà già còn mua đường đỏ ở ?
Lại còn định đem tặng cho em chồng ?
Nghĩ đến lúc ở cữ đây, một hạt đường cũng nếm, cô con dâu út khỏi bừng bừng lửa giận.
Đợi khi chồng từ nhà vệ sinh xách giỏ định , cô con dâu bế con chặn ở cửa.
Trực tiếp mở miệng :
“Mẹ chồng!
Mẹ!
Mẹ thiên vị như , con ở cữ đến một hạt đường cũng thấy!
Chỉ ăn hai quả trứng gà luộc nước lã.
Em chồng sinh con chỉ gửi trứng gà sang, mà còn cả một gói đường đỏ lớn thế !
Không ai thiên vị như !
Mẹ chồng, con là con dâu nhà !
Sinh cũng là cháu trai nhà !
Sao ăn một đường đỏ chứ?”
Thím Mục đang vội vàng đến nhà thông gia của con gái để giữ thể diện cho con.
Tự nhiên sẽ thèm đoái hoài đến cô con dâu út, đẩy cô một cái trực tiếp luôn.
Cô con dâu út bệt đất, ôm con rống lên, thu hút hàng xóm láng giềng xung quanh đều đến xem náo nhiệt.
Con dâu nhà họ Mục :
“Mẹ chồng thiên vị!
Mua đường đỏ đem cho con gái ở cữ, một hạt đường cũng nỡ cho ăn.
Khổ sinh cho nhà bà hai đứa con ! ……”
Nhất thời, trong thôn bàn tán xôn xao.
Mục đại đội trưởng tin chạy về, thấy những lời , tức đến mức tát cho bà vợ hai cái!
Sao mua đường đỏ tặng con gái mà để con dâu thấy chứ?
Làm gì đàn bà nào ngốc như thế?
Ngoài mặt vẫn an ủi cô con dâu út:
“Đợi về, sẽ hỏi bà , trong nhà cũng phiếu đường, bà lấy đường đỏ ở ?
Có em nhầm ?”
Mục đại đội trưởng đuổi dân làng , trong thôn cũng sợ đại đội trưởng nổi giận, thấy ông về cơ bản giải tán gần hết.
Chỉ còn hàng xóm và nhà .
Hàng xóm xem náo nhiệt đương nhiên là về nhà , dù cũng xa, chắc chắn là tin tức thôi.
Cô con dâu cả cũng thấy lời em dâu , chồng xách một gói đường đỏ lớn đến nhà em chồng.
Trong lòng cô cũng cân bằng, cô sinh con tuy là hơn một năm , đừng đường đỏ, ngay cả một quả trứng gà luộc nước lã cũng ăn.
Nguyên nhân là vì sinh liền hai đứa đều là con gái, chồng ưa .
Không ngờ em dâu mà ăn nhiều hơn hai quả trứng gà luộc.
Chương 141 Một con gà châm ngòi mâu thuẫn gia đình
Rõ ràng trong nhà còn một con gà, hôm qua con trai lớn của em dâu đòi ăn gà, còn tưởng là thể ké cái chân gà.
Không ngờ chồng tuyệt đối đồng ý.
Nghĩ đến đây, cô con dâu cả vội vàng chạy bếp, quả nhiên con gà mái treo xà nhà biến mất.
Xem chắc chắn là chồng đem đến nhà con gái .
Cô con dâu cả mặt mày vui , quát chồng :
“Không ngờ thích em chồng như , con gà hôm qua ch-ết sống cho trong nhà ăn.
Hóa hôm nay tính toán đem đến nhà con gái !
Một năm chúng mới nuôi bốn con gà, mà mất một con!”
Cô con dâu út đang loạn, thấy câu của chị dâu, thì càng nhịn nữa:
“Cái gì?
Còn mang theo một con gà nữa!
Sao em thấy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-90.html.]
Bà còn trốn em mà mang ?
Thật là chút quá đáng nhỉ!
Chúng con ở cữ ăn hai quả trứng gà luộc nước lã, còn trợn mắt trắng!
Bây giờ gửi 20 quả trứng gà sang nhà cô út thì thôi , còn gửi cả đường đỏ!
Đường đỏ cũng thôi , ngờ còn gửi cả một con gà!
Thế chẳng là dọn trống cái nhà ?
Chúng con còn phân gia mà!
Những thứ đều là do chúng con , chẳng lẽ nên với chúng con một tiếng ?”
Mục đại đội trưởng căn bản chuyện Văn Thanh mua gà, tự nhiên cũng gà là do bà lão bán cho Văn Thanh và họ.
Ông chỉ thể khiển trách con dâu, bảo họ im miệng đợi bà già về giải thích.
Văn Thanh mua một con gà, tặng nửa cân đường đỏ, mà gây một cuộc mâu thuẫn gia đình.
Làm cho nhà Mục đại đội trưởng đảo lộn trời đất.
Phía cô ngâm xong nấm khô, bổ con gà đôi, định nấu cơm cho giáo sư Thích ăn.
Môi trường bên ngoài và dân làng Văn Thanh quen, căn bản xảy chuyện gì?
Văn Thanh nấu cơm tính toán tối nay ngoài tìm gia đình đó?
Hy vọng ông lão thư vẫn còn sống, nếu giáo sư Thích bôn ba vạn dặm thế mà mặt cuối thì thật sự chút uổng phí.
Giáo sư Thích bôn ba suốt quãng đường , tuổi cao sức yếu chút trụ vững.
Ông ngủ một giấc thật sâu, cuối cùng tỉnh trong mùi thơm của canh gà.
Văn Thanh thấy ông tỉnh, vội vàng đặt cái bàn nhỏ giường sưởi bưng canh gà lên cho ông.
Hai bên bàn mỗi uống một bát canh gà, bàn còn một bát gà hầm nấm.
Giáo sư Thích thưởng thức món ngon.
Cuối cùng cảm thấy tinh thần .
Văn Thanh chia con gà thành hai nửa, một nửa dùng để hầm canh gà với hồng táo.
Nửa còn thì kho với nấm khô.
Kết quả phát hiện vẫn là nhiều, hai nỗ lực cũng ăn hết, may mà thời tiết vẫn quá nóng, ngày mai chắc là vẫn thể ăn tiếp .
Màn đêm buông xuống, vợ Mục đại đội trưởng là thím Mục cuối cùng cũng trở về nhà .
Biết hai cô con dâu vì chuyện đường đỏ và trứng gà mà loạn, bà tức giận gọi hai con trai và con dâu phòng bà.
Thím Mục tức giận :
“ vì cái nhà vất vả cả đời, chút chuyện nhỏ mà cũng chủ ?
Chỉ 20 quả trứng gà, nửa cân đường đỏ là tặng bố các đấy.
Các cũng rõ hôm nay trong thôn chẳng hai nhà sáng tác ca từ nhạc khúc của đoàn văn công đến ?
bảo thằng cả chở cho họ một xe củi, dọn dẹp hố xí cho họ.
Dọn dẹp phòng ốc cho họ, đốt giường sưởi giúp họ, đem nấm, gà và ít lương thực trong nhà cho họ một ít.
Cô gái đó để cảm ơn , đưa cho mười tệ và mười cân phiếu lương thực.
Sau đó cảm thấy cần lấy lòng bố các một chút, lúc mới đưa cho thêm nửa cân đường đỏ.
nhận chút đồ đem tặng cho con gái , mà các ý kiến?
Cái miệng các thèm ăn đến mức nào chứ?
Nghỉ đông ở nhà tổng cộng g-iết bốn con gà.
Ba con đều các ăn sạch , duy nhất con bán lấy tiền mặt.
Các còn ý kiến nữa ?
Bây giờ trả tiền cho , lấy con gà về!
Đỡ để các ý kiến!”
Hai cô con dâu tiền và phiếu lương thực bàn, nước miếng sắp chảy .
Một con gà mà đổi mười tệ thì quá hời !
Mẹ chồng trả cho ?
Làm thể chứ?
Còn về những thứ khác, họ đều tự động phớt lờ, dù củi cũng , nấm cũng , rau xanh cũng thế, đều chẳng là thứ gì lành cả!
Huống hồ rau xanh ở phương Bắc mùa căn bản , thím Mục cũng chỉ lấy từ trong hầm hai cây bắp cải lớn, mấy củ khoai lang, còn mấy củ cà rốt mang sang thôi.
Mười tệ cộng với mười cân phiếu lương thực, điểm công một năm của họ cơ bản mới đổi bao nhiêu tiền?
Huống chi mười cân phiếu lương thực còn là phiếu lương thực quốc.
Biết gà đem cho em chồng, đường đỏ là do tặng?
Hai cô con dâu loạn cuối cùng gì nữa, dám thở mạnh nữa.
Thím Mục nhân cơ hội mắng con dâu đến mức rơi nước mắt, đồng thời chỉ trích họ :
“Các vui thì phân gia , cũng nhất thiết sống cùng các !
Bố các còn khỏe mạnh, ông tiền trợ cấp của đại đội trưởng, hai chúng cũng thể sống !
Đừng tưởng là hưởng sái cái gì của các ?
Các ngoài kiếm điểm công, việc nhà đều do một tay bao thầu hết!
còn già ?
Mà các bắt đầu chỉ tay năm ngón với , cơ nghiệp đều là do và bố các gây dựng nên, đừng chỉ tặng chút trứng gà, đường đỏ cho em chồng các !
Cho dù là đem con gà đó tặng nốt, cũng đến lượt các !
Sau điều một chút cho , vui thì thể cần sống trong nhà nữa!
lo con dâu, các nếu biến khỏi nhà , tự nhiên tìm cho con trai !
Không tin thì chúng cứ thử xem!”
Những lời cho hai cô con dâu dám cãi lời nào, điều kiện nhà họ Mục ai cũng thấy rõ, họ gả cũng đúng là lấy chồng cao .
Làm dám thật sự gây gổ với chồng đến mức ly hôn chứ?
Thím Mục nhẹ nhàng giải quyết mâu thuẫn gia đình, bà chút đắc ý gọi cháu trai cháu gái bên cạnh .
Thím Mục lấy từ trong túi mấy viên kẹo hoa quả chia cho các cháu, chỉ con dâu :
“Em chồng các cũng để các chịu thiệt !
Mẹ chồng em nhờ xách một bộ gan lợn về cho các thêm món!
Nhà họ cũng mua móng giò, là để cho em chồng các bồi bổ tiết sữa.
Bộ gan lợn vốn định để em rể đưa sang cho chúng .
Thấy sang thì bảo xách về luôn, các chịu thiệt ! 20 quả trứng gà mà đổi một bộ gan lợn!
Đừng suốt ngày nghĩ đến chuyện đường đỏ, đó là tặng bố các và , chẳng liên quan gì đến các hết!
Lần nếu còn gây chuyện như thế nữa, phiền các cút khỏi nhà cho!”