Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:26:00
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dù cũng là c-ơ th-ể của , Văn Thanh quyết định tiên bồi bổ thật để cao thêm một chút.
Sức lực lớn chuyện , xuống nông thôn chẳng lẽ lao động ?”
Lại đến lúc đ-ánh chén , tìm một căn nhà hoang bên lề đường, Văn Thanh gian một chuyến, trút hết thức ăn ngày hôm qua những hộp cơm dùng một .
Cộng thêm ba cái hộp cơm nhôm tìm thấy trong phòng livestream hôm nay, cô đều mang hết.
Lấy cớ trong nhà mời khách, bố bảo cô đến đóng gói mang về.
Văn Thanh đóng gói hai phần thịt kho tàu, hai phần mộc nhĩ xào gà, hai phần khoai tây sợi chua cay mới rời khỏi tiệm cơm quốc doanh.
Quay căn nhà hoang gian, khi đ-ánh một bữa thịnh soạn, cô để phần còn hộp cơm dùng một .
Một buổi trưa, Văn Thanh xe buýt đến ba tiệm cơm quốc doanh, đóng gói mỗi món đặc sản của họ hai phần.
Trong đó một tiệm bán sủi cảo, Văn Thanh đóng gói ba đĩa, đủ cho cô ăn sáu bảy bữa.
Người trong tiệm cơm quốc doanh đang bàn tán bánh bao thịt bữa sáng của tiệm ngon, chỉ cần phiếu lương thực cần phiếu thịt, đáng tiếc sáng nay đến muộn nên còn nữa!
Văn Thanh ghi nhớ điều , chuẩn sáng mai sẽ đến sớm một chút.
Nơi cách nhà họ Văn cũng quá xa.
Văn Thanh cũng đúng lúc còn việc gì khác.
Lúc về nhà họ Văn, Văn Thanh từ xa thấy Văn Diệu đang lưu luyến chia tay một đàn ông.
Cô vốn Văn Diệu dây dưa với tên Trần Kiến Tân .
Thế nhưng nhà họ Văn sẽ đồng ý , Trần Kiến Tân cũng là nhân viên thời vụ.
Trong nhà chỉ một bà nội mù lòa, gia cảnh nghèo rớt mồng tơi.
Có một Văn Diệu và Trần Kiến Tân đường, Văn Lương và Văn Thanh thấy.
Văn Lương đuổi theo đòi đ-ánh Trần Kiến Tân, về đến nhà Lưu Phấn suýt chút nữa đ-ánh ch-ết Văn Diệu.
Sau đó Văn Diệu cô và Trần Kiến Tân hy vọng gì, sắp Sơn Tây đào than .
Nghe của thư bảo mùa xuân xin nghỉ việc để Sơn Tây công nhân ngành than, lương cao còn là nhân viên chính thức.
Trần Kiến Tân Văn Diệu cùng , nhà họ Văn thể đồng ý?
Hiện giờ xem hai ở bên , xem Văn Diệu đưa lựa chọn.
Văn Thanh Văn Diệu sẽ bằng lòng vợ kế của gã đồ tể, kẻ ngốc cũng sẽ chọn một đàn ông trẻ trung đầy sức sống, còn tình cảm với để gả.
Văn Thanh chỉ là ngờ Văn Diệu bản lĩnh như , cô còn tưởng sẽ xem kịch nữa.
Kết quả ngay đêm hôm đó, nửa đêm Văn bà nội dậy vệ sinh thì thấy Văn Diệu .
Bà già mơ màng ngủ , sáng hôm dậy còn lẩm bẩm Văn Diệu chăm chỉ, còn đến giờ .
Văn Thanh đang tơ tưởng mua bánh bao mà?
Nghe ngẩn , cô nhớ hình như Văn Diệu hôm nay ca chiều nhỉ?
Tuy nhiên cô cũng nghĩ nhiều, chạy ngoài xếp hàng mua hai mươi cái bánh bao lớn vỏ mỏng nhân nhiều, gặm một cái về.
Trong nhà rối như canh hẹ, Văn Diệu để một bức thư bỏ trốn.
Lúc còn mang theo trang hộ khẩu của , cùng với quần áo giày dép.
Lưu Phấn vội vàng bảo chồng và con trai tìm ở nhà Trần Kiến Tân, còn và Văn bà nội thì đến nhà ăn.
Em họ của Văn Thanh là Văn Đống sợ đến mức phát khiếp, nhà xoay như chong ch.óng chỉ thể đến kéo tay áo Văn Thanh.
Văn Thanh đưa bé bếp, cho bé ăn bữa sáng do Lưu Phấn .
Giúp bé sắp xếp cặp sách, cho một viên kẹo sữa thỏ trắng bảo học.
Văn Đống vốn dĩ nhát gan, cả nhà họ Văn cũng chỉ bé là còn chút tình cảm với Văn Thanh.
Dù từ nhỏ bé đều do các chị chăm sóc.
Sự mất tích của Văn Diệu khiến cả ngày gia đình gà bay ch.ó nhảy, lúc Văn Thanh mới động tác của Lưu Phấn nhanh đến mức nào.
Bà nhận sáu trăm tệ và một chiếc đồng hồ đeo tay , gã đồ tể cần tiền, chỉ .
Chủ yếu là vì lén lút một cái , Văn Thanh gã cũng qua, nhưng Văn Diệu để so sánh, Văn Thanh còn giống đàn bà bằng đứa con gái lớn nhà gã.
Hiện giờ đổi thành Văn Thanh cũng nữa, hộ khẩu của cô chuyển .
Ban thanh niên tri thức sáng nay gửi giấy giới thiệu chuyển hộ khẩu đến, sáng mai Văn Thanh lên tàu hỏa xuất phát .
Lưu Phấn dù gan lớn đến cũng dám lời để Văn Thanh Văn Diệu gả cho đồ tể.
Chỉ thể đồng ý trả tiền, lúc bà phòng lấy tiền thì nản lòng, chú ý thấy Văn Thanh đang trộm ở cửa.
Văn Thanh xác định vị trí giấu tiền đại khái của Lưu Phấn thì vội vàng về phòng.
Văn bà nội đang thở dài, Văn Diệu chạy , bà chút ngơ ngác.
Bà sống nửa đời , đây là đầu tiên kẻ đào hôn thành công.
Lại còn là cháu gái , điều khiến bà già thể chấp nhận nổi.
Nghĩ đến chuyện con dâu rùm beng lên, mấy bà bạn già sẽ nhà thế nào?
Văn Thanh , cố ý với bà già:
“Bà nội!
Sáng mai con cũng !
Từ nay về cũng lúc nào mới gặp nữa?
Bà hãy giữ gìn sức khỏe nhé!
Để tâm một chút, đừng cái gì cũng đưa cho chú thím.
Luôn phòng khi về già chứ!
Con , việc nhà đều do bà hết, thím còn mà.
Sau khi Văn Lương cưới vợ thì bà sẽ chắt !
Con chúc bà và ông nội ở nhà hưởng phúc thanh nhàn!
Con cũng là vì cho bà thôi, đừng quá dốc lòng với khác, tục ngữ đúng, con trai , chồng , đều còn cách một đôi bàn tay, vẫn cứ là !"
Chương 14 Liễu vướng bận xuống nông thôn
Văn Thanh xong những lời thì ngoài, giả vờ thấy Lưu Phấn đang trộm cửa.
Lưu Phấn cũng đang lầm bầm trong lòng, Văn Diệu hôm còn trong tay ông bà nội chắc chắn là tiền, chừng văn tự nhà đất đang ở trong tay họ.
Lời hôm nay của Văn Thanh càng chứng minh hai ông bà già đang đề phòng họ, còn tiền trong tay.
Văn Thanh chẳng qua là đ-âm một cái gai lòng Lưu Phấn, mối quan hệ chồng nàng dâu khăng khít cũng vết nứt.
Bây giờ chắc chắn là , đợi đến khi mâu thuẫn trong nhà đạt đến đỉnh điểm thì vấn đề sẽ xuất hiện.
Đến lúc đó, ngày tháng của gia đình sẽ gà bay ch.ó nhảy cho mà xem.
Văn Lương sai bảo ngoài tìm một vòng, lúc về mới thấy Văn Thanh đang chuyện với Xuân Hoa.
Thấy đến, Xuân Hoa chào tạm biệt Văn Thanh về nhà.
Văn Lương gọi Văn Thanh hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-9.html.]
“Nói gì với Xuân Hoa thế?"
Văn Thanh thản nhiên :
“Chị Xuân Hoa đến chào tạm biệt con, sáng mai con chẳng sẽ ?
Đám cưới của chị và Cốc T.ử con chắc là kịp tham gia !
Con chúc chị hạnh phúc, ngay cả cái viện cũng gả ngoài, bao!"
Văn Lương nhảy dựng lên hỏi:
“Cái gì?
Hai họ đính hôn ?"
Văn Thanh gật gật đầu :
“Anh , vẫn là chịu thiệt vì công việc đấy!
Chị Xuân Hoa mà thành chị dâu con thì mấy!
Anh mau thúc giục chú thím , mua công việc cho .
Rồi tìm một cô vợ xinh hơn chị Xuân Hoa !"
Văn Thanh phòng, Văn Lương như dội một gáo nước lạnh, sững sờ tại chỗ.
Anh hận đến nghiến răng nghiến lợi, nếu bố chịu nghỉ hưu sớm để tiếp quản công việc thì lẽ cũng thể cưới Xuân Hoa nhỉ?
Văn Thanh dĩ nhiên khích bác mối quan hệ giữa Văn Lương và Văn Cường thành thế nào.
Chỉ cần lấy Xuân Hoa, Văn Lương vẫn xuống nông thôn, chắc chắn sẽ hận Văn Cường.
Bởi vì trong lòng cũng cảm thấy nếu Văn Cường nhường công việc cho , cần xuống nông thôn mà còn cưới Xuân Hoa nữa.
Văn Thanh là trộm tình hình của Văn Diệu ở trong phòng.
Hôm phát lương, Văn Diệu phòng tài vụ việc nên phát.
Thực cô lĩnh lương xong là nghỉ việc luôn .
Trần Kiến Tân mua ba vé tàu hỏa là nửa đêm Sơn Tây.
Nhà bán từ lâu , là nương nhờ về nữa.
Văn Diệu khi nghỉ việc xin một tờ giấy giới thiệu, là cùng bố đến Sơn Tây thăm ốm.
Người ở đơn vị cảm thấy dù cô cũng nghỉ việc nên để ý.
Văn Thanh đều Văn Diệu bằng con mắt khác, cô gái thực sự là sát phạt quyết đoán, chút bản lĩnh.
Đáng tiếc là một kẻ lụy tình, chỉ là Trần Kiến Tân đáng tin cậy ?
Buổi tối đều ngủ, Văn Thanh từ giường bò dậy.
Trong cơm nước hôm nay cô bỏ thu-ốc ngủ, sắp thể để hời cho họ .
Lúc bố nuôi của Văn Thanh ch-ết một khoản tiền, ông già bà già lóc om sòm đòi lấy bằng .
Quay đầu là đưa cho chú thím hết.
Mẹ nuôi khi tái giá đổi văn tự nhà đất sang tên Văn Thanh, giúp cô và Văn Cường ký kết thỏa thuận về công việc.
Còn đặc biệt tìm lãnh đạo nhà máy ký tên đóng dấu bằng chứng.
Sau khi bố nuôi ch-ết, cuộc sống của nuôi hề dễ dàng.
Tiền lương đều bà già gây hấn đòi hết tay bà .
Vừa một vị lãnh đạo sắp chuyển , ông cũng còn vợ nữa, ông bàn bạc với nuôi, là bà gả cho , đưa bà phương xa!
Bản nuôi cũng chỉ là vật phụ thuộc, thể nào còn mang theo “cái đuôi" huyết thống là Văn Thanh .
Bà chỉ thể lựa chọn tự phương xa sống những ngày tháng bình yên.
Để Văn Thanh tiếp tục sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng, cuối cùng mất mạng sống.
Hiện giờ nhà cửa và công việc đều Văn Thanh bán , còn chính là tiền.
Văn Thanh tìm thấy hơn năm trăm tệ trong gối của Văn ông nội và Văn bà nội, còn ít phiếu lương thực và các loại phiếu khác.
Người nhà họ tin tưởng ngân hàng lắm, Văn Cường và Lưu Phấn cũng .
Tiền của hai họ giấu trong một chiếc hộp nhỏ trong tủ quần áo, chìa khóa đeo ở thắt lưng Lưu Phấn.
Ngoài Lưu Phấn còn một khoản tiền riêng giấu hòm gỗ nóc tủ quần áo.
Văn Thanh đều hốt sạch sành sanh.
Tiền riêng của Lưu Phấn nhiều, chỉ hơn một trăm tệ, còn ít phiếu vải và phiếu công nghiệp.
Trong hộp của hai họ một ngàn năm trăm tệ, tiền lẻ Lưu Phấn để ở !
Tiền lớn lấy , tiền nhỏ Văn Thanh cũng chẳng tìm nữa.
Vừa mới phát lương, trong nhà cái phiếu gì cũng .
Văn Thanh sẽ bỏ qua những thứ .
Không dùng cũng cứ thu tính!
Lấy xong tiền, thứ khôi phục nguyên trạng.
Văn Thanh sờ tiền khổng lồ hơn hai ngàn tệ mà cảm thấy nhẹ nhõm.
Sáng hôm nhà họ Văn đều ai là tiễn Văn Thanh.
Chỉ Văn Đống lưu luyến rời kéo tay Văn Thanh, Văn Thanh tiễn bé học, bảo bé ngoan ngoãn.
Tự chạy đến tiệm cơm quốc doanh mua hai mươi cái bánh bao lớn, mười quả trứng kho , chen lên xe buýt ga tàu hỏa.
Tàu hỏa chín giờ mới chạy, lúc Văn Thanh tám giờ chạy đến nơi thì đang điểm danh .
Đây trạm xuất phát, chuẩn sớm một chút là lên tàu thôi.
Tất cả đều mặc bộ đồ màu xanh quân đội mới, ban thanh niên tri thức cài cho mỗi một bông hoa hồng lớn ng-ực.
Chụp ảnh tập thể, của tiệm ảnh tranh thủ chào mời ăn.
Năm hào một tấm ảnh đơn, ảnh chụp chung cũng giá như .
Những đến tiễn cơ bản đều chụp vài tấm.
Có một là bạn học xuống nông thôn ở những nơi khác , đều chụp ảnh kỷ niệm.
Có thể gửi bưu điện, trả thêm một hào là .
Người của tiệm ảnh phân công hợp tác, đăng ký địa chỉ gửi ảnh, chụp ảnh, phụ trách thu tiền, nếu rửa thêm thì một hào một tấm.
Những tham gia chụp ảnh đều tự trả tiền của , địa chỉ cũng giống , đa đều chọn tự đến tiệm ảnh lấy.
Lúc Văn Thanh gọi tên cài hoa hồng thì nghi ngờ liệu đủ mười lăm tuổi như danh sách ?
Cái cũng quá nhỏ ?
Mười lăm tuổi vốn dĩ nhỏ, bây giờ cứ như một đứa trẻ mặc trộm quần áo lớn .
Văn Thanh còn lấy một đến tiễn, hành lý cũng lớn, cảm giác hiu quạnh.