Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 86

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:38:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau bố chồng qua đời, chồng giữ U U bên cạnh để giải khuây.

 

tuy cam lòng nhưng dám phản kháng.

 

Chỉ cùng chồng đưa hai đứa con lớn về tỉnh Quảng.

 

Đứa nhỏ gần như chăm sóc ngày nào.

 

Không ngờ chồng cũng mất , cứ ngỡ hai c.o.n c.uối cùng cũng thời gian để ở bên thật .

 

Kết quả là để lạc mất con bé.

 

chỉ ngờ rằng, từ nhỏ U U căn bản ký ức gì về .

 

Cộng thêm bao nhiêu ngày bắt cóc qua, con bé quên mất .”

 

cũng coi như đáng đời, bây giờ khúm núm lấy lòng con bé như , kết quả con bé vẫn chẳng thèm đoái hoài gì đến .

 

Chủ yếu vẫn là vì tròn trách nhiệm.

 

Văn Thanh, em vẫn kết hôn, em thể hiểu cảm giác của chị .

 

Lúc đó chị thật sự là phân bất lực, một căn bản thể trông nổi ba đứa trẻ.

 

Mẹ chồng sống ch-ết chịu rời khỏi kinh thành, chúng chị mới để con bé cho bà giải khuây, chỉ ngờ sự việc thành kết cục thế !”

 

Văn Thanh vỗ nhẹ U U ngủ say trong lòng , với U U đang giàn giụa nước mắt:

 

“Cho nên chị bỏ sự kiên nhẫn lớn hơn so với hai đứa trẻ để đối đãi với U U!

 

Chị từng nghĩ rằng sinh con nhưng nuôi dưỡng con.

 

Vốn dĩ để con bé một bên cạnh bà nội lớn lên là điều nên .

 

Việc con bé lạc ở nhà ga, chị chắc chắn chịu bộ trách nhiệm.

 

Chị sẽ lúc đó tàu đông xe nhiều, trẻ con quấy , ba lớn các chị vì chuyện chồng qua đời mà đồ đạc dọn về tỉnh Quảng cũng nhiều.

 

các chị từng nghĩ U U là đứa trẻ nhỏ nhất, lẽ nhận sự quan tâm nhiều nhất ?

 

Thế nhưng trong tình huống , chị mà vẫn để lạc mất con bé, chị cảm thấy con bé nhận chị là trách nhiệm của chị ?

 

Công việc của các chị bận, con đông, đem con bé gửi bà nội nuôi dưỡng là vấn đề lớn nhất của chị.

 

Vấn đề lớn nhất của chị là bao giờ đặt con bé trong lòng, U U cảm nhận tình mẫu t.ử của chị dành cho nó.

 

Tự nhiên sẽ ký ức về , tin đứa trẻ nào trong sâu thẳm ký ức cha ?

 

Chị hiểu ?

 

Không U U thiết với chị, cũng vì con bé mất ký ức về chị, mà là căn bản trong ký ức của con bé hề sự tồn tại của các chị!

 

là bà nội từng lấy ảnh của các chị giới thiệu cho con bé, là từ khi nó sinh các chị từng về kinh thành.

 

Hoặc giả các chị cũng từng nghĩ đến việc khi gọi điện hỏi thăm bà nội thì chuyện điện thoại với U U.

 

Hay lúc thư về nhà thì bảo bà nội phần cho con bé .

 

Như U U còn thể nhớ nổi cha ?

 

Chị cứ luôn nhấn mạnh nguyên nhân khách quan, nhưng chị hãy tự hỏi lòng xem, vì con bé lớn lên bên cạnh chị nên chị thường xuyên phớt lờ sự tồn tại của nó ?”

 

Mẹ của U U Văn Thanh chút thẫn thờ, những ngày bà luôn nhấn mạnh rằng lúc đó ở nhà ga đông , hành lý họ mang theo nhiều, bản bà phân bất lực.

 

đúng là từng nghĩ đến cách của Văn Thanh, U U vốn là đứa trẻ nhỏ nhất, chẳng lẽ nên nhận nhiều sự quan tâm hơn từ ?

 

Đứa trẻ lớn lên bên cạnh , cho nên bản quan tâm đến con bé quá mức, mãi đến khi con bé bắt cóc tìm thấy .

 

Mình mới đột nhiên phát hiện trong ký ức của con gái từng .

 

Lời Văn Thanh lý, lẽ là bà nội sợ U U quá nhớ cha nên cho con bé xem ảnh của và chồng.

 

dường như cũng vì công việc quá bận rộn, mấy năm nay họ gần như đều ở tỉnh Quảng, từng về kinh thành.

 

Ngay cả dịp Tết cũng chỉ để U U và bà nội ở kinh thành, từng nghĩ rằng đứa trẻ lẽ cũng sẽ nhớ cha .

 

Chỉ cảm thấy một chuyến thật chẳng dễ dàng gì.

 

Cho nên lời Văn Thanh lẽ đúng, bao giờ đặt U U ở trong lòng.

 

Là vì lúc m.a.n.g t.h.a.i ngoài ý ?

 

Hay là lúc ốm nghén khó chịu?

 

Hay là vì nguyên nhân con bé do bà nội nuôi lớn khiến chút thích nó?

 

Tóm của U U đột nhiên nghĩ thông suốt một chuyện.

 

Có lẽ từng thật sự yêu thương con gái , cho nên bây giờ con bé đối xử với như , há chẳng cũng là một sự bù đắp .

 

Bản bù đắp cho sự thiếu hụt tình mẫu t.ử đối với con suốt bao nhiêu năm qua, đó cũng là chuyện một sớm một chiều.

 

Văn Thanh trở địa bàn của , cuối cùng cũng như sống .

 

So với những màn đấu đ-á tranh giành ở kinh thành, nơi cũng đơn thuần hơn nhiều.

 

Các thanh niên tri thức tuy lạ lẫm, hiểu Văn Thanh ?

 

hiện giờ phận của cô dù cũng khác .

 

Văn Thanh là nhà sáng tác ca từ và nhạc khúc của Đoàn Văn công Quân khu Kinh thành.

 

Lần là vì vấn đề sức khỏe nên xin nghỉ bệnh.

 

Các thanh niên tri thức bận rộn lao động, cũng ai tâm trạng tán gẫu với Văn Thanh.

 

Vốn dĩ đặc biệt thiết, hiện giờ dường như càng thêm xa cách.

 

Dân làng đối với Văn Thanh thì yêu quý, họ vây quanh Văn Thanh kể rằng thấy tiếng hát của cô đài phát thanh.

 

Nhiều còn tha thiết yêu cầu Văn Thanh thể hát trực tiếp cho họ một bài, Văn Thanh tuy chút ngại ngùng nhưng chịu nổi sự nhiệt tình của dân làng, bèn ở đầu thôn hát cho bài “Chúc mừng năm mới".

 

Mọi xong vẫn thấy , nhưng Hứa Trường Xuân sức khỏe Văn Thanh .

 

Liền lên tiếng gọi đừng Văn Thanh mệt, chỉ đành đề nghị với Văn Thanh, hy vọng khi cô dưỡng sức khỏe thật thì một hát nốt ba bài còn .

 

Từ khi Văn Thanh xuất hiện, U U bắt đầu bám lấy cô.

 

Lúc Văn Thanh hát, con bé cũng ngân nga theo, điều khiến Văn Thanh phát hiện giọng hát và điều kiện âm thanh của U U nhỏ bé khá .

 

Thế là cô dứt khoát dạy U U hát hai bài nhi đồng, U U lập tức nhớ kỹ.

 

Lời bài hát luôn nhớ rõ, cái đầu nhỏ cứ lắc lư tìm cơ hội là biểu diễn cho khác xem.

 

Ba già xong thì tìm Hứa Kiến Hồng đang nấu cơm.

 

Ngoài ruột của , những khác sống cùng đều con bé hát mấy .

 

Sau đó con bé liền chạy ngoài tìm các bạn nhỏ để biểu diễn.

 

Chỉ qua hai ba ngày, Văn Thanh thấy U U và các bạn nhỏ bắt đầu hát:

 

“Hai con hổ,

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-86.html.]

Hai con hổ chạy thật nhanh,

 

Một con tai,

 

Một con đuôi,

 

Thật kỳ lạ!

 

Thật kỳ lạ!

 

……

 

Thỏ trắng nhỏ,

 

Trắng thật là trắng,

 

Hai cái tai dựng lên!

 

Nhảy tới nhảy lui thật đáng yêu!

 

Thích ăn cà rốt và rau xanh!”

 

Chương 135 Tiễn U U đáng yêu

 

Mẹ của U U đứa con gái hoạt bát cởi mở, chút cảm thán.

 

Bản và con bé ở cùng bao nhiêu ngày qua, con bé hát biểu diễn đều cố tình phớt lờ .

 

Văn Thanh ở cùng con bé vài ngày thiết đến mức ôm lấy Văn Thanh buông tay.

 

Văn Thanh đúng là duyên với trẻ con, những đứa trẻ khác trong thôn đều thích đến tìm Văn Thanh chơi.

 

Thực U U đến đây lâu như , nếu vì Văn Thanh bảo những đứa trẻ khác chơi với U U, thì những đứa trẻ vốn ở đây đều tiếp cận U U .

 

Trong thôn khi Văn Thanh cũng xảy ít chuyện.

 

Các thím thấy Văn Thanh là nhịn kéo cô bắt đầu buôn chuyện.

 

Văn Thanh cũng lập tức mang hạt dưa, đậu phộng và kẹo cùng với mứt trái cây mang từ kinh thành về mời.

 

Hiện giờ là mùa vụ bận rộn.

 

Mạ ruộng chỉ mới dài , hoa cải dầu vẫn đang nở rộ từng đám từng đám.

 

Còn một thời gian nữa cải dầu mới kết hạt chín.

 

Các thím các bà trong từng nhà thời gian và tinh lực nhất định để ở đầu thôn buôn chuyện.

 

Văn Thanh nhanh ch.óng nhà ai gả con gái?

 

Nhà ai cưới con dâu?

 

Ai và ai ở điểm tri thức thành một cặp?

 

Lại thêm mấy thanh niên tri thức mới đến?

 

Sau khi Văn Thanh và Trương Kiệt , những thanh niên tri thức cũ thì ai về thành cả.

 

Tần Văn Hiên khi lái xe cấp cứu ở bệnh viện huyện cứu một ông lão đến từ kinh thành.

 

Nghe là vì ông lão đột nhiên ngất xỉu, mang theo tiền.

 

Tần Văn Hiên lái xe cấp cứu chạy ngang qua đó.

 

Con trai ông lão để cảm ơn Tần Văn Hiên, cộng thêm sức khỏe của thực sự đạt tiêu chuẩn, nên trực tiếp cho nhập ngũ kinh thành.

 

Văn Thanh thấy chuyện , đều vỗ tay hoan hô .

 

Không hổ là nam chính, đổi đời nhanh như ?

 

Còn nhanh ch.óng tiếp cận phận của nữ chính, đến cùng một nơi với Tào Lộ .

 

Lúc chắc là đang tiến hành huấn luyện tân binh, nếu thì nam chính chắc tìm nữ chính nhỉ?

 

hai họ luôn hàng ngàn hàng vạn sợi dây liên kết.

 

Ngay cả khi cốt truyện tiểu thuyết đến giờ đổi , nhưng Văn Thanh cảm thấy hào quang nhân vật chính Tào Lộ và Tần Văn Hiên vẫn còn tồn tại.

 

Vận may của hai họ cực kỳ , hơn nữa dường như luôn sự ràng buộc lẫn .

 

Nhìn Tào Lộ dường như chạy ngày càng xa quỹ đạo cốt truyện, ví dụ như cô kinh thành, rõ ràng đính hôn với Tô Tín Nam .

 

Kết quả Tô Tín Nam hiểu kết hôn với Phương Minh Minh một cách thần bí?

 

Tào Lộ những kết hôn, mà cũng chẳng gây ảnh hưởng gì đến danh tiếng của , cứ thế thuận lợi thoát .

 

Cú nhảy vọt của Tào Lộ thực hiện nhanh, từ khi cô xuống nông thôn đến khi điều lên huyện, điều kinh thành, quá trình vô cùng thuận lợi.

 

Thời gian cũng dài, Tào Lộ vững chân ở bệnh viện quân khu.

 

Không ngờ nam chính cũng may mắn như , một phát nhảy từ bệnh viện huyện kinh thành, xem ngày nam nữ chính gặp còn xa nữa.

 

Văn Thanh một nữa cảm thán vận may của nam chính và nữ chính, quyết định dù về kinh thành cũng tránh xa Tào Lộ.

 

Lần suýt chút nữa hãm hại, Văn Thanh luôn cảm thấy liên quan đến Tào Lộ, chỉ là tìm bằng chứng Tào Lộ và Lâm Tuyết Lê cấu kết với mà thôi.

 

Những ngày nhàn nhã, Văn Thanh cũng tận hưởng quá lâu, chỉ mười ngày thôi, những ngày , khi dẫn U U chơi, cô đều cố gắng cùng U U.

 

U U giờ đây rốt cuộc thể chấp nhận , dù trẻ con trong thôn cơ bản đều cả lẫn cha.

 

U U vốn dĩ sống bên cạnh bà nội, đoán chừng bạn bè chơi cùng xung quanh nhiều.

 

Cho nên con bé rằng tất cả trẻ con đều , ngay cả Văn Đống cũng về nhà tìm .

 

Cho nên trẻ con sợ nhất là so sánh, những đứa trẻ khác , con bé cũng sẽ , những đứa trẻ khác cha, con bé đột nhiên hỏi :

 

“Cha của con ở ?”

 

Mẹ U U chỉ thể kiên nhẫn giải thích:

 

“Cha bận công việc, hai con về nhà mới gặp cha.

 

Ở nhà còn hai nữa, thể chơi với U U.”

 

Thế là khi U U chơi với các bạn nhỏ sẽ :

 

“Mình cũng cha, còn hai nữa.”

 

Có đứa trẻ tin hỏi:

 

“Vậy cha của bạn ở ?”

 

U U bắt chước giọng điệu của :

 

“Cha bận lắm, ở một nơi xa xa.

 

Mình về nhà mới gặp cha và các !”

 

Có đứa trẻ phục, liền cố ý :

 

“Vậy bạn là đang ở nhờ nhà khác ?

 

Tại bạn về nhà mà ở?”

 

 

Loading...