Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:23:05
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đã là chính trốn thoát, dứt khoát cùng .

 

Văn Thanh vốn dĩ định dẫn cả Văn Diệu cùng chơi.

 

Sau đó nghĩ thấy thôi , con đường của Văn Diệu tự chị sẽ chỗ ch-ết, chẳng cần thiết quản chuyện sống ch-ết của chị .”

 

Thời gian còn sớm, Văn Thanh trở về nhà.

 

Vừa gian tắm rửa sấy khô tóc giường nghỉ ngơi.

 

Liền thấy tiếng mở cửa, cả nhà líu ríu về.

 

Lưu Phấn phàn nàn với Văn Cường:

 

“Cậu họ đúng là keo kiệt, bữa tối chẳng giữ chúng ăn.

 

Lại chẳng cho bao nhiêu thức ăn thừa, em thấy rõ ràng vẫn còn bao nhiêu bát canh thịt lớn, con dâu nhà mợ tay chân nhanh thật đấy!”

 

Bà nội Văn ở bên cạnh cũng vui:

 

“Còn nữa!

 

Cô là cháu dâu giúp gì thì thôi !

 

Cứ như ma đói đầu t.h.a.i !

 

còn thấy hổ cô, bàn hai bát đồ mặn đó, cô suýt nữa thì vục cả mặt bát.

 

Chẳng thèm gắp miếng thịt nào cho con trai cô, cháu nội ăn cả!”

 

Ông nội Văn cũng vui:

 

mừng lễ hai tệ đó, em bà đến một điếu thu-ốc cũng chẳng đưa cho !

 

Em dâu bà còn với khác là chúng càng giàu càng keo, con nhà bà kết hôn ông cũng chỉ đưa năm hào thôi!

 

Sao hai tệ còn là ít ?”

 

Bà nội Văn đang suy nghĩ tại thái độ của em hôm nay ?

 

Vừa thấy câu liền nổi đóa:

 

“Ở nhà chẳng bảo đưa mười tệ ?

 

với ông , hóa ông chỉ mừng lễ hai tệ thôi !”

 

Ông nội Văn thấy bà lão thật vô lý:

 

hứa đưa mười tệ hồi nào!

 

Mười tệ là tiền ăn của cả nhà cả tháng đó!

 

điên , lương ba mươi lăm tệ, đưa ông mười tệ, bà !

 

Hèn gì hôm nay cứ như nợ tiền ông , hóa chê tiền mừng ít!

 

Nghĩ gì chuyện !

 

Hôm nay chúng ngóng , công việc đòi sáu trăm tệ cộng với mười cân phiếu lương thực quốc.

 

Đưa cho ông chẳng thà mua công việc cho cháu nội còn hơn!”

 

Chương 12 Trạm thu mua phế liệu chẳng nhặt món hời nào

 

Văn Thanh chẳng thèm để ý đến cuộc tranh cãi của cả nhà, dù cũng chẳng liên quan đến .

 

Hôm nay cô mệt , vẫn là ngủ thôi!

 

Ông nội Văn thực sự định mua công việc cho Văn Lương , đúng là tiền nhiều quá cháy túi mà.

 

Ngày mai Văn Thanh định trạm thu mua phế liệu và bưu điện một chuyến, cô định bàn bạc với nhà họ Văn chuyện xuống nông thôn một xu dính túi thế nào.

 

Trong tủ quần áo cô chỉ vài bộ quần áo cũ Văn Diệu mặc .

 

Văn Diệu mặc quần áo cũ của cô Văn Hà Hoa, chính là khi Văn Diệu việc mới hai bộ quần áo công nhân.

 

Thứ chẳng ai cướp nổi, chị mới đưa quần áo cũ cho Văn Thanh.

 

Quần áo của Văn Thanh sắp thành giẻ lau , chỗ nào cũng là m-ụn vá.

 

Văn Thanh định mang , địa chỉ xuống nông thôn hôm qua Văn Thanh chép .

 

Hôm nay bưu điện gửi một phần hành lý, đây là những thứ bày ngoài sáng.

 

Văn Thanh chẳng thể nào cái gì cũng tống gian mang , hình nhỏ bé hiện tại của Văn Thanh thực sự cho phép cô ôm đống hành lý lớn xuống nông thôn.

 

Sáng nhà họ Văn đều cả.

 

Người , học học.

 

Văn Lương hôm qua lén lấy của ông một bao thu-ốc, hăm hở ngoài chi-a s-ẻ với đám bạn.

 

Bà nội Văn thường lệ ngoài tìm buôn chuyện, chẳng lấy một ai nghĩ tới việc Văn Thanh mấy ngày ăn cơm .

 

Còn ba ngày nữa là xuất phát, nhà họ Văn chẳng ai nghĩ tới việc chuẩn hành lý cho Văn Thanh.

 

Chăn màn quần áo nọ, Văn Thanh chẳng cái nào.

 

Trong cái nhà cốc đ-ánh răng chỉ hai cái, cốc uống nước cũng .

 

Chăn màn mỗi đều của riêng , nhưng của Văn Thanh thì mỏng rách.

 

Vừa qua Tết lâu, thành phố gần miền Bắc, thời tiết vẫn chỉ tầm mười độ.

 

Văn Thanh ngay cả mùa đông thảy đều chỉ chen chúc một chiếc giường với Văn Diệu, hai cô gái ôm hai chiếc chăn mỏng dựa nhiệt của mà vượt qua mùa đông giá rét.

 

Áo bông của Văn Thanh vẫn là từ hồi mười tuổi nuôi cho.

 

Người thời quần áo thảy đều rộng .

 

Tiếc là mấy bộ quần áo đó mặc năm năm chẳng thể mặc nổi nữa.

 

Tình cảnh của Văn Diệu chẳng khá khẩm hơn cô là bao, luôn nhặt quần áo cũ của cô Văn Hà Hoa mặc.

 

Lúc Văn Hà Hoa xuất giá đưa hết quần áo cũ mặc cho Văn Diệu.

 

Văn Diệu nghiệp trung học cơ sở tìm công việc thời vụ, khi phát hai bộ quần áo công nhân, chị mới đưa quần áo cũ mặc cho Văn Thanh.

 

Sau khi , Văn Diệu thể ăn no ở nhà ăn.

 

Vóc dáng ngày càng nảy nở, trừ quần áo công nhân thì những quần áo khác đều mặc nữa.

 

Văn Thanh lúc mới miễn cưỡng mặc trông giống kẻ ăn mày.

 

Quần áo của Văn Diệu thảy đều m-ụn vá, nhưng dù vẫn hơn là gì che .

 

Đến hiện tại, Văn Thanh cũng chẳng tìm đôi giày nào phù hợp.

 

Đôi giày hôm qua là đôi giày vải nhất của cô, loại mà ngón chân sắp chui ngoài .

 

Văn Thanh trong phim truyền hình cũng từng thấy đôi giày vải nào vá mấy m-ụn, đế giày còn mòn vẹt thế .

 

Hôm qua cô chỉ đành gian tìm cho một đôi giày da đen bắt mắt.

 

Để gây chú ý, cô còn đặc biệt bôi thêm bụi bẩn lên.

 

Hôm qua cô ở chỗ Hồ lão đại đúng là mua hai bộ quần áo, tiếc là mới quá cô chẳng dám mặc.

 

Sau đó lúc mua đồ cô chợt nghĩ trong gian chẳng công ty nổi tiếng mạng như !

 

Tòa nhà văn phòng công ty vận hành mạng tầng mười ba một cửa hàng bánh kẹo quà vặt hoài cổ của nổi tiếng mạng.

 

Mấy phòng livestream thảy đều trang trí thành cửa hàng cung ứng và tiệm tạp hóa những năm bảy tám mươi.

 

Bên trong tivi đen trắng, đài radio cũ, máy hát đĩa kiểu cũ, máy khâu đạp chân kiểu cũ, xe đạp Phượng Hoàng kiểu cũ, đồng hồ đeo tay hiệu Thượng Hải vân vân thảy đều là đồ cũ.

 

Còn ít sữa mạch nha, kẹo trái cây cuộn, quẩy thừng nhỏ, kẹo hoa quả, kẹo mạch nha cao lương, que cay, sữa bột nọ!

 

Văn Thanh từng đến đó chơi một , cô trong đó ít quần áo đặc biệt vá m-ụn, cũ.

 

Văn Thanh tìm vài bộ quần áo, mặc khoác ngoài thì khá .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-8.html.]

 

Nhìn xám xịt chẳng bắt mắt, bên trong còn một thùng quần áo mùa hè.

 

Thảy đều mở túi bao bì, là áo ngắn tay mới.

 

Xem kịp dùng đến, Văn Thanh cũng lựa vài bộ.

 

Giày giải phóng một đống, còn cả giày vải đế nghìn lớp giả.

 

Văn Thanh tìm vài đôi cỡ chân mặc , may mà thảy đều là đồ mới, hộp giày vẫn còn.

 

Văn Thanh một đôi giày vải đế nghìn lớp giả, đặc biệt giẫm chân trái chân lên vài cái đất.

 

Lần thì bắt mắt , Văn Thanh khi ngoài thẳng tới bưu điện.

 

Sau khi đóng hai bưu kiện gửi những thứ dùng núi, Văn Thanh mua một đống tem bán .

 

Gửi thư thì chẳng cần gửi, mua về để sưu tầm thôi.

 

Văn Thanh chẳng hiểu về tem, chỉ thuần túy là miệng lưỡi ngọt ngào, dỗ dành chị đại ở bưu điện vui vẻ, chị kho tìm cho cô một đống tem bán .

 

Chỉ vì Văn Thanh xanh xanh đỏ đỏ mắt, chị nhân viên bưu điện đến tuổi bà nội Văn Thanh gọi mấy tiếng chị đại mà bản năng bộc phát.

 

Đối với yêu cầu của Văn Thanh thảy đều cầu tất ứng, cuối cùng còn tìm cho cô hai cuốn sổ tem bản kỷ niệm.

 

Chiếc túi đeo chéo Văn Thanh đặc biệt mang hôm nay lập tức nhét đầy tem.

 

Cô chào tạm biệt chị đại nhiệt tình, đối phương còn chút luyến tiếc.

 

Ra khỏi bưu điện Văn Thanh thẳng tới trạm thu mua phế liệu, cô trải nghiệm niềm vui nhặt món hời ở trạm thu mua phế liệu một .

 

Ông lão trông cửa dường như việc, chẳng hề ngẩng đầu cô, trực tiếp hiệu cho cô .

 

Vừa Văn Thanh ngây , ai bảo cô cái nhặt món hời?

 

Trong sân lớn của trạm thu mua phế liệu thảy đều là phế liệu, gỗ chất thành đống, chẳng cái nào là nguyên vẹn.

 

Đen xì xì, bóng mỡ, Văn Thanh chẳng thể dựa mắt thường mà phân biệt cái nào là gỗ sưa gỗ trắc.

 

Trong đống giấy vụn đúng là những cuốn sách bề ngoài nguyên vẹn, kéo xem thử, bên trong thảy đều rách nát, xé hỏng.

 

Văn Thanh lật đến mức hoài nghi nhân sinh, cũng chẳng tìm thấy một tờ báo cũ nguyên vẹn nào.

 

Sắt thép phế liệu ưu ái nhất, còn dựng lán.

 

Có thể thấy thảy đều gỉ sét loang lổ.

 

Văn Thanh thấy chẳng gì cần thiết lật tìm.

 

Văn Thanh đang ngẩn ngơ, ông lão trông cửa bước .

 

Ông gọi to ở cửa:

 

“Nhóc !

 

Đừng tới đó chơi!

 

Chất cao thế , cẩn thận đổ xuống đ-ập trúng đầu đấy!

 

Mẹ nhóc bảo tới mua báo cũ quần áo cũ?”

 

Văn Thanh vội vàng cửa :

 

“Đều cần một ít ạ!”

 

Ông lão cũng chẳng để tâm, dẫn Văn Thanh tới một cái kho bên cạnh, chỉ sang bên trái :

 

“Báo cũ và sách cũ ở đằng , quần áo cũ còn nhiều .

 

Nhà nhóc mấy đóng giày?”

 

Văn Thanh “Hả?” một tiếng, vẫn hiểu rõ mối liên hệ giữa quần áo cũ và đôi giày ông lão .

 

Ông lão tự lẩm bẩm:

 

“Đôi đế nghìn lớp chân nhóc đóng tệ!

 

Mẹ nhóc khéo tay đấy, đường kim mũi chỉ tỉ mỉ, kém bà già nhà lão một chút!

 

Cũng coi như khá lắm !”

 

Văn Thanh dường như hiểu đế nghìn lớp dường như liên quan đến quần áo cũ, cũng chẳng phản bác.

 

Cô còn thấy hai ở nhà giày bao giờ, dám phát biểu ý kiến chứ?

 

Quần áo cũ nhiều, chỉ hai hào là mua một đống.

 

Mùi vị chút mấy dễ ngửi.

 

Ông lão dùng dây thừng buộc , chỉ sang phía bên :

 

“Bên là báo và sách, báo là một xu một cân, sách cũ thảy đều buộc sẵn , hai xu một cân, mười cân một bó.”

 

Chương 13 Văn Diệu bản lĩnh bỏ trốn

 

Bên ngoài gọi to, ông lão , Văn Thanh định tìm sách giáo khoa mà chẳng kịp mở lời.

 

vặn tranh thủ xem đống sách, kết quả cô phát hiện vẫn còn ngây thơ quá.

 

Sách và báo thảy đều buộc sẵn, chọn lựa.

 

Bên trong là những cuốn sách xé rách, cuốn còn chẳng còn bìa.

 

Một lúc ông lão dẫn hai phụ nữ, họ :

 

“Quần áo cũ chúng lấy, ông để cho chúng một ít để chúng tới mua.

 

Lần mua ít báo về dán tường, tường thảy đều mốc .”

 

Ông lão gật đầu :

 

“Được chứ!

 

Báo thảy đều buộc sẵn , tự lấy !

 

Cô bé cầm đồ trả tiền !

 

Mau về nhà , nhóc còn đang đợi nhóc cơm đấy!”

 

Văn Thanh trả ba hào mua một đống r-ác r-ưởi.

 

Theo chân hai phụ nữ khỏi trạm thu mua phế liệu.

 

Nghe thấy phụ nữ :

 

“Cái trạm thu mua phế liệu đúng là việc b-éo bở, lão Vương đầu cũng chẳng chịu nghỉ hưu.

 

Báo lão buộc sẵn mà bán, chẳng cho chọn chẳng cho lựa!

 

Lại còn một hào mua mười cân, tiền thảy đều túi lão !”

 

“Đừng nữa!

 

Để thấy!

 

Nhà bà chẳng cũng mua sách cũ báo cũ về nhóm lửa !

 

Mùa đông năm ngoái than đủ dùng, ông già đó bán gỗ cũ cũng một xu một cân, gỗ đó nặng thế nào!

 

Nhà chúng tốn một tệ cũng chỉ đốt vài ngày, chẳng cách nào khác mà!”

 

Văn Thanh phía lặng lẽ , đến đầu hẻm liền chuồn mất.

 

Mười cân báo nặng quá, hình nhỏ bé chẳng thể cứ xách vật nặng mãi , Văn Thanh còn hy vọng thể cao thêm chút nữa đấy!

 

Mấy ngày nay cô thảy đều uống thực phẩm dinh dưỡng, viên canxi, sữa bột mua ở Úc thảy đều đang tranh thủ bổ sung.

 

Văn Thanh kiếp là một cô nàng sức mạnh đáng gờm, chẳng ngờ thể cũng .

 

Mười cân báo trong tay cô cảm giác chẳng nặng bao nhiêu, lúc sáng thu dọn hành lý mang , cô cũng chẳng thấy hai cái bọc lớn đó nặng nề gì.

 

rõ ràng nhân viên cân đồ ở bưu điện thảy đều dùng hai tay mới nhấc nổi một cái.

Loading...