Xuyên thư những năm 70, nữ phụ pháo hôi có chút kỹ năng - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-03-13 09:23:04
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hồ lão đại còn biểu hiện gì, đàn ông bên cạnh kích động bật dậy.
Anh vung nắm đ-ấm hỏi:
“Chú thím ở ?
Dẫn !
giúp giành nhà!
đ-ánh ch-ết bọn họ!
Sao hạng như chứ!
Ăn h.i.ế.p cả trẻ con!
đ-ánh cho hai đứa đó thấy đầy trời mới thôi!...”
Hồ lão đại ho một tiếng, đàn ông phản ứng vội vàng ngừng cơn thịnh nộ.
Hồ lão đại Văn Thanh hồi lâu mới :
“Thằng Thuyên, cô bé khác với !
Lúc chú thím ăn h.i.ế.p , còn ông bà nội che chở!
Cậu còn coi như là đứa con trai thể chống đỡ gia đình, còn cô bé là con gái.
Hiện giờ cô bé ngoan ngoãn xuống nông thôn thanh niên tri thức, hộ khẩu thảy đều chuyển chuyện chẳng ai cách nào cả!
Cậu đ-ánh thì cô bé vẫn , vẫn một xu dính túi thanh niên tri thức về vùng nông thôn.
Nghĩ kỹ ?
Cô bé?
Bán nhà là cháu còn nhà đẻ nữa !”
Văn Thanh ngạc nhiên vì Hồ lão đại phận của , nhưng cô vốn dĩ cũng chẳng định giấu.
Thành phố nhỏ lớn, Hồ lão đại chẳng bản lĩnh theo địa chỉ ngôi nhà mà ngóng.
Đã sớm muộn gì cũng , nên Văn Thanh định dối.
Lúc học trung học một bạn cùng lớp cả nhà đuổi chuồng bò.
Sau đó nhà họ bán nhà cho Hồ lão đại, cũng chỉ ông mới dám thu.
Đây là lời cô bạn đó lén lút đến tìm những bạn chào tạm biệt , nhà ở chuồng bò quê, cô cũng thanh niên tri thức cắm đội .
Nguyên chủ lúc đó chuyện sướt mướt, cũng chẳng nghĩ tới liên quan gì đến ?
Cô lẽ ngờ một ngày Văn Thanh xuyên tới sống dựa đoạn ký ức mà đem bán căn nhà của !
Văn Thanh chỉ bán căn nhà một ngàn hai trăm tệ, mà còn dùng thỏa thuận công việc đổi lấy ba trăm tệ, một trăm cân phiếu lương thực, ba mươi cân phiếu dầu, còn ít phiếu công nghiệp, phiếu vải, phiếu thịt và phiếu bánh kẹo vân vân các loại phiếu.
Phiếu Hồ lão đại đưa thảy đều là phiếu chuyên dụng của quân nhân, dùng quốc.
Từ khi cô là một cô bé, đàn ông tên Thuyên bên cạnh Hồ lão đại đối xử với cô cực kỳ .
Hồ lão đại mà buồn thấy Thuyên đáng thương.
Thuyên cha mất sớm, để cô em gái cùng nương tựa .
Cho nên Thuyên coi như cùng cảnh ngộ với Văn Thanh.
Đây cũng là lý do sẵn lòng theo Hồ lão đại lăn lộn, kiếm tiền nuôi gia đình, sắm sửa sính lễ cho em gái.
Hồ lão đại thu giấy tờ nhà và thỏa thuận công việc, bảo Thuyên dẫn Văn Thanh kho hàng chợ đen tìm cho đủ đồ dùng xuống nông thôn.
Văn Thanh lúc đến hai tay , lúc khỏi chợ đen đeo hai cái bọc lớn.
Hai chiếc chăn bông dày mỏng khác , t.h.ả.m, gối, hai bộ quần áo khoác màu xanh quân đội để đổi, ba đôi giày giải phóng, hai đôi giày mưa thảy đều chuẩn sẵn sàng, hai cái chậu rửa mặt tráng men, một chiếc nồi sắt nhỏ, hai chiếc cốc tráng men, hai chiếc bát tráng men, kem đ-ánh răng, bàn chải đ-ánh răng thảy đều hai ba chiếc.
Văn Thanh ngăn cản, Thuyên còn chuẩn cả đèn pin, đồng hồ đeo tay, xe đạp, đài radio, còn định khiêng cả máy khâu nữa.
Văn Thanh ngại , Hồ lão đại Thuyên thở dài :
“Con bé là xuống nông thôn, lấy chồng!
Cậu định vét sạch tiền của con bé ?
Những thứ bao nhiêu tiền ?
Còn tính phiếu?”
Thuyên đỏ cả mặt, Văn Thanh chỉ đành đỡ:
“ Thuyên là cho , những thứ tiền cũng chẳng mua .
hiện tại vẫn dùng tới, chẳng nên giấu ?
Vả cũng chẳng mang hết !”
Thuyên gãi gãi đầu, dặn dò Văn Thanh chuyện cẩn thận, mới tiễn cô ngoài.
Đợi Văn Thanh mới với Hồ lão đại:
“ kiểm tra chút?
Chắc con bé chẳng dám dối !”
Hồ lão đại :
“Sáng mai dẫn ngóng chút, một tuần đến thu nhà thu công việc!
Chẳng mấy hôm mua căn nhà lớn ?
Bán cho !
Còn về gia đình lòng lang thú đó, ngoan ngoãn phối hợp thì thôi, phối hợp thì tùy đấy.
Đừng sợ lớn chuyện, sẽ đ-ánh tiếng .
Công việc là của nhà máy thép, định đưa cho nhà lão Tào, thằng hai nhà ông đang tìm việc xuống nông thôn.
Lão Tào chính là lãnh đạo nhà máy thép, cũng chẳng sợ lấy tay.”
Thuyên gật đầu :
“Vậy hết nhé?”
Hồ lão đại vuốt râu trêu chọc :
“ còn tưởng định giúp cô bé đó đ-ánh chú thím cô bé cơ.
Kết quả tệ, lý trí vẫn còn!
Không mù quáng đồng tình, cái giá đưa cũng giúp cô bé hộ câu nào!
lầm !
Chững chạc đấy!
Đi !”
Thuyên chất phác gãi đầu, việc.
Văn Thanh cảm ơn sự giúp đỡ của Thuyên, nhưng cô cũng căn nhà bán giá đó cũng bình thường.
Nơi đó là khu vực trung tâm, diện tích nhỏ.
cô thời gian để ngóng nữa, vì lãng phí thời gian , cô cảm thấy dám thu mua là lắm .
Đi ngang qua nhà vệ sinh công cộng, cô gian tẩy trang.
Đồ đạc chẳng mang cái gì, tự thong tha thong thả bộ về nhà.
Ngang qua tiệm cơm quốc doanh, cô quyết định ăn một bữa cơm đầu tiên kể từ khi tới đây.
Hai ngày nay trong nhà thảy đều coi cô là khí, đừng gọi cô ăn cơm, ngoại trừ Văn Diệu lúc mỉa mai cô vài câu, những khác thảy đều chẳng để tâm tới cô.
Còn ba ngày nữa là cô biến xéo , chẳng là nên tận hưởng một chút .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-co-chut-ky-nang/chuong-7.html.]
Trên tiền , Văn Thanh thêm lòng tin.
Bước tiệm cơm quốc doanh, bên trong ít.
Văn Thanh đến chỗ cô nhân viên bán hàng đang bất động lườm nguýt bên cạnh quầy gọi một đĩa thịt kho tàu, một đĩa cá, một bát cơm trắng, định gọi thêm một đĩa khoai tây xào chua cay, kết quả nhân viên đưa thẻ cho cô, tính xong hóa đơn .
Phía đang hối thúc, Văn Thanh chỉ đành trả tiền xong.
Đến cửa sổ đưa thẻ .
Nhân viên nhận thẻ bảo cô tìm chỗ đợi chút.
Một lúc mới gọi tên món của cô, quát một tiếng:
“Đồng chí nữ bưng !”
Văn Thanh bưng một cái khay mới hiểu tại nhân viên gọi món cho cô gọi thêm.
Những thứ cô ăn chẳng hết , thực sự là đầy đặn!
Chương 11 Báo danh cho họ Tây Bắc
Văn Thanh đĩa thịt kho tàu bóng loáng mỡ màng suýt nữa chẳng dám hạ đũa.
cô vẫn lấy hết can đảm ăn một miếng, liền phát hiện món thịt kho tàu b-éo mà ngấy, thơm mà bã, thực sự còn ngon hơn cả món thịt kho tàu Văn Thanh từng ăn ở thế giới cũ.
Cô nghĩ cũng đúng, thời lợn thảy đều nuôi lớn tự nhiên chậm rãi, chẳng công nghệ hóa chất gì.
Riêng chất lượng thịt hơn thời hiện đại nhiều , huống hồ Văn Thanh cũng coi như hiếm hoi ăn một bữa thịt.
Cha Văn qua đời, nuôi cải giá .
Những bữa tiệc tùng như hôm nay bao giờ phần của Văn Thanh.
Chỉ sợ họ hàng thấy Văn Thanh g-ầy hơn Văn Diệu một vòng thì bảo họ ngược đãi trẻ con.
Dù họ cũng , gạo mì trong bếp cũng sẽ khóa phòng chú thím, chẳng để cho Văn Thanh một chút nào.
Trong ký ức của nguyên chủ một con trai thứ tư của em trai ông nội Văn ở hàng xóm quê lấy vợ, trong nhà vắng hai ngày, khiến nguyên chủ đói đến mức uống nước suốt một ngày rưỡi.
Cuối cùng vẫn là Xuân Hoa đưa cho cô nửa cái bánh mới Văn Thanh nhỏ bé ngất xỉu vì đói.
Thịt kho tàu ngon, Văn Thanh cũng chỉ ăn nửa bát nhỏ, ăn vài miếng thịt cá, bát cơm trắng đầy ắp Văn Thanh chỉ ăn một phần ba.
Cũng chẳng ăn no, cũng chẳng ăn hết, Văn Thanh liền ngừng ăn.
Thân thể đường ruột cực kỳ yếu.
Ngày đầu tiên Văn Thanh chỉ uống một hộp sữa, ăn hết một cái bánh mì hình sâu bướm thấy đầy dày, suýt nữa thì nôn .
Sau đó hai ngày Văn Thanh đặc biệt chú ý, chỉ sợ nôn ở nhà họ Văn thì phát hiện ăn vụng.
May mà lúc nãy mua thêm mấy cái cặp l.ồ.ng nhôm, Văn Thanh mua mười quả trứng luộc nước tương mới rời khỏi tiệm cơm quốc doanh.
Thời gian gần hai giờ chiều, Văn Thanh ghé cửa hàng bách hóa.
Chẳng mua thứ gì thì chút hợp lý, Văn Thanh mua một gói bánh ngọt nhỏ, một gói quẩy thừng nhỏ, một cân kẹo hoa quả, một cân bánh quy đào.
Đi ngang qua quầy thu-ốc r-ượu mua hai chai Mao Đài.
Tiếc là phiếu r-ượu của cô chỉ hai tờ, nếu cô mua vài thùng vật sưu tầm.
Đợi đến giờ việc buổi chiều, Văn Thanh tới Ban thanh niên tri thức.
Người ở Ban thanh niên tri thức cô bé chút vui:
“Trẻ con ngoài chơi , đây là Ban thanh niên tri thức!
Không chạy loạn đây chơi!
Cũng chẳng gì vui !”
Văn Thanh bĩu môi giả bộ vui:
“Cháu chẳng trẻ con ?
Ba ngày nữa cháu xuống nông thôn , mà chẳng ?
Cháu thể tra chút ?
Thím chẳng gì cả!”
Người ở Ban thanh niên tri thức chẳng gì nữa, đứa bé con thế , nhà ai mà nhẫn tâm chứ?
Hỏi rõ tên tuổi, ở Ban thanh niên tri thức tìm thấy tên của Văn Thanh, thấy địa chỉ thì khẽ thở phào với Văn Thanh:
“Là miền Nam đấy, ở đó núi nước, cháu đó lạnh.
Chỉ là thời gian nghỉ ngơi , ở đó quanh năm trồng hai vụ lúa đấy!”
Văn Thanh một cái, là tỉnh Nam, cô cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cô miền Bắc, một miền Nam hai kiếp, cô thực sự thích nghi với mùa đông giá rét ở miền Bắc.
Cho dù thể nửa năm nghỉ nửa năm cô cũng chẳng , trời cô thích nghi đến mức nào.
Miền Nam sưởi, thời tiết lạnh ẩm.
Qua mùa đông ở miền Nam thảy đều dựa c-ơ th-ể tự chống chọi.
Miền Bắc sưởi, thời tiết lạnh khô, tuyết rơi là tuyết rơi, thực sự là tuyết.
Tuyết ở miền Nam thảy đều kẹp theo mưa, rơi xuống đất cơ bản thảy đều là băng.
Văn Thanh từng miền Bắc qua mùa đông một , về mặt mũi đỏ bừng, cứ như mặt nẻ .
Trời cô ở nhà bạn qua một mùa đông, da dẻ khô đến mức dùng thứ gì cũng cứu vãn .
Đến mức khô đến chảy cả m-áu mũi, máy tạo độ ẩm cộng với mặt nạ cấp nước sữa dưỡng ẩm thảy đều chẳng ăn thua.
Về đây dùng cùng phương pháp đó một tuần là da dẻ ngay, lẽ thể chất của cô vẫn chỉ thích hợp với cái lạnh ẩm của miền Nam thôi!
Nhìn thấy địa chỉ xuống nông thôn của , Văn Thanh từ trong ng-ực lấy một cuốn sổ hộ khẩu, lật tới trang của Văn Lương :
“Anh trai cháu cũng xuống nông thôn, ở bên bạn gái!”
Người ở Ban thanh niên tri thức hận thể thêm vài kẻ lụy tình báo danh xuống nông thôn đây!
Trực tiếp nhận lấy sổ hộ khẩu bắt đầu điền dữ liệu, còn ngẩng đầu hỏi một câu:
“Là cùng tỉnh Nam với cháu, là Tây Bắc muộn hơn ba ngày?”
Văn Thanh cũng chẳng ngờ còn chuyện vội vàng trả lời:
“Anh Tây Bắc, bạn gái Tây Bắc!”
Nhân viên gật đầu :
“Lần Tây Bắc thảy đều ở trong một nông trường lớn!
Chắc là thể phân về cùng một đại đội đấy.”
Văn Thanh vui vẻ gật đầu :
“Vâng!
Đến lúc đó phiền các chú đến nhà thông báo một tiếng, bà nội chẳng để trai !
Anh trai xuống nông thôn để rèn luyện bản , cống hiến cho công cuộc xây dựng tổ quốc!”
Nhân viên Ban thanh niên tri thức thầm mắng đồ ngốc, nhưng ngoài miệng :
“Yên tâm !
Chúng sẽ tới tìm !
Dẫn cùng phản kháng tư tưởng cũ, Tây Bắc thực hiện ước mơ của !”
Văn Thanh lúc cầm theo một trăm hai mươi lăm tệ tiền trợ cấp thanh niên tri thức của Văn Lương.
Vừa vặn Lưu Phấn cầm của Văn Thanh, giờ coi như cô cầm của con trai bà .
Văn Thanh khi khỏi cửa đặc biệt lấy cuốn sổ hộ khẩu Lưu Phấn giấu trong ngăn kéo tủ đầu giường trong phòng ngủ của bà , chính là để tống Văn Lương xuống nông thôn.